Bùi Minh Dã một mạch chạy thục mạng đến khu rừng nhỏ mới dừng , tay chống gối thở hổn hển. Chính cũng hiểu vì bản bỏ chạy như thể truy đuổi.
Một lúc , thẳng dậy, đảo mắt quanh, trong mắt hiện lên vẻ mơ hồ.
Đây là ? Hình như… lạc?
lúc là thời gian tiết tự học buổi tối, học sinh đều về lớp, xung quanh chẳng còn ai, hỏi đường cũng .
Cuối cùng, Bùi Minh Dã đành mò mẫm theo trí nhớ mờ nhạt, loanh quanh một lúc lâu mới gặp thầy chủ nhiệm giám thị đang tuần tra.
“Này em ! Đứng !” Thầy chỉ tay từ xa, nghiêm giọng hỏi, “Em lớp nào? Tên gì? Sao tiết tự học mà lang thang ngoài ?”
Bùi Minh Dã lên tiếng giải thích: “Thầy ơi, hôm nay em mới chuyển đến, nhớ rõ đường , cố tình trốn học ạ…”
Thầy giám thị lúc mới nhận gương mặt , giọng dịu : “À, thì là em Bùi! Không , để thầy dẫn em về lớp luôn nhé.”
Vậy là cuối cùng, Bùi Minh Dã chính thầy giám thị hộ tống về lớp học.
Trước khi rời , thầy còn sang chủ nhiệm lớp : “Em lạc, tình cờ gặp nên đưa về luôn.”
“Bị lạc đường? Ha ha ha!” Lớp lập tức bật lên một trận rôm rả.
Mặt Bùi Minh Dã đỏ bừng, cúi đầu nhanh về chỗ .
Khi lướt ngang qua bàn của Hạ Thư Diễn, nhận giống đám bạn đang nhạo — chỉ lặng lẽ cúi mắt, đang công thức lên giấy nháp.
Một chút dễ chịu lặng lẽ dâng lên trong lòng Bùi Minh Dã.
Lớp học trở nên yên tĩnh áp lực của thầy chủ nhiệm.
Anh len lén ngẩng đầu, ánh mắt hướng về dáng lưng nghiêng phía .
Không hiểu do học khiêu vũ , sống lưng của Hạ Thư Diễn lúc nào cũng thẳng tắp, xương bướm hiện rõ, thanh tú mắt. Ai bước lớp, ánh đầu tiên đều dễ hút về phía .
… gương mặt vẫn khác trong mộng của . Trong giấc mơ, mang vẻ quyến rũ bí ẩn, lông mày cong, ánh mắt như ngầm cất giấu gì đó khiến khác xao xuyến. Còn Hạ Thư Diễn lúc là một thiếu niên lạnh, trầm và thanh tao, khí chất trí thức tao nhã như vầng trăng xa.
Đầu óc Bùi Minh Dã bay tận mây xanh, mắt thì dán chặt gáy trắng mịn của .
Ngay lúc — Hạ Thư Diễn đầu , bắt gặp ánh của .
Bùi Minh Dã lập tức chớp mắt, rùng tỉnh hẳn, cúi gằm xuống. Tai bắt đầu nóng ran.
Cô bạn nữ thì thầm: “Sao đó?”
“Không gì cả.” Hạ Thư Diễn lắc đầu, cúi xuống tờ đề bàn, “Câu làm ?”
Sau tiết tự học đầu tiên, đám con trai ào hành lang rôm rả. Riêng Bùi Minh Dã thì từ chối lời rủ rê, ngoan ngoãn tại chỗ.
Bỗng bên ngoài tiếng gọi: “Hạ Thư Diễn! Có tìm !”
Cậu buông quyển sách, bước cửa.
Ánh mắt của Bùi Minh Dã vô thức dõi theo, thấy tìm là một nữ sinh mặc váy trắng tinh khôi.
Cô bạn đó đỏ mặt, đặt một lá thư màu hồng phấn tay , đầu bỏ chạy.
“Tin nóng mới nhất!” Một nam sinh huýt sáo, “Hạ Thư Diễn nhận thư tình !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thang-nam-bi-lat-xe/chuong-119-hoi-bai.html.]
“Hê! Có gì mà báo tin?”
“Thì đó, hôm nào mà nhận thư tình thì hãy báo!”
…
Giữa tiếng bàn tán rôm rả, Hạ Thư Diễn về chỗ , thèm liếc thư lấy một , cứ thế nhét luôn hộc bàn.
Ai cũng , kết cục của lá thư … sẽ là thùng rác.
Vài ngày kế tiếp, Bùi Minh Dã vẫn cứ âm thầm quan sát.
Cậu học giỏi nhất lớp, nhưng bao giờ tỏ kiêu ngạo. Ai hỏi bài đều giải đáp nhẹ nhàng. Hạ Thư Diễn sống quy củ, ngoài giờ học là phòng tập luyện múa, quanh quẩn chỉ thiết với Vệ Khê, còn quá gần ai.
Đến lúc thể kiềm chế, Bùi Minh Dã quyết định… hành động.
Tiết hôm đó, lấy quyển bài tập, rón rén xuống bàn phía Hạ Thư Diễn, dùng đầu bút nhẹ chọc lưng .
Hạ Thư Diễn , bất ngờ.
“Ờm…” Bùi Minh Dã đầy mong chờ, “Tớ một bài làm … rảnh chứ?”
“Ừm, .” Cậu nghiêng gần, “Bài nào thế?”
Anh chỉ đại một đề: “Cái .”
Vệ Khê thò sang: “Trời ơi bài dễ mà cũng ?”
Bùi Minh Dã ngượng: “Tớ học lắm…”
“Không . Không là chuyện bình thường.” Hạ Thư Diễn dịu dàng, cầm bút bắt đầu công thức, “Câu dùng công thức , là …”
Đây là đầu tiên Bùi Minh Dã gần như thế, gần đến mức thấy rõ lông mi dày như lông quạ, đen nhánh mềm mại.
Mắt trượt xuống sống mũi thanh tú, dừng ở đôi môi hồng hồng.
Khi cánh môi hé mở, để lộ hàm răng trắng nhỏ đều tăm tắp, trông tinh khôi đáng yêu lạ thường.
“Hiểu chứ?” Hạ Thư Diễn ngẩng lên .
“A… Hả?” Bùi Minh Dã ngơ ngác, há miệng thở dốc, “Cái gì cơ?”
“Cậu tớ ?”
“Nghe chứ! Nghe hết á!” Anh lắp bắp, “Chỉ là… hiểu lắm…”
“Được .” Cậu chỉ công thức, “Để tớ giảng một nữa.”
Lần , Bùi Minh Dã dám xao nhãng, dốc sức tập trung từng lời, cố hiểu cho bằng .
Xong xuôi, Hạ Thư Diễn hỏi: “Giờ hiểu ?”
Anh gật đầu như gà mổ thóc: “Hiểu ! Hiểu ạ!”
“Vậy .”
“Cảm ơn nha, Hạ Thư Diễn.” Giọng đầy chân thành, “Cậu ghê luôn đó.”
“Không gì.” Cậu đáp gọn.