Tham Gia Trò Chơi Kinh Dị Bị Boss Quỷ Quái Quấn Lấy - Chương 8 - END

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-27 15:35:12
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cô mở cửa ."

"Chắc chắn sẽ một căn phòng đúng."

Cô gái đeo kính tức đến mức nhịn mà trợn mắt trắng.

Tôi liếc lối lên cầu thang, màng sáng ngày càng mỏng manh.

Tôi nghiêng đầu: "Chúng làm một cuộc giao dịch nữa ..."

"Tôi căn phòng nào mới là văn phòng thực sự."

Trần Úc nhếch mép: "Được."

Chỉ trong vài nhịp thở, kéo cô gái đeo kính lao một căn phòng.

Trần Úc bám sát theo .

Cố Vân Thâm định hành động thì một luồng sức mạnh đột ngột giữ chặt .

thể tin nổi về phía Trần Úc.

"Có em đang trách ?"

"Đợi sự nghiệp thành đạt, nhất định sẽ cưới em."

"Nhạc phụ chẳng hài lòng về ?"

Trần Úc lạnh một tiếng: "Anh tính là cái thứ gì chứ?"

Nghe , Cố Vân Thâm ném tới một ánh mắt kinh hoàng.

Trần Úc khinh miệt : "Nếu từng kinh nghiệm vượt phó bản..."

"Thì hạng nghèo kiết xác như , dựa cái gì mà đòi làm con rể hiền?"

"Anh chẳng qua chỉ là loại vệ sĩ cấp thấp nhất thôi."

Những lời lẽ lạnh lùng chà đạp thô bạo lên lòng tự tôn của Cố Vân Thâm.

Gã mặt đầy nộ khí, vùng lên phản kháng.

Cố Vân Thâm thoát khỏi sự kìm kẹp thì đám quỷ quái đuổi kịp quấn lấy.

Trong lối vang lên những tiếng nhai nuốt rợn .

Cố Vân Thâm những bóng ma xé xác ăn sạch.

Trên mặt đất chỉ còn vài mảnh vải vụn.

 

25

Tôi quanh một vòng, những bức tường đen kịt vì cháy.

Nếu kỹ thì dấu chân bệ cửa sổ căn bản thể nhận .

Trần Úc lao thẳng về phía cánh cửa hiện từ hư đó.

lấy chìa khóa , tra ổ.

Tôi gọi cô , khẽ : "Cô Trần, cô vẫn phát hiện ?

"Người luôn bên cạnh cô chính là..."

Tay Trần Úc run lên, cô gượng với .

"Đã sắp vượt ải , cần thiết hù dọa nữa chứ?"

Tôi gì, khí rơi một lặng tĩnh mịch.

Sắc mặt Trần Úc ngày càng trắng bệch.

Một đôi bàn tay quỷ thấy quấn lấy cổ cô .

Tôi thở dài: "Oan đầu nợ chủ..."

"Sau khi hại c.h.ế.t cô gái đó, cô từng hối hận ?"

Mặt Trần Úc đỏ bừng, cô thở dốc : "Nó vốn dĩ nên... nên c.h.ế.t!"

"Nếu... nếu , đám họ hàng... nghèo hèn của nó..."

"Làm thể thấy nhiều tiền như ?!" Trần Úc lấy đạo cụ , ném mạnh phía . Cô dùng sức đẩy cửa .

"Tôi mới là kẻ chiến thắng cuối cùng..."

Trong bóng tối, vô bàn tay trắng bệch vươn về phía Trần Úc. Tôi khẽ lắc đầu, thở dài một tiếng.

Bỗng nhiên, cô gái đeo kính thất sắc kinh hãi.

"Cháy !"

 

26

Căn phòng bùng cháy dữ dội.

Một cánh cửa mới toanh xuất hiện mắt.

Cô gái đeo kính bịt mũi miệng, kéo về phía cánh cửa đó.

Tôi nắm ngược cổ tay cô : "Nhìn bên kìa."

Trong góc phòng, lờ mờ xuất hiện bảy bóng .

Họ yếu ớt mặt đất, trong khoang mũi là làn khói nồng nặc.

Cô gái đeo kính sốt sắng: "Chúng mau thôi!"

Tôi im lặng lắc đầu.

Nhiệm vụ của phó bản thành, nó sẽ để chơi rời .

Trên hành lang là đủ loại quỷ quái, đang thèm thuồng chúng .

Tôi dùng hết đạo cụ lên .

Tôi trèo cửa sổ, đến cửa phòng.

Một thở lạnh lẽo phả gáy .

