Minh Anh hình mất năm giây. Cũng may phản ứng nhanh, vội vàng xoay màn hình điện thoại sang hướng khác: "Bên cạnh con làm gì ai ?"
Trần Cầm Cầm nữ sĩ vốn đôi mắt hỏa nhãn kim tinh: "Bớt giả ngu , thấy . Là thầy giáo của con ? Trông giống Trung Quốc mà giống lắm."
Minh Anh: “……”
Minh Anh gian nan mấp máy môi, cầu cứu sang Silas. Người ngược bình tĩnh, thế là Minh Anh làm khẩu hình tiếng: "My Mom…" (Mẹ em đấy...)
Silas khẽ cong môi , giơ tay ý bảo đưa điện thoại cho . Minh Anh đưa. Dù hai từng lăn lộn giường một vòng, chuyện hổ gì cũng trải qua , nhưng uy nghiêm của chủ nhiệm giáo d.ụ.c trong mắt vẫn lớn hơn cả trời.
Minh Anh vẫn thể chấp nhận nổi cảnh Silas đối thoại với ba , cứ cảm giác thầy giáo gặp phụ —— chuẩn mách lẻo hư hỏng .
Lúc , giọng bà Trần Cầm Cầm vang lên trong điện thoại: "Con trai, ngắm cằm con , đưa điện thoại cho thầy giáo của con ."
Silas đưa tay về phía nữa. Minh Anh nhất thời nảy một suy nghĩ, nghiêng màn hình để Silas chỉ lộ nửa khuôn mặt, : "Mẹ ơi, tiếng Trung . Con cầm điện thoại cho, gì con dịch ——"
Ngài Aston đột ngột tước đoạt khả năng ngôn ngữ phối hợp mà mở miệng. Ai ngờ giây tiếp theo, bà Trần Cầm Cầm liền thốt lên: "Giáo sư Thomas đấy ?"
Phụt. Minh Anh suýt thì sặc sụa. Tâm đúng là mà, thế mà vẫn còn nhớ tên thầy giáo của ...
Silas gì, chỉ màn hình mỉm một cái. Minh Anh nhịn đến mức sắp nội thương. Cậu vội vàng giải thích: "Mẹ ơi, giáo sư Thomas , là một giáo sư khác ở trường con."
Bà Trần Cầm Cầm kinh ngạc: "Thế ? Vậy là con đang tranh thủ hỏi bài để mai thi đúng ? Thế làm phiền nữa, hai thầy trò tiếp tục nhé."
Tút... tút... tút...
“……”
Cuộc gọi đến đột ngột mà cũng chóng vánh, hai màn hình điện thoại ngắt kết nối mà hình.
Minh Anh đặt điện thoại xuống, tin nhắn của bà Trần vẫn nhảy lên liên tục, cần xem cũng là dặn chuẩn thi cho . Cậu lén liếc Silas, đúng lúc cũng đang qua.
Minh Anh: "Gì thế? Lúc nãy thầy định mách lẻo em đúng ?"
Silas : "Minh, tiếng Trung."
Minh Anh: “……”
Cậu tìm đại một chủ đề: "Hừ, thầy thấy em với em giống ?"
Silas ngẫm nghĩ một lát: "Không giống."
Minh Anh bắt đầu hươu vượn: "Chắc tại em lớn lên với ông bà nội nên giống họ đấy —— chờ bao giờ thầy gặp họ là ngay." Lời khỏi miệng, Minh Anh bỗng thấy chột . Câu cứ như kiểu sắp dẫn về mắt gia đình nhỉ? Vạn nhất...
Cậu còn kịp nghĩ xong cái vạn nhất đó, thấy Silas khẽ "Ừ" một tiếng. Chỉ một tiếng "Ừ" đó thôi mà khiến Minh Anh vui vẻ suốt cả đêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-109.html.]
…………………………………
Ngày hôm , cuộc thi N-Cube chính thức khai mạc. Điện thoại và thiết liên lạc của Minh Anh đều thu giữ. Suốt một tuần liền gặp Silas, cũng bước chân khỏi khu vực phòng dự thi của nhà thi đấu.
Trong tuần lễ đó, vẽ bao nhiêu bản phác thảo, cày cuốc điên cuồng bao nhiêu . Cũng chính trong tuần , Minh Anh đột nhiên phát hiện hút t.h.u.ố.c cũng cái lợi —— để kích phát linh cảm, mà là để linh hồn thả lỏng.
Ở trong trạng thái áp lực cao, thả lỏng là một việc cực kỳ khó khăn. Minh Anh chôm vài điếu t.h.u.ố.c từ chỗ Silas.
Đến tận giờ vẫn đó là loại t.h.u.ố.c gì, tóm chỉ cần ngửi thấy mùi hương là nhớ đến Silas, nhớ đến buổi hẹn hò ánh hoàng hôn Manhattan, nhớ đến buổi tối dạo bên hồ đầy tĩnh lặng và mờ ám.
Thế là bình tĩnh .
Ngày cuộc thi kết thúc, Minh Anh kéo lê thể rã rời vì nhốt quá lâu trong phòng kín ngoài. Việc đầu tiên làm là lặng ánh mặt trời mười phút đồng hồ.
Mingo: Lãnh đạo ơi! Em giải phóng ! Thầy cũng xong việc đúng ?
Mingo: [cún con vẫy đuôi.jpg]
Chế độ chấm điểm của N-Cube là khi tuyển thủ nộp bản vẽ, giám khảo sẽ bình chọn ngay trong ngày, kết quả chính thức sẽ công bố 20 ngày.
Vì , Minh Anh thả thì Silas chắc chắn cũng xong việc. tin nhắn gửi cả tiếng đồng hồ vẫn ở trạng thái " " mà thấy hồi âm.
Minh Anh tặc lưỡi, bận . Cuối cùng cất điện thoại, ăn cơm cùng giáo sư Thomas và mấy bạn.
Lúc ăn cơm đều bàn luận về đề thi năm nay. Vì kết quả công bố nên ai cũng dè dặt, Thomas khích lệ cả bọn, nhưng đúng như quy luật chung thế giới: Chẳng sinh viên nào ăn chung với giáo viên hướng dẫn cả.
Vì thế, hưởng ứng Thomas chỉ đếm đầu ngón tay. Có lẽ khác đang lo lắng cho kết quả cuộc thi, còn Minh Anh thì , đang phiền muộn vì sắp tới sẽ hơn một tuần gặp Silas. Dù vẻ khó tin, nhưng họ thực sự từng xa lâu đến thế.
Minh Anh trở về nhà. Căn nhà vắng lặng, tối om. Cậu ở sảnh bóng tối, quyết định sẽ tranh thủ quấy rối ngài Aston một chút. Thế là lịch sử trò chuyện những ngày tiếp theo của họ như thế :
Khi bạn học Minh Anh đang quét dọn vệ sinh thì thấy thời tiết :
Mingo: Tối nay trời sắp mưa , còn sấm sét nữa, làm bây giờ?
XI: Sao thế?
Mingo: Em sợ lắm ạ.
Mingo: [cún con co rúm.jpg]
Tin nhắn gửi , đối phương ngay, nhưng mười phút điện thoại mới rung lên một cái.
XI: Minh, trời mưa to sấm sét đùng đoàng mà vẫn ở ngoài sân nghịch nước là ai nhỉ...?
Mingo: Ai cơ ạ?
XI: [hình ảnh]