Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 119

Cập nhật lúc: 2026-05-04 06:50:35
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Silas cái đang hùng hổ gào thét mắt, nhịn giơ tay day day giữa chân mày. 

Đêm qua từ nội thành chạy về, nhận cái tin nhắn đầu đuôi của , gọi thì tắt máy. Hắn nửa đêm liên lạc với Thomas, bận rộn nửa ngày trời mới nhận thông báo trừ tiền từ bệnh viện, thế là thức đêm lái xe đến bệnh viện dỗ cái nhóc hỗn đản về. 

Về nhà họp suốt 5 tiếng đồng hồ, kết thúc còn kịp uống ngụm nước nào chặn cửa gây sự.

Hai im lặng giằng co ở cầu thang suốt mười phút. Cuối cùng Silas lên tiếng: "Minh, cần một lý do." 

Minh Anh: "Chẳng lý do gì cả."

Silas , là đang cố tình kiếm chuyện. Hắn buồn tranh cãi nữa, chỉ : "Minh, bây giờ em cần nghỉ ngơi. Dù em làm gì, cũng xin hãy bình tĩnh hãy giải quyết vấn đề, chứ là từ chối giao tiếp, càng là giao tiếp theo kiểu mang đầy cảm xúc thế . Giờ thì nghỉ ."

Thế nhưng, ngài Giáo đổng đang đàn gảy tai trâu , Minh Anh chẳng lọt tai chữ nào. Cảm xúc ch.ó má, lý do ch.ó má gì chứ.

 Minh Anh mà phát phiền, hất mặt lên: "Làm ? Chỉ cho phép thầy thích làm gì thì làm cần lý do, còn thì ? Thầy tưởng thầy là ai? Là Thượng đế chắc, ngài Giáo đổng vĩ đại?"

Silas , lời nào. Bạn học Minh Anh một hồi vùng lên thì cứng cỏi vô cùng. Thấy đối phương im lặng, thẳng thừng kéo cái tay đang thương xuống lầu. Càng càng thấy giận, dừng bước, đá mạnh cái tủ một cái.

Rầm! Tiếng động vang lên cực kỳ chói tai trong phòng khách trống trải. Minh Anh đầu : "Tôi cho thầy một lý do nhé, ghét thầy. Lý do đủ ?" 

“……”

Dường như vẫn hả giận, đến lối , chỉ đá thêm cái tủ giày một cái mà còn hét lớn mặt Silas bước xuống lầu: "I HATE YOU!"

Hét xong, lạch bạch chạy thẳng ngoài sân. Minh Anh vốn định diễn cái cảnh "Bước khỏi cánh cửa thầy sẽ vĩnh viễn bao giờ đuổi kịp và thầy sẽ hối hận cả đời". 

Đáng tiếc, ghét cao hơn , chân cũng dài hơn , chạy mấy bước đuổi kịp.

Silas lách qua , chẳng buồn đầu : "You stay here, I'll go." (Em ở đây , .)

Minh Anh: “……” 

Minh Anh: "Ai thèm cái nhà rách của thầy! Tôi về chỗ ở!"

Silas thấy đau đầu vô cùng, xoay , cau mày: "Vậy lái xe đưa em về." 

Minh Anh: "Ai cần thầy đưa!"

Silas cái bắt đầu chuyện vô lý , giọng mang theo vẻ nghiêm túc thể chối từ: "Minh, cho kỹ đây, đời nào để em một như thế ." 

“……” 

"Ở , hoặc là để đưa về, tự chọn ." 

“……”

Trong xe ai câu nào, khí áp lực đến nghẹt thở. Trong bầu khí đó, thời gian như kéo dài vô tận, dày vò bao lâu, cuối cùng cũng đến căn chung cư cũ của Minh Anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-119.html.]

Không ai chịu xuống xe. Rốt cuộc, Silas lên tiếng phá vỡ bầu khí: "Tỉnh táo ?" 

“……” 

Minh Anh đáp: "Tôi vẫn luôn bình tĩnh, cũng cực kỳ tỉnh táo." 

Silas: "Vậy thì cho một lý do ."

Minh Anh bỗng nhiên cao giọng: "Được thôi, thầy nhất định hỏi cho bằng đúng ?" 

Cảm xúc của đổi quá nhanh làm Silas nhất thời chỉ lặng lẽ . Minh Anh hít sâu một , nhịn mà chất vấn: "Vậy hỏi thầy, ngày hôm qua thầy về nhà tham gia cái buổi tiệc sinh nhật gì đó ?"

Silas ngẩn một chút, đó dường như thấy buồn : "Tiệc sinh nhật? Ai với em thế?" 

Minh Anh: "Thầy mặc kệ là ai . Thầy chỉ cần trả lời thôi." 

"Đó là..." Silas ngập ngừng. Hắn vốn định những chuyện với một đứa trẻ, nhưng cuối cùng vẫn khái quát ngắn gọn: "Đó là một sự kiện công việc."

"Sự kiện công việc?" Minh Anh nhướng mày: "Bạn bè thầy ở đó? Người nhà thầy mặt? Tôi thể ?"

Lời thốt , Silas thấu hiểu ngọn ngành. 

Giá trị quan của hai quá khác biệt. Minh Anh quan niệm truyền thống về việc gắn kết gia đình của đôi bên, nhưng bối cảnh gia đình của Silas quá phức tạp, quen sống một từ lâu. 

Với Silas, Minh Anh là yêu, liên quan đến gia đình , nên tự nhiên từng cân nhắc đến việc xử lý tầng mâu thuẫn .

Silas cởi dây an , nghiêng , kiên nhẫn giải thích: "Minh, cần rõ ràng với em." 

Minh Anh

Silas: "Thứ nhất, đó tiệc sinh nhật mà là một buổi tiệc xã giao, chẳng khác gì những buổi tiệc đây từng tham gia. 

Thứ hai, những việc đơn giản như em nghĩ, môi trường đó em đối phó nổi

Cuối cùng, em đương nhiên thể gặp cha và bạn bè của , nhưng như , những chuyện phức tạp, sẽ giải thích kỹ. Hiện tại, thích hợp."

Hắn cho rằng còn quá nhỏ, năng lực và xử lý vấn đề đủ chín chắn, dấn những nơi hỗn tạp đó chỉ làm hỏng tâm trạng.

Minh Anh xong chẳng thấy khá hơn chút nào: "Tôi hiểu . Vậy rốt cuộc là nó phức tạp đến mức nào mà thầy coi như trẻ con, cảm thấy tiếp nhận nổi, đối phó ?" 

Silas nhíu mày, thực sự cách nào hiểu nổi cái kiểu suy nghĩ của trai trẻ . Minh Anh nhấn mạnh: "Tôi là trưởng thành, còn là đàn ông. Tôi con trai thầy, càng nhóc tì nhà thầy, thể chịu đựng !"

Silas hỏi ngược : "Em là trưởng thành?" 

Minh Anh ngẩn , phản xạ điều kiện: "Tôi... ?" 

Silas: "Ừ, trưởng thành mà thép cứa tay xong tiêm phòng nhiễm trùng ngay lập tức." 

Minh Anh: "Thầy... thầy...!"

Loading...