Tôi đầu , dùng chìa khóa mở cửa.

Một nữa bước phòng, một cánh cửa vàng kim lấp lánh hiện .

Tôi nhẹ giọng : "Đi thôi."

Cô gái đeo kính do dự tại chỗ.

Sau khi bên cạnh , đáy mắt cô lộ một tia sợ hãi.

Ba giây , trong phòng chỉ còn và Loan Ngọc.

Lúc , hai nhân cách của Loan Ngọc hòa làm một.

Anh trầm giọng : "Đừng ..."

Trong trung là sự im lặng kéo dài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tham-gia-tro-choi-kinh-di-bi-boss-quy-quai-quan-lay/chuong-8-end.html.]

Tôi rút tay : "Xin ."

Tôi xoay về phía cánh cửa đó.

Phía truyền đến một giọng yếu ớt.

"Xin , lúc đó bảo vệ cho em..."

Tôi khựng một chút: "Không ."

Tôi vội vàng rời , chú ý đến ánh mắt phía .

Từ áy náy đến thanh thản, đó là...

Đầy rẫy ác ý.

 

27

C.h.ế.t sống là cơ hội trời ban hiếm .

Nếu vận mệnh của .

Thế thì càng nắm bắt thật .

Tôi chủ động tiếp cận nhóm đặc biệt tham gia trò chơi kinh dị.

Qua vô vượt phó bản và thoát c.h.ế.t trong gang tấc.

Tôi nắm giữ đủ loại đạo cụ.

Tố chất cơ thể cũng tăng vọt.

Thậm chí vì từng c.h.ế.t một .

Tôi thể thấy một thứ mà thường thấy .

Cho đến khi Cố Vân Thâm lôi trò chơi kinh dị.

Môi trường và những gương mặt quen thuộc trong phó bản.

Khiến nhớ ký ức khi còn sống.

 

28

Tôi chính là học sinh chuyển trường đó.

Dưới sự bạo lực nghiêm trọng, mắc bệnh tâm lý.

Có một , đang băng qua đường.

Vô tình thấy một đám du côn đường phố vây đ.á.n.h học sinh.

Chứng bệnh cơ thể hóa khiến kịp né tránh chiếc xe tải.

Kể từ đó, xe lăn, sống mòn qua ngày.

Đối với khao khát về sự sống và sức khỏe.

Không ai hiểu rõ hơn .

ngờ rằng, Loan Ngọc ngã xuống mùa hè năm đó.

Tôi luôn tưởng rằng thấy .

Nên mới liên lạc với .

ngờ, sự thật còn tàn khốc hơn tưởng tượng.

Mang theo những tâm tư ai .

Loại t.h.u.ố.c mà ngay cả bản cũng nỡ dùng, mang cho Loan Ngọc dùng.

Khi lấn tới, cũng chọn cách dung túng thầm lặng.

, cuối cùng vẫn là quỷ khác đường.

Thế giới thực vẫn cần đến .

Tôi thể ở đây.

 

29

"Xin , điện thoại một chút."

Tôi mở cửa, xuống lầu.

Đối diện là tổ chức tham gia trò chơi kinh dị.

Họ mời lập đội vượt ải với giá cao.

Tôi chuốc thêm rắc rối, đành lịch sự từ chối.

Sau khi cúp điện thoại, ngước biển tên phòng.

Trên đó là mấy chữ rồng bay phượng múa.

『Phòng khám tâm lý Kỳ Ngộ』.

Bỗng nhiên, vai trái vỗ nhẹ một cái.

"Thầy Kỳ, em đây ạ~"

Một khuôn mặt bừng bừng sức sống hiện mắt .

"Vẫn còn nửa tiếng nữa mà, trò chuyện thêm chút nữa ?"

Cậu thiếu niên vẫy vẫy tay: "Em còn về làm bài tập nữa ạ."

"Em cảm thấy trạng thái tâm lý gần đây hơn nhiều ."

"Cảm ơn thầy Kỳ!"

Cậu híp mắt vẫy tay chào tạm biệt.

Tôi bất lực thở dài một tiếng.

Đang định xoay lên lầu, một luồng khí lạnh ập tới.

Tôi theo bản năng về phía bụi cỏ.

Một con mèo đen vọt .

Đôi mắt xanh biếc đó chằm chằm rời.

Toàn lạnh toát.

Một bàn tay lớn che mắt .

Đồng thời, một tiếng thở dài thỏa mãn vang lên bên tai.

"Chẳng nhắc nhở em ?"

"Đừng thẳng mắt nó.”

 

Loading...