9
Tôi nhanh chóng chuẩn xong xuôi và tài xế nhà đưa tới trường.
Việc đầu tiên khi đến trường là nộp đơn xin chuyển lớp.
Nhà từng quyên góp cho trường hai tòa nhà, chỉ là chuyển lớp thôi mà, chẳng gì khó khăn.
Ngay trong tiết học thứ hai sáng hôm đó, cầm vài quyển sách và đến lớp của Lâu Tầm.
Lâu Tầm ở dãy bàn cuối cùng, bên cạnh cửa sổ.
Khi thấy , đôi mắt đen láy xinh thoáng qua một tia kinh ngạc.
Còn bục giảng, mỉm với .
Tay cầm bút của Lâu Tầm khựng một chút, nhanh chóng cúi đầu tiếp tục , nữa.
Giáo viên chủ nhiệm quanh cả lớp, đó sang với : "Hạ Ngộ, em ở dãy thứ tư nhé, đủ tầm mà cũng quá gần bảng."
Vị trí ở dãy thứ tư rõ ràng .
Chủ nhiệm định chọn ngẫu nhiên một bạn xui xẻo để nhường chỗ cho , học sinh "quen ".
Tôi mỉm , lắc đầu: "Không cần."
Rồi chỉ về hướng của Lâu Tầm, "Chỗ bên cạnh bạn ở hàng cuối cùng còn trống đúng ạ?"
"Em ở đó ."
Thầy chủ nhiệm gật đầu , xuống để giúp dọn chỗ.
Tôi ôm sách bước chậm rãi theo .
Vừa xuống, thấy tiếng ai đó khẩy phía :
"Thiếu gia , tự dưng chọn chỗ đó, đoán xem vì chỗ đó trống?"
"Mọi đều kiêng chỗ đó, cho là xui xẻo."
Tôi ngước lên , nhận trông quen.
Là một trong mấy tên du côn mà dạy dỗ trong con hẻm ngày hôm qua.
Thì , còn là bạn cùng lớp với Lâu Tầm.
Thầy chủ nhiệm cũng vô tâm, lập tức trừng mắt quát , nghiêm khắc mắng: "Nói bậy bạ gì đấy? Tiếp tục tự học ! Làm học sinh mà dáng học sinh gì cả!"
Tên đó vẻ phục, phản kháng thầy chủ nhiệm: "Tôi sai gì chứ? Lâu Tầm là chổi, ai trong trường ở chung với . Cậu sinh mang xui xẻo, khắc c.h.ế.t cả cha , nên mới thành trẻ mồ côi."
"Nghe ruột của khi c.h.ế.t làm việc ở khu đèn đỏ, quyến rũ khác gì hồ ly tinh, nếu thì sinh đứa con trai như thế?"
"Cha nuôi cũng chẳng thích , suốt ngày đ.á.n.h mắng, tất cả là quả báo!"
Càng càng khó .
Thầy chủ nhiệm giận tím mặt, xin , nắm lấy cổ áo tên kéo ngoài lớp.
Tôi im lặng, sang quan sát phản ứng của Lâu Tầm.
Anh phản ứng gì.
Từ đầu đến cuối, thậm chí còn chẳng chớp mắt, chỉ điềm tĩnh kẻ thêm một đường phụ hình vẽ hình học của bài toán.
Khác quá.
Quá khác biệt.
Lâu Tầm mà , ai dám tỏ thái độ với , sẵn sàng lật bàn lao đ.á.n.h ngay lập tức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/than-tai-cua-toi/4.html.]
Vậy mà bây giờ châm chọc như , chẳng phản bác lấy một câu.
Nếu là kiếp , khi mới gặp trong tình huống thế , chắc chắn sẽ khẩy đầy khinh thường, chế nhạo yếu đuối đến thế.
lúc , chỉ nhẹ nhàng bóp nhẹ cổ tay , êm dịu: "Cậu mệt ? Nghỉ một lát tiếp, giờ đang là giờ chơi mà."
Lâu Tầm ngừng bút, liếc , cách xa thêm một chút: "Cậu im , đừng làm phiền ."
"Buồn ngủ thì tự ngủ ."
Tôi nhíu mày: "Sao lạnh lùng thế?"
Rồi ngoan ngoãn quấy rầy nữa, bàn tự ngủ.
Lâu Tầm chăm chú học suốt cả buổi sáng.
Còn gối đầu lên tay và ngủ liền ba tiết.
Thực , dù ngủ, trong mơ vẫn là Lâu Tầm.
Lúc thì thấy công tác về, mặc bộ vest và ép tường để hôn, còn cầm tay kéo xuống giúp nới lỏng cà vạt.
Lúc thấy cảnh nhảy xuống biển, tận mắt thấy và nhặt một lá thư nguệch ngoạc chữ của bờ biển.
Cơn mơ làm mệt hơn cả làm.
Khi tỉnh dậy, mở mắt , thấy Lâu Tầm.
Anh đặt mu bàn tay lên trán , dường như đang đo nhiệt độ.
Tôi há miệng, giọng còn chút khàn khi ngủ dậy: "Cậu đang làm gì?"
"Xem sốt ." Nói , rút tay về.
Sau vài giây im lặng, hỏi: "Cậu lạnh ? Trong lúc ngủ cứ run rẩy mãi."
Tôi trả lời, nhắm mắt , chống tay lên bàn dậy.
Lúc mới thấy khoác thêm áo đồng phục của Lâu Tầm.
Cửa sổ phía lớp vốn mở giờ đóng .
"Lâu Tầm," , " cũng quan tâm phết nhỉ."
Anh đầu : "Không ."
Rõ ràng là chối lòng.
Kiếp thích , đời cũng thôi.
Tôi mỉm , trêu chọc nữa, hiếm hoi tìm một bài thi và bắt đầu làm.
Cô gái bàn bất ngờ , đưa một tờ giấy gấp sẵn: "Cuối cùng cũng tỉnh, cái cho ."
Tôi ngước lên, hỏi cô : "Cái gì ?"
"Thư tình."
Tôi hiểu.
Bây giờ là năm 2013, thư tình tỏ tình thịnh hành trong trường.
Nghe thấy hai chữ đó, Lâu Tầm liếc một cái đầy ẩn ý về với bài tập của .
"Tôi cần." Tôi chậm rãi đẩy tờ giấy , , "Tôi thích ."