THẦN TÀI CỦA TÔI - 6

Cập nhật lúc: 2025-12-14 09:13:38
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Trong mắt , công việc quan trọng hơn tất cả.

 

Chỉ một ngoại lệ.

 

Lần duy nhất đó là khi ốm, bỏ công việc , tức tốc trở về để chăm sóc .

 

Dường như hôm đó là một ngày làm việc bận rộn với cả hai.

 

Lâu Tầm công tác xa.

Tôi thấy đau đầu ngay từ sáng, nhưng để tâm, đến chiều thì lên cơn sốt cao.

 

Cố gắng chịu đựng để làm nốt công việc, một bạn đành lòng như nên báo cho Lâu Tầm.

 

Ngay lập tức, gọi điện cho .

 

Giọng vẫn bình thường, chỉ dặn dò nghỉ ngơi nhiều.

 

Tôi đồng ý, cúp máy.

 

Không ai ngờ rằng, tối hôm đó khi công việc phát sinh vẫn xong, gặp Lâu Tầm ngay tại công ty.

 

Anh bỏ dở công việc, vội vàng mua vé máy bay để về.

 

Đến nơi trông thật tiều tụy, vẻ mệt mỏi hiện rõ, quầng mắt đen thẫm.

 

Thấy , chẳng câu nào, kéo thẳng bệnh viện.

 

Nửa đêm tỉnh dậy vì sốt, mơ màng dậy, thấy Lâu Tầm đang gục đầu ngủ bên giường, lấy áo khoác đắp cho .

 

cố làm thật nhẹ, Lâu Tầm vốn ngủ sâu nên lông mi khẽ rung, mở mắt ngay lập tức.

 

Lúc đó, trong lòng thực sự thấy thương vất vả ngược xuôi, nhưng tính cách của khi khó chịu, nên lời mấy t.ử tế.

 

Tôi ngập ngừng với : "Cậu làm đấy? Mấy ngày nữa trở về , còn c.h.ế.t mà."

 

Lâu Tầm , đưa tay chạm lên trán .

 

"Cậu mới bệnh."

 

Một lúc , nhẹ nhàng nắm lấy tay , ngón tay cái chà nhẹ lòng bàn tay .

 

"Tôi yên tâm về ."

 

"Họa hại dai dẳng lắm đấy, Hạ Ngộ," khẽ, " c.h.ế.t, nếu c.h.ế.t làm ?"

 

Lúc đó, thực sự hiểu nỗi lo lắng của , chỉ ho nhẹ vài tiếng, rút tay khỏi tay .

 

"Cậu c.h.ử.i đấy ."

 

"Chỉ sốt thôi mà, đến mức c.h.ế.t ?"

 

Lâu Tầm một lát, cuối cùng chẳng gì.

 

Anh đỡ xuống , đắp chăn cẩn thận bước khỏi phòng.

 

Ngày hôm , hạ sốt gần hết.

 

Lâu Tầm uống t.h.u.ố.c xong, lấy điện thoại đặt vé máy bay.

 

Tôi hỏi : "Đi ?"

 

Lâu Tầm ngẩng lên: "Về làm việc."

 

Tôi nhíu mày, nhẹ giọng, dùng tay vẫn còn cắm kim truyền chạm mu bàn tay .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/than-tai-cua-toi/6.html.]

"Đừng nữa, mệt đến mặt chẳng còn chút sắc máu, cứ thế mà tiếp tục thêm hai ngày nữa thì sẽ bệnh còn nặng hơn ."

 

Lâu Tầm chẳng một lời, mặc áo khoác định .

 

"Tôi làm thì ?"

 

"Đừng lo cho , chỉ cần tự chăm sóc , ."

 

Khi đó, đến cả cấp của cũng bảo rằng, giám đốc Lâu chỉ cần tiền chứ cần mạng.

 

Giờ nghĩ , lẽ vì thiếu cảm giác an , những gì thể nắm bắt thì quá ít.

 

Như bác sĩ , đang dần mất mối liên kết với thế giới .

 

Và tiền bạc là thứ cụ thể, thực tế nhất mà thể nắm bắt.

 

Đáng tiếc là về , ngay cả mối liên kết làm từ tiền bạc cũng đứt.

 

Lâu Tầm, yêu tiền đến như thế, năm hai mươi tám tuổi chẳng mang theo thứ gì, chỉ nhảy xuống biển.

 

Tất cả tiền bạc và tài sản của đều để cho , động đến một đồng.

 

Anh bỏ tất cả những gì quan trọng, kể cả .

 

12

 

uống quá liều t.h.u.ố.c ngủ, vẫn ác mộng bám lấy cả đêm.

 

Đến khi tỉnh dậy thì gần chiều.

 

May mà hôm nay là cuối tuần.

 

Tôi ngoài, lang thang quanh khu nhà của Lâu Tầm nghĩ cách bịa lý do nào đó để gặp .

 

Bất ngờ, từ bụi cây thấp bên cạnh một chú mèo hoang nhảy .

 

Trông nó bẩn thỉu, to hơn bàn tay một chút.

 

gì ăn, nó vẫn gần, nhẹ nhàng cọ đầu .

 

Tôi vuốt đầu nó, định dậy rời , thì bất chợt nhớ câu của bác sĩ:

 

"Cần thiết lập mối liên hệ giữa và thế giới ."

 

Nuôi một con vật nhỏ mà chuyện từ sinh lão bệnh tử, ăn uống ngủ nghỉ đều phụ thuộc nó, chẳng đó chính là một mối liên kết ?

 

Tôi lập tức gọi mang thức ăn cho mèo đến, cho chú mèo con ăn một chút.

 

Sau đó, kiên nhẫn ở bên con mèo hoang nhỏ suốt mấy ngày liền. Mỗi gặp nó, dẫn nó đến con đường mà Lâu Tầm về nhà để cho ăn.

 

Thời gian trôi qua, con mèo quen dần với .

 

Và Lâu Tầm cũng bắt đầu chú ý đến nó.

 

Một ngày tan học, trời đổ mưa, Lâu Tầm cho tay túi áo, bước đường. Tôi che ô, ẩn trong đám đông, lặng lẽ theo .

 

Bề ngoài, Lâu Tầm trông lạnh lùng, xa cách, chẳng giao tiếp với ai.

 

thực , khi ngang qua con mèo con, để ô che cho nó, còn thì trong mưa về nhà.

 

Khi đang mưa, cố tình giả vờ xuất hiện tình cờ, giơ ô lên che cho , nhướng mày :

 

"Cậu ngoài mà xem dự báo thời tiết ?"

 

"May mà gặp đấy, cùng ."

 

Lâu Tầm mím môi, từ chối, chỉ đáp : "Cảm ơn."

 

Loading...