Tất Cả Boss Cố Chấp Đều Là Bạn Trai Của Ta - Chương 34

Cập nhật lúc: 2026-02-03 08:32:02
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đèn đường trong tiểu khu chớp nháy chợt sáng, vẻ như lâu tu sửa, khiến ánh sáng yếu ớt đến mức rõ khung cảnh xung quanh. Trong bóng tối, chỉ chút vầng sáng ít ỏi miễn cưỡng soi rõ con đường phía . Ánh đèn hắt xuống đất, kéo dài một