Kế hoạch vĩnh viễn đuổi kịp biến hóa. Bởi vì vết thương tay chút nhiễm trùng, Minh Anh ném điện thoại sang một bên, trằn trọc giường hồi lâu vẫn ngủ . Sau mười phút đấu tranh tư tưởng, Minh Anh rốt cuộc xác nhận: Đệch thật, phát sốt .
Bản năng sinh tồn trỗi dậy, Minh Anh lồm cồm dậy tự tìm nước uống và t.h.u.ố.c uống. Cậu thể để ngỏm khi bước lên đỉnh cao nhân sinh .
Khu vực hiệu thuốc, Minh Anh chỉ còn cách khụ mở điện thoại lên.
Vừa bật nguồn, tin nhắn của XI nhảy liên tục:
XI: Tối nay em ở ? Gọi cho ngay.
XI: Minh, hỏi Thomas , ông hề sắp xếp hạng mục ngoại tỉnh nào cho em cả.
XI: Vẫn còn ở trường ?
Tin nhắn cuối cùng là từ ba phút :
XI: Minh, cho rõ ràng , làm nữa ?
Minh Anh cảm thấy cũng thật biến thái, bằng tại khi thấy Silas gửi tin nhắn ráo riết như , thấy sướng thấy khó chịu.
điều đó cũng chẳng đổi gì, vẫn lão hỗn đản lóc t.h.ả.m thiết khi thấy trở thành chiến thắng cuộc đời.
Như tiêm m.á.u gà tự ngược, nửa đêm hôm đó, Minh Anh thông báo cho bất kỳ ai, một vung tiền gọi 911 (xe cấp cứu) để bệnh viện.
Ngồi chiếc ghế mềm trắng toát của bệnh viện, trong lòng chỉ niệm chú về đống tiền bạc trắng toát sắp bay màu.
Cũng may vì sốt đến mức mơ hồ, nên so với việc đau tiền, thấy thương hơn. Cậu t.h.ả.m quá mà. Thế nhưng, sớm tỉnh táo ngay. Bởi vì Silas đang mặc áo khoác, lù lù mặt .
Bấy giờ là hơn 2 giờ sáng tại New York. Minh Anh trắng bệch mặt, cúi đầu đôi giày da mặt, chậm rãi di chuyển ánh mắt lên .
Người đàn ông trông vẻ phong trần mệt mỏi, hiếm khi thấy giữ vẻ chỉn chu như ngày.
“……”
Cả hai đều gì.
Silas im lặng là vì thấy nhóc con tóc tai bù xù, quần áo xộc xệch, tay thì quấn băng gạc, trong lòng dâng lên một luồng xúc động đập cho đứa trẻ một trận, nhưng vẫn kìm .
Còn Minh Anh im lặng là vì phản ứng đầu tiên của là tại ở đây, mà là sợ đến mức chột . Cậu sợ Silas sẽ mắng .
Thế nhưng Silas mắng, chỉ cúi xách cái móng vuốt của Minh Anh lên kiểm tra, hỏi: "Minh, thế là ?"
Minh Anh mặt cảm xúc: "Đánh với nên tẩn cho đấy."
Silas gì thêm. Tiếp đó, chuyện diễn như một lẽ đương nhiên, Silas trao đổi với bác sĩ, đưa Minh Anh tiêm, xử lý vết thương và lấy thuốc.
Lúc y tá gỡ lớp băng gạc quấn tạm bợ , Minh Anh đau đến mức kêu t.h.ả.m một tiếng. khi sang Silas, lão hỗn đản vẫn mặt cảm xúc, khiến lòng Minh Anh dâng lên một nỗi khó chịu vô cớ.
Cái tính phản nghịch bắt đầu đ.â.m chồi nảy lộc: Mình ! Hừ. mà... đau quá, buồn ngủ quá mất...
"Minh, mặc áo . Vào nhà ngủ tiếp." Minh Anh giật tỉnh giấc, thấy căn phòng quen thuộc mắt, chiếc xích đu mới lắp một nửa, và cả mùi hương quen thuộc của bên cạnh...
Đệch, thế mà gục lên lão già ngủ quên mất từ lúc nào! Đệch hơn nữa là thế mà lẽo đẽo theo về nhà !
Bước phòng khách, Minh Anh lỳ ở sảnh chịu trong, đang chờ Silas tính sổ với . Theo logic của , làm loạn một trận thế chắc chắn sẽ túm gáy giáo huấn cho một bài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-118.html.]
Một ở sảnh, một ở phòng khách. Lúc , Silas bỗng nhiên giơ tay lên! Minh Anh nhạy bén nuốt nước miếng một cái!
—— May quá, Silas chỉ là đang cởi áo khoác.
Tiếp đó, Silas bỗng cầm lấy giá treo đồ! Minh Anh nhạy bén dùng cái tay lành lặn chống lên tường thủ thế!
—— May quá, Silas chỉ là đang móc cái áo khoác của lên.
Rồi Silas bỗng nhiên sải bước về phía ! Minh Anh nhạy bén lùi phắt một bước!
—— May quá, Silas chỉ là giá treo đồ ngay cạnh cửa để treo áo thôi.
Bạn học Minh Anh tự diễn xong một bộ phim hành động võ thuật trong đầu. Mà đối phương chỉ nhàn nhạt : "Minh, em nghỉ ngơi ."
“……”
"Dạ."
Minh Anh cúi đầu cái móng vuốt của , thôi thì kế hoạch hùng đồ bá nghiệp cứ chờ hồi m.á.u xong tính . Cứ thế, Minh Anh ngủ một mạch đến tận chiều. Khi tỉnh dậy, Silas kết thúc một cuộc họp trực tuyến, đang dậy định lấy nước.
Minh Anh ngay cửa. Silas thấy , hỏi: "Tỉnh ?"
Minh Anh "Ừ" một tiếng.
Silas: "Đói ? Muốn ăn gì?"
Trong lòng Minh Anh vẫn còn tức: "Thầy gì hỏi em ?"
Silas , biểu cảm quá nghiêm trọng, chỉ dùng ngữ khí bao dung đến lạ: "Minh, thực sự chuyện thảo luận với em, nhưng hiện tại sức khỏe em cho phép, chờ em bình phục hẳn ."
Chẳng hiểu , Minh Anh cực kỳ, cực kỳ ghét cái dáng vẻ của .
Cậu : " em chuyện với thầy."
Silas đặt ly cà phê xuống, lặng lẽ : "Em gì?"
"…… Em, em,"
Minh Anh bỗng tắc nghẽn. Cậu định gì nhỉ?
Hỏi tại đưa tham gia cái buổi tiệc c.h.ế.t tiệt ? Nghe kỳ cục lắm. Bởi vì cái hỏi căn bản điều đó.
Hỏi rốt cuộc thích , coi là cái gì ? Lại , vì chính cũng chắc chắn đáp án.
Thế là Minh Anh làm liều, thốt : "Em dọn về chỗ cũ."
Không khí ở cầu thang im lặng trong một giây. Sau đó Silas , gật đầu : "Chờ em khỏe ."
Mẹ nó chứ. Minh Anh sắp tức điên .
Minh Anh: "Em dọn ngay bây giờ."
"Một tay em đang thương, dọn kiểu gì?"
"Thì dọn bằng một tay."
“……”