Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 108
Cập nhật lúc: 2026-05-03 13:50:34
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Họ cứ thế tản bộ dọc theo lối , Minh Anh hỏi: "Vậy là thầy chỉ về đây mấy ngày, đó Melbourne ạ?"
Silas gật đầu: "Ừ."
Minh Anh tò mò: "Các thầy đang làm dự án gì thế?"
Silas liếc một cái: "Em bắt đầu hứng thú với mấy thứ từ khi nào ?"
Minh Anh lắc đầu: "Em hứng thú với dự án. Em chỉ hứng thú với việc thầy làm cái gì thôi."
Silas khẽ cong môi: "Ừ."
Minh Anh lắc lắc tay : "Kể em mà."
Thế là Silas còn cách nào khác, đành chọn lọc vài thứ thể , những phần nhóc con thể hiểu để kể. Vì đụng trúng vùng mù tri thức của , Minh Anh mà cứ như lọt màn sương mù, chỉ hiểu đại khái.
Minh Anh: "Cho nên, hiện tại chính phủ phê duyệt dự án phòng thí nghiệm của trường là vì một vài nguyên nhân chính trị ạ?"
Silas: "Nghe hiểu ?"
Minh Anh khụ một tiếng: "Thật là hiểu lắm, phức tạp quá."
Silas khẽ , ôn hòa đáp: "Chuyện đó bình thường thôi."
Minh Anh: "Cảm giác mệt thật đấy." Không chỉ cảm thấy mệt cho , mà đầu tiên rõ ràng cảm nhận cách xa vời vợi giữa và Silas.
Đó chỉ là tuổi tác, mà ngay cả những thứ đang cân nhắc, những vấn đề đang xử lý đều ngoài trí tưởng tượng của .
Silas thuận tay xoa mặt : "Không nữa, ngày mai em thi đấu , mấy thứ cũng chẳng ích gì."
Minh Anh liền : "Nghe thầy xong, em thấy cái cuộc thi ở chỗ các thầy chắc chỉ như trò chơi đồ hàng thôi nhỉ? Chơi đóng vai gia đình chắc chẳng gì khó khăn ."
Silas : "Thế ? Chẳng em còn bảo là khẩn trương ?"
Bạn học Minh Anh bắt đầu quỵt nợ: "Em thế bao giờ?"
Hai dừng bước, một cúi đầu, một ngửa đầu, lặng lẽ đối diện . Silas bỗng nhiên thò tay túi áo. Bạn học Minh Anh vội vàng đưa tay đè , gật đầu lia lịa: "Được , em , em nhớ !"
Silas cong môi: "Minh Anh, chỉ lấy điếu t.h.u.ố.c thôi."
"Ờ."
Hóa lấy điện thoại tìm chứng cứ phạm tội của . Minh Anh buông tay , nào đó cũng buông tay xuống.
Minh Anh : "Chẳng thầy bảo lấy t.h.u.ố.c ?"
Vẻ mặt Silas cực kỳ đắn: "Ừ, lừa em đấy."
Minh Anh: “……”
Bạn học Minh Anh thực sự tức giận ! Cậu dậm chân "cộp cộp" đầu bỏ . Đi một quãng, đầu thì thấy ... căn bản chẳng thèm đuổi theo. Trong lòng Minh Anh giận sôi , chẳng bảo là hẹn hò , mà chẳng chút tinh ý nào thế.
Thế là lù lù một chỗ thèm nhúc nhích, trừng mắt Silas. một hồi, chuyển sang chế độ thưởng thức sắc .
Silas bên hồ, dáng cao lớn chân dài thực sự nổi bật. Trên tay từ lúc nào châm một điếu thuốc, đốm lửa nhỏ di chuyển theo động tác của , phảng phất như ngay cả việc hút t.h.u.ố.c cũng là đang chụp ảnh tạp chí thời trang gợi cảm.
Minh Anh đang xuất thần thì giây tiếp theo, thấy đàn ông bên hồ bỗng nghiêng , giơ tay về phía ... ngoắc ngón trỏ một cái. , y hệt cái thủ thế mà Minh Anh dùng để dụ dỗ con ch.ó Tiểu Bạch nhà .
Minh Anh: “……”
Nhìn Minh Anh đang vùng vằng trở , Silas khẽ . Hắn gọi chung kiểu gây gổ vô cớ của nhóc con là làm nũng.
Minh Anh tới cạnh , hai đối diện , giơ tay giật phắt điếu t.h.u.ố.c tay Silas, đưa lên miệng rít một .
Vẫn là cái hương vị đó...
Thanh niên rũ mắt, bóng đêm, hàng mi dài cong vút vẫn hiện rõ mồn một, đôi môi hồng nhuận ngậm lấy điếu t.h.u.ố.c hút.
Silas , nhịn giơ tay quẹt nhẹ lên khóe môi Minh Anh. Đầu ngón tay khô ráo ấm áp lướt qua, Minh Anh khựng , khoảnh khắc đó thể cảm nhận rõ tim đang đập loạn nhịp.
... Mẹ kiếp, hết cứu thật . Thế là bạn học Minh Anh bắt đầu biệt biệt nữu nữu: "Thầy làm gì thế... đây là ở bên ngoài mà."
