THẦN TÀI CỦA TÔI - 1
Cập nhật lúc: 2025-12-14 08:57:41
Lượt xem: 45
Bạn trai tự t.ử , khi c.h.ế.t còn để cho một bức thư:
[Đồ khốn, chắc chắn sẽ c.h.ế.t đói, bộ tiền của để cho , cố mà giữ lấy đừng tiêu xài phung phí.]
Vậy là thừa kế mười tỷ từ bạn trai quá cố.
Trong lúc trong tang lễ của , suýt nữa bật .
Rồi tái sinh.
Trở thời còn học trung học.
Năm , Lâu Tầm yếu đuối, xanh xao, gầy gò.
Bị một nhóm du côn vây đ.á.n.h mặt đất.
Chưa kịp nghĩ ngợi gì, xông che chắn lưng.
"Đù, ai cho phép các đ.á.n.h thần tài tương lai của hả?"
1
Vào ngày sinh nhật thứ hai mươi tám của , Lâu Tầm nhảy biển tự tử.
Khi nhận tin, mắt tối sầm, thái dương nhói lên từng hồi, nhạo với bạn:
"Thằng khốn chọn thời điểm c.h.ế.t thật khéo."
Thật cách phá bĩnh.
Sinh nhật còn tâm trạng gì mà tổ chức.
Tôi hủy hết công việc quan trọng và quan trọng trong thời gian tới, bay ngay đến thành phố nơi Lâu Tầm .
Chỉ kịp thấy một bức thư để .
Trong thư :
[Hạ Ngộ, đồ khốn, đồ c.h.ế.t tiệt, đồ lừa đảo, khi lá thư , c.h.ế.t .]
[Không , chắc chắn cũng sẽ c.h.ế.t đói, vì thế bộ tiền của để cho , nhớ mà tiêu xài tiết kiệm.]
[Đừng dùng tiền đó để gọi trai ! Gọi trai bao cũng , nếu làm ma cũng tha cho .]
Tôi nghiến răng, xong thư cất .
Đồ ngốc , c.h.ế.t mà còn c.h.ử.i là đồ khốn.
2
Lâu Tầm là một đứa trẻ mồ côi cha , .
Lễ tang chỉ tổ chức.
Người đến viếng nhiều, ai cũng mặc đồ đen, với : "Anh Hạ, xin chia buồn."
Thật , cảm thấy quá đau lòng.
Buổi trưa tổ chức xong tang lễ, buổi tối liền đến hội quán Bạch Mã, dùng tiền của Lâu Tầm mà gọi liền ba trai trẻ.
Những trai xinh ngọt ngào gọi là "", cầm ly rượu tình tứ dựa sát để đòi hôn.
khi khí đến độ , chợt nhận lẽ thể với bất kỳ ai ngoài Lâu Tầm.
...
Mắt của tinh xảo bằng Lâu Tầm, làn da đủ trắng.
Còn một khác ánh mắt quá ngoan ngoãn, trông thật tẻ nhạt.
Dù thế nào, vẫn ai bằng Lâu Tầm.
Tôi ngửa đầu uống một ngụm rượu mà là ai đưa đến, liếc qua từng một.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/than-tai-cua-toi/1.html.]
Cuối cùng, mỉm , cố gắng nhẹ nhàng nhất thể: "Các em, bây giờ."
"Tất cả cút ngoài."
Mấy trai mặt ngây một lát, ai nấy đều cúi gầm mắt, lặng lẽ lưng .
Có một nhỏ giọng than thở vui: "Gì chứ, khó khăn lắm mới gặp trai hào phóng, giữa chừng đuổi thế , giàu đúng là thất thường."
Người khác đẩy một cái: "Đừng nữa, là ai ? Đó là Hạ Ngộ, tin tức ? Vị tổng giám đốc họ Lâu tự t.ử vài hôm , đó là yêu của đấy, giờ chắc chắn đang buồn bực, ít thôi, cẩn thận gặp rắc rối."
Thật sự là phiền phức.
Ngày thứ tư khi Lâu Tầm c.h.ế.t, bắt đầu thấy nhớ .
3
Tôi nhớ uống bao nhiêu rượu đêm đó.
Khi mở mắt nữa, đang mặc đồng phục học sinh, vỉa hè.
Chiếc đồng hồ đeo tay bên trái khắc năm, hiển thị năm nay là 2013.
Mười năm .
Cuối con đường ở góc phố vọng tiếng c.h.ử.i bới.
Nghe như là của mấy thanh niên, miệng lặp lặp vài tự tửc tĩu:
"Đồ mồ côi."
"Đồ con hoang."
"Thứ cha ."
Tiếng đ.á.n.h đập thi thoảng vang lên xen kẽ.
Càng , lông mày càng nhíu chặt, bước theo âm thanh tiến con hẻm.
Ngẩng đầu lên là thấy Lâu Tầm.
Cậu mặc bộ đồng phục mùa hè giống hệt , một đám côn đồ tóc xanh tóc đỏ giữ chặt mặt đất.
Làn da lộ thì chỗ xanh chỗ tím, nhiều chỗ còn rỉ máu.
Khuôn mặt xanh xao, yếu ớt, trông như một c.h.ế.t.
Tim như thắt .
Cảnh tượng thật quá nhức nhối.
Lâu Tầm mà , bao giờ vẻ thất bại như .
Thằng khốn lúc nào cũng bảnh bao khi còn trẻ t.h.ả.m hại thế .
Cứ để mặc đánh, đ.á.n.h trả ?
Tôi nhặt cái chai bia chân, "rắc" một tiếng đập vỡ một nửa.
Đám côn đồ lập tức dừng , đầu .
"Đệt, làm tao giật cả , đồ thần kinh, mày làm gì đấy?"
"Làm gì ?" Tôi nhếch mép, cầm nửa chai còn bước tới.
Xuyên qua đám côn đồ, đến mặt Lâu Tầm, "Tất nhiên là, đ.á.n.h ."
Tôi là quán quân tán thủ quốc gia, năm mười lăm tuổi thể một đ.á.n.h mười .
Lâu Tầm là sẽ để cho mười tỷ, để cho đám cặn bã đ.á.n.h thần tài tương lai của ngay mặt ?
Buồn thật.