Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 133

Cập nhật lúc: 2026-05-04 11:18:27
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Silas đang đợi ở một quán cà phê gần đó.

Minh Anh rời khỏi nhà ông nội, chậm rãi tới. Qua lớp kính, thấy Silas đang bên chiếc bàn tròn nhỏ, bàn là tách cà phê bốc khói nghi ngút, tay cầm một quyển sách, tầm hai phút lật một trang. 

Không hiểu , thấy , lòng Minh Anh bỗng thấy kiên định hẳn.

Minh Anh đẩy cửa bước , Silas ngẩng đầu lên, hỏi: "Thầy đang xem gì thế?"

Silas đặt quyển sách xuống bàn: "Xem bừa thôi, kết thúc chứ?"

Minh Anh liếc qua, là một cuốn tạp chí thời trang. Ngài Giáo đổng đúng là đủ loại sách đời.

"Để em cho thầy xem mấy bức ảnh em chụp." Minh Anh đưa điện thoại qua.

Silas những tấm ảnh chú ch.ó Tiểu Bạch, hỏi: "Minh, em nuôi ch.ó ở nhà ?"

Tâm tư nhóc con rõ rành rành mặt. Thế nhưng Minh Anh từ chối: "Thôi, em nuôi rùa cơ, nuôi ch.ó ."

"Tại ?"

"Chó chỉ sống tầm 20 năm thôi, rùa thì trường thọ hơn."

Silas cầm áo khoác dậy: "Minh, em từng nuôi rùa bao giờ ?"

"Chưa ạ."

"Thế từng nuôi con gì ?"

"Nuôi cá, nhưng mới bảy ngày em cho ăn đến mức no căng mà c.h.ế.t."

Silas gật đầu: "Vậy em nghĩ nếu em nuôi rùa, con rùa đó sống thọ quá bảy ngày nổi ?"

Minh Anh : "Này! Thầy đang mỉa mai em đấy ."

Silas khẽ, dắt rời khỏi quán cà phê. Ra đến cửa, Minh Anh đột nhiên đổi chủ đề: "Mẹ em chẳng gọi điện, cũng thèm liên lạc với em luôn."

Silas đưa tay vuốt tóc .

Minh Anh : "Thầy , thực lão Minh đúng một câu, ông bảo em hâm dở, lời, lúc nào cũng thế giới xoay quanh ."

Silas một tiếng: "Ừm."

Minh Anh lập tức : "Thầy cũng thấy em hâm dở ?"

Silas: "Không ."

Minh Anh: "Vậy là thầy đồng tình với lời em ?"

Silas bất đắc dĩ: "Minh, em đồng tình đồng tình đây?"

Minh Anh thở dài: "Em chỉ là... Ai, về nhà chắc chắn họ sẽ còn như nữa..."

Minh Anh ngây thơ nhưng ngốc, một khi lớp giấy dán cửa sổ đ.â.m thủng thì thể như xưa. 

là gọi điện sẽ về, nhưng rốt cuộc họ còn là một gia đình thực sự nữa. Trước đây là vì lừa nên mới cố ở cạnh , ai thế nào, ai cũng cuộc sống riêng để bận rộn.

Hai dạo bước con phố Thượng Hải tháng 12, mặt đất đầy lá phong khô. Minh Anh bỗng bật : "Này, thầy tưởng tượng nổi ? Em cứ nghĩ đến cảnh hai họ vì gạt em mà nào cũng vội vã chạy về nhà đóng kịch, cũng thấy họ chẳng dễ dàng gì, già cả mà còn..."

Silas ôm lấy vai : "Minh, nếu ba em em nhận thức điều , chắc họ sẽ thấy an lòng lắm."

Minh Anh: "Thực em cũng trách họ quá nhiều. Em chỉ thấy chuyện đến đột ngột quá. Chẳng điềm báo gì cả, cứ như một giấc mơ ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-133.html.]

Lần đầu tiên cảm nhận thế nào là: phim ảnh cần logic, nhưng cuộc đời thì .

Silas : "Minh, mấy tháng em đoán là sẽ gặp ?"

“……”

Minh Anh , lắc đầu, thầm nghĩ thầy thể so sánh như chứ.

Silas tiếp tục: "Cho nên, chuyện gì cũng mặt mặt , quan trọng là em nhận nó thế nào."

Minh Anh: "Ừm."

Cậu Silas : "Bản chất của con là thỏa mãn cái của chính . Không chỉ ba em, mà cuộc đời của em cũng đang tiến về phía . Đừng tự đặt quá nhiều giới hạn cho bản . Chấp nhận một vài rời , cho phép một vài bước , đó đều là chuyện bình thường. từ đầu đến cuối, quan trọng nhất vẫn là chính em."

Chấp nhận những quan trọng rời , chấp nhận hạnh phúc vốn biến mất là một việc khó. khi nó thực sự xảy , thường mạnh mẽ hơn chính tưởng tượng, huống chi...

Minh Anh lẩm bẩm: "Thực sự ai cũng sẽ ? Em tin ."

Silas im lặng.

Minh Anh mấp máy môi, "thầy đừng rời xa em", mà chỉ khẳng định: "Em sẽ bao giờ rời xa thầy . Hì hì."

Giọng của trẻ tuổi đầy chắc chắn và tự tin, cứ như thể thấy tương lai của một trăm năm . Silas khẽ nhếch môi.

Minh Anh: "Thầy thế là ý gì? Có ý gì đây?"

Silas nhướng mày: "Ý là cảm ơn em."

Minh Anh hếch mặt lên: "Ồ, thế cảm ơn thế nào đây?"

"Em cảm ơn thế nào?"

"Em ăn bít tết do chính tay thầy làm."

"Khách sạn bít tết mà."

"Đó là của khách sạn, của thầy làm."

"Minh Anh, thể từ trung mà biến miếng bít tết ."

"Thế thì thầy biến cái nồi , biến con bò, cuối cùng là biến miếng bít tết."

"Được , ."

Bạn học Minh Anh bắt đầu lên mặt cậy sủng mà kiêu. Thế nhưng rằng, cậy sủng mà kiêu đôi khi cũng gặp sự cố lật thuyền đau đớn.

Vì sáng mai họ lên máy bay, nên đêm đó khi về khách sạn, Silas gọi cho Minh Anh một bát cháo ấm dày định ngoài.

Minh Anh hỏi: "Thầy đấy?"

Silas mặt đầy nghiêm túc: "Minh, đang nghĩ cách biến bít tết cho em đây."

Minh Anh ha hả, hào phóng cổ vũ ngài Giáo đổng: "Thầy cố lên nhé!"

Silas chuẩn đồ lướt điện thoại để yêu cầu khách sạn mang thêm đồ lên. Sau khi dặn nhân viên xong, mở WhatsApp xem tin nhắn, tình cờ thấy một đoạn thoại từ hôm qua của Minh Anh mà kịp .

Silas nghĩ ngợi nhiều, thuận tay nhấn mở.

Thế là, trong căn phòng yên tĩnh, bỗng vang lên giọng nhão dính như kẹo mạch nha của bạn học Minh Anh ——

"Chồng ơi, trưa nay cùng ăn cơm nhé~"

Bạn học Minh Anh đang ngay phía đột nhiên cứng đờ , trợn tròn mắt.

Loading...