Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 102

Cập nhật lúc: 2026-05-03 13:44:59
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Minh Anh giả vờ kinh ngạc tột độ. Cậu dùng hai ngón tay kẹp lấy cuốn tạp chí k.h.i.ê.u d.â.m , nhíu mày : "Ách, cái ai để vali của em thế? Thầy đừng mà bôi nhọ em!"

Silas khẽ một tiếng. Minh Anh: "Là thầy đúng ? Thầy lén bỏ chứ gì?"

Silas cũng chẳng buồn tranh cãi với : "Em thì là ."

Minh Anh phắt dậy: "Em ngay mà. Người yêu lao động, ham học tập như em, thể... Thầy làm lãnh đạo thì làm gương chứ, đừng lúc nào cũng tìm cách dạy hư em như thế."

Vẻ mặt Silas vẫn thản nhiên như : "Ừ, là dạy hư em."

Minh Anh đẩy đẩy sang bên cạnh: "Tránh để em thu dọn nào, em chuẩn đồ đạc cho xong , thầy đừng ở đây quấy rầy em nữa." Silas phối hợp mà dịch sang một bên.

Đến khi bạn học Minh Anh thu dọn xong xuôi thì quá 12 giờ trưa. Mark và Jet vẫn về, chẳng đang lượn lờ ở xó xỉnh nào, Minh Anh khuân đồ đạc nhét hết xe Silas, quên để một tờ giấy nhắn và gửi tin nhắn cho Mark.

Không ngờ cái tên Mark trả lời tin nhắn ngay tức khắc.

Mingo: Mark, dọn đây. yên tâm, em sống trượng nghĩa, tiền thuê nhà vẫn trả đủ, cứ an tâm mà ở nhé. Chúc và Jet bách niên hảo hợp.

Mingo: [cún con cúi đầu chào.jpg]

Mingo: [cún con tung hoa.jpg]

Mark: Ming, định sống chung với Aston thật đấy ?

Mingo: Bí mật.

Mark: [ôm quyền]

Mark: Ming, là bạn nối khố của , thề với rằng: Cái căn chung cư sẽ luôn để dành phòng cho , bất kể trả tiền .

Minh Anh thấy dòng , đột nhiên thấy cảm động vô cùng, còn chút áy náy. Cậu đưa tay che mặt.

Mingo: Cảm ơn nhé Mark!!! Thực sự cảm ơn nhiều!!! nếu gặp khách thuê mới phù hợp, hoặc Jet dọn ở cùng thì cứ việc, đừng bận tâm đến !

Silas ở ghế lái chú ý đến sự bất thường của Minh Anh, khẽ nghiêng mặt: "Làm ?"

Minh Anh định mở lời khen ngợi Mark mặt ngài Giáo đổng thì điện thoại bỗng một cái rung lên. Cậu vuốt màn hình : "À, gì, chỉ là bạn cùng phòng bụng của em thôi ——"

Mark: Tôi vẫn sẽ giữ phòng cho , để phòng hờ tương lai và Aston "đường ai nấy " thì còn chỗ mà về.

Mark: [xoa đầu an ủi]

Minh Anh: “……”

Khóe miệng Minh Anh giật giật: "Bạn quá cơ, lúc nào cũng cho em mấy lời khuyên ' lòng đất'."

Mingo: Cảm ơn nhé!

Mingo: [cầm búa tạ.jpg]

Họ về đến nhà Silas khi 2 giờ chiều. Vừa xuống xe, Minh Anh hăng hái: "Em dọn đồ ngay."

Cậu lôi từ chung cư hai cái vali lớn cộng thêm mấy thùng giấy đồ đạc, gần như là khuân bộ gia sản sang đây, trừ mỗi bộ chăn ga gối đệm là để . Ngay khoảnh khắc bước chân phòng khách, nôn nóng nhét đống đồ , chủ yếu để khiến căn nhà vốn sạch sẽ ngăn nắp quá mức thêm chút (và cả sự lộn xộn).

Trong khi đó, Silas chẳng mảy may để ý đến ý của Minh Anh. Hắn rút đóa hồng bọc giấy , đổ nước bình hoa ở sảnh , cắt tỉa cắm , lúc mới đầu : "Không cần vội, em đói ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-102.html.]

Minh Anh ăn nhẹ dọc đường, lúc vẫn còn đang no: "Em đói, em dọn đồ cơ."

Silas hiểu đang gấp gáp cái gì, nhưng cũng phản đối: "Đồ vẫn ở trong xe, để lấy." 

Minh Anh: "Em cùng thầy!"

Thế là hai từ phòng khách sân. Ánh nắng vặn , cỏ trong sân xanh mướt một màu. Minh Anh ngước bầu trời xanh trong vắt, thầm nhẩm tính ngày tháng.

Chợt nhớ điều gì, chạy biến phòng lấy hai chai nước ga chạy lon ton gara, hỏi: "Lãnh đạo , mật mã cửa nhà thầy là bao nhiêu nhỉ?"

Silas kéo cửa cốp xe lên, liền nghiêng mặt . Minh Anh đưa chai nước cho . Silas nhận lấy, vặn nắp, bọt khí sủi lên sùng sục. Hắn ngửa đầu uống một ngụm, đó thản nhiên hỏi: "Em đổi thành bao nhiêu?"

Minh Anh "ha ha" thành tiếng, cũng nhấp một ngụm nước bảo: "Thầy làm gì thế? Ai bảo em đổi mật mã? Em chỉ hỏi thế thôi, thầy đừng bôi nhọ em."

Silas khẽ cong môi, một dãy : "20090611."

Minh Anh nhíu mày: "Sinh nhật con trai thầy ?" 

Silas : "Minh, em sinh năm 2009 chắc?"

Minh Anh lấy chai nước hích hích eo Silas: "Thầy thật là, chẳng chút khiếu hài hước nào cả." 

Silas phối hợp một tiếng, đáp: "Đó là ngày nghiệp."

"À……"

Nghe , Minh Anh sực nhớ tới bức ảnh trong thư phòng, bức ảnh về một ngài Aston thời trẻ. Cậu nghĩ : "Là thời thầy còn trẻ hả."

Lời khỏi miệng, Minh Anh liền thấy gì đó sai sai. Silas , im lặng gì.

Trong lòng Minh Anh thầm chép miệng, cái câu kiểu gì cũng mùi "bây giờ thầy già ". 

Thế là lập tức chấn chỉnh thái độ, nghiêm túc hẳn lên: "Ý em là, thầy hiện tại vẫn đang ở thời kỳ phong độ đỉnh cao, ý em là... là cái thời kỳ phong độ đỉnh cao nhất nhất nhất của thầy mà. Lãnh đạo ơi, đừng hiểu lầm em."

Gặp loại vấn đề , cứ dùng công thức "Ly lớn, ly siêu lớn, ly đại đại lớn" mà giải thôi!

Nói xong, Minh Anh lén liếc sắc mặt Lãnh đạo. Cũng may Silas đại nhân đại lượng, chấp nhặt cái đồ tạp nham như .

Silas dựa lưng xe, hỏi nữa: "Thế em đổi thành bao nhiêu?" 

Minh Anh vội vàng chối: "Em thật sự đổi mà." 

Silas: "Ừm."

Minh Anh: "Hửm?" 

Silas: "Hửm?"

Đệch.

Minh Anh ngoài mặt: "Không đổi thì đổi." 

Minh Anh trong lòng gào thét: Sao thầy đường hỏi thêm nữa hả!

Silas khẽ , xoa đầu : "Ừ, đợi đến ngày em nghiệp chúng mới đổi."

Lời thốt , Minh Anh thật sự chẳng còn chút tính khí nào nữa, ngay cả việc đầu sờ cũng chẳng thèm để ý.

Loading...