Mười phút , mấy tên ngổ ngáo tóc xanh, đỏ, vàng, cam lóc quỳ mặt .
Tôi , giơ tay tát thêm một cái mặt tên tóc đỏ cầm đầu: "Giỏi nhỉ, ngay cả yêu của tao mà cũng dám đ.á.n.h ?"
"Và còn mày nữa—" Tôi vẫn , tát mặt tên tóc tím, "Vừa c.h.ử.i ai là đồ hoang nhỉ?"
"Bệnh thì tìm thú y mà chữa, đầu óc mày chứa cả đại dương mà còn nhiều nước hơn cả biển."
Tôi tay chút nương tình, lượt đ.á.n.h từng đứa.
Trong lòng mấy tên chắc hẳn nguyền rủa lắm .
vẻ ngoài, do sợ hãi uy lực của , vẫn giả vờ ngoan ngoãn.
Tốt lắm.
Tôi vận động cổ tay đau nhức một chút, chuẩn buông câu cuối cùng kết thúc.
Quay đầu , thấy Lâu Tầm đang vịn tường lên một cách chật vật, dùng mu bàn tay lau vết m.á.u nơi khóe môi.
Sau đó, cầm cặp sách, bước khập khiễng khỏi hẻm.
Lúc , kịp để ý đến việc dạy dỗ mấy tên du côn nữa, vội vàng gọi : "Cậu định ?"
Lâu Tầm dừng bước.
Giống như một con robot đang chạy tự nhiên trục trặc.
chỉ một giây, tiếp tục bước , thèm để ý đến câu hỏi của , thậm chí ngoảnh một .
Suýt nữa thì quên mất…
Lúc Lâu Tầm vẫn quen .
"c.h.ế.t tiệt…" Tôi rủa thầm, đá tên tóc xanh đang quỳ mặt, lớn tiếng gọi Lâu Tầm: "Đứng !"
"Thử bước thêm một bước nữa xem."
"Cậu tin sẽ tháo một cánh tay của ?"
Không là vì hai câu đe dọa của hiệu quả .
Dù thì, Lâu Tầm cũng dừng .
5
Khi Lâu Tầm còn sống, hiếm khi gọi tên .
Thường thì chỉ gọi "Này", hoặc thậm chí gọi là đồ thần kinh.
Lúc làm "chuyện đó," sẽ gọi là đồ khốn nạn.
Bây giờ, đột ngột gặp tình huống cần gọi tên một cách nghiêm túc, cũng chút quen.
Sau khi hắng giọng, bước lên hai bước, đưa tay giữ : "Lâu Tầm…"
Chưa kịp gì thêm, Lâu Tầm lập tức giật tay khỏi tay .
Ngón tay dính chút m.á.u từ cánh tay của Lâu Tầm.
Nhìn những vết thương đang rỉ m.á.u , hỏi :
"Giờ định ?"
"Không định xử lý vết thương ?"
Lâu Tầm trả lời câu hỏi của .
Anh ngước mắt , đôi mắt hồ ly xinh khác xa vẻ phong lưu thường ngày mà nhớ, ngược , tràn đầy sự lạnh lùng và cảnh giác.
Tôi thở dài: "Lâu Tầm, đừng như thế."
Lần , phát âm từng chữ của cái tên "Lâu Tầm" một cách rõ ràng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/than-tai-cua-toi/2.html.]
Anh khựng , trong mắt thoáng qua vẻ ngạc nhiên.
"Cậu… quen ?"
Tôi gật đầu: "Tất nhiên là quen."
6
Tôi đưa Lâu Tầm về trường, phòng y tế.
Bác sĩ y tế là một ông lão tuổi, thấy Lâu Tầm thở dài, chống gọng kính lên : "Lại là ? Sao mà ba ngày hai bữa làm thương tích đầy thế , dù khỏe đến thì cũng chịu nổi mà, đ.á.n.h , ?"
Anh đ.á.n.h , chỉ là đ.á.n.h một phía thôi.
Tôi , đặt hai tay lên vai Lâu Tầm ấn xuống ghế.
Rồi tiện tay xoa nhẹ lên tóc : "Nghe thấy , đ.á.n.h nữa."
"Nhanh nào, kéo ống quần lên cho bác sĩ xem , hồi nãy đường cứ khập khiễng mãi, nhanh để bác sĩ xem thương ở ."
Lâu Tầm cúi đầu lời, nhưng mãi mà động đậy gì.
Hết kiên nhẫn, nhíu mày, "tặc" một tiếng: "Còn ngại ? Cậu với thì gì mà hổ?"
Sống chung bao năm , chỗ nào mà thấy qua?
Tôi cúi đầu Lâu Tầm một lát, cố nhịn cấu mạnh mặt , xổm xuống mặt Lâu Tầm, tự t.ử kéo ống quần của lên.
Ngón tay , qua lớp vải mỏng của đồng phục, lượt lướt lên, chạm mắt cá chân, đến bắp chân…
Bên bắp chân là một loạt vết thương chằng chịt.
Màu đỏ và tím đan xen, những chỗ nặng đến mức da thịt trầy xước.
Nếu là khác, lẽ giờ thể nổi .
Vậy mà hồi nãy lời nào, còn lặng lẽ theo cả đoạn đường xa như thế.
Bác sĩ y tế cũng bắt đầu nghiêm túc.
Ông kiểm tra vết thương của Lâu Tầm, lấy dụng cụ để bắt đầu làm sạch.
Vừa chạm bông gạc vùng da quanh vết thương, sắc mặt của Lâu Tầm trắng bệch hơn, c.ắ.n chặt môi , theo phản xạ lùi một chút.
Cậu ngập ngừng, lên tiếng đầu tiên kể từ khi bước phòng y tế.
"Đau."
Bác sĩ y tế nhíu mày, liếc Lâu Tầm với vẻ hài lòng:
"Đau thì chịu đựng."
"Trốn cái gì, đàn ông con trai mà nhõng nhẽo thế ?"
Tôi lên, đặt tay lên đầu Lâu Tầm, ép lòng : "Cậu lúc nào cũng nhõng nhẽo thế đấy."
Tôi cúi xuống, với Lâu Tầm: "Cậu vùi đầu lòng , đừng xuống nữa."
"Không thấy thì sẽ đau."
Lâu Tầm giãy giụa một chút.
Bác sĩ y tế liền quát lớn: "Còn động đậy cái gì?!"
Lâu Tầm đành ngoan ngoãn bất động.
Tôi thuận thế ôm chặt lấy , tay xoa nhẹ lên đầu.
7
Sau khi xử lý xong vết thương, Lâu Tầm ngủ trong phòng y tế.
Tôi bên giường canh chừng cả buổi chiều.