Silas khẽ, thu tay kéo sát lòng . Đèn đường màu oải hương lung linh in bóng xuống mặt hồ, xa xa thuyền du lịch ngang qua, đến mê hồn. Giữa sự ồn ào từ phía xa và sự tĩnh lặng của bên cạnh, họ cùng chia sẻ thời gian của một điếu thuốc.
Silas: "Còn khẩn trương ?"
Minh Anh: "Thật em chẳng khẩn trương tí nào, loại thi đấu em tham gia mòn cả gót , chỉ là thấy phiền thôi."
Silas: "Ừ."
Minh Anh : "Sao thầy hỏi xem tại em thấy phiền?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-108.html.]
Silas: "Nếu em hỏi, thì sẽ hỏi."
Trong lòng Minh Anh chút cảm động: "Trời ơi, nếu thầy là bố em thì mấy."
Silas nhíu mày: "Minh."
Cậu vội vàng dán sát đ.á.n.h trống lảng: "Ừm, Silas, ngày thầy tham gia mấy cuộc thi , lúc còn học ?"
Lời khỏi miệng, Minh Anh tự bổ sung: "À em đang hỏi cái gì thế , thầy lợi hại thế chắc chắn là tham gia nhiều lắm ."
Silas ôm lấy vai , đáp: "Tham gia , cũng từng khẩn trương, đó là chuyện bình thường thôi. Minh, khẩn trương là vì em cảm thấy cơ hội thắng, đúng ?"
Minh Anh ngẩng đầu: "Vậy thầy thắng ?"
Silas: "Ừ, từng thắng, cũng từng thua, gì to tát cả."
Minh Anh: "Cảm ơn ngài, ngài Aston." Cậu khách sáo một câu.
Silas hỏi : "Cảm ơn thế nào đây?"
Minh Anh "a" một tiếng, đúng là bản chất lão hỗn đản đổi.
Cậu thuận miệng đáp: "Thì cho phép thầy hỏi em một câu hỏi."
Silas gật đầu: "Ừm, đúng là một món tạ lễ hậu hĩnh."
Minh Anh: "Thích thì lấy, thích thì thôi."
Silas đương nhiên là , hỏi: "Minh, nãy tại em thấy khó chịu?"
Câu hỏi đột ngột, nhưng Minh Anh đang hỏi chuyện gì.
Cậu khụ một tiếng: "Cũng gì, chỉ là..."
Cậu nên với Silas ? chuyện nhỏ nhặt cũng kể ? Liệu thấy phiền phức ?
lúc , Silas xoa xoa mặt : "Muốn gì thì cứ ."
Minh Anh liền mở lời: "Này lãnh đạo, em thấy cũng là một bình thường, thầy thấy ?"
Silas : "Người bình thường? Ý em là ?"
Minh Anh: "Thì là, ách, ngoại hình, tính cách các thứ đều bình thường. Cũng đáng ghét đúng ?"
Silas xong, hỏi ngược : "Bản em thấy thế nào?"
Minh Anh đầy tự tin: "Em thấy khá mà."
Silas cong môi: "Vậy thì gì mà ."
Minh Anh đ.ấ.m một cái: "Thầy trả lời kiểu gì thế, em chỉ là hiểu, tại căn bản thiết gì với em mà thấy thấy ghét em ."
Silas cúi đầu , hỏi: "Minh, tất cả những em thấy đầu, em đều thích họ ?"
Minh Anh ngẫm nghĩ: "Em... cũng hẳn."
Silas tiếp, nhưng Minh Anh ý tứ trong lời của : Vậy thì khác em đầu thấy thích cũng là chuyện bình thường thôi.
là đạo lý , sai chút nào. Thế giới vốn dĩ chẳng quy tắc, thích ghét, thiện ý ác ý đôi khi chỉ dựa cảm giác, chẳng logic nào cả.
Minh Anh còn canh cánh chuyện Alan nữa, bỗng nhiên tò mò: "Vậy đầu thầy thấy em... thầy cảm thấy thế nào?"
Cậu đang hỏi: Lần đầu thấy, thầy thích em ?
Silas nheo mắt , dường như đang thực sự hồi tưởng, thành thật đáp: "Thiếu mất một sợi dây thần kinh."
“……”
Nói nhỉ, cũng chẳng sai chút nào, ở sân bay mà cũng lạc đường thì đúng là thiếu dây thần kinh thật. Minh Anh mấy vui vẻ. "Vậy còn bây giờ thì ?"
"Bây giờ?"
"Dạ..."
Silas kịp trả lời, điện thoại của Minh Anh bỗng nhiên phá tan bầu khí mờ ám tĩnh lặng . Đinh linh linh ——
Minh Anh mắng thầm một câu. Cậu thò tay túi, định nhấn nút ngắt cuộc gọi nhưng ngón tay lỡ ấn nhầm thành nút nhận. "Hửm?"
Minh Anh lấy điện thoại xem, phát hiện đối phương gửi lời mời gọi video WeChat, mà mới ấn nhầm phím . Đệch.
Trong khung hình rung lắc, Minh Anh vội vàng cái tên, giây tiếp theo điện thoại suýt thì rơi xuống đất —— Bà Trần Cầm Cầm!
Cùng lúc đó, trong điện thoại cũng đang hỏi: "Con trai, cái bên cạnh con là ai thế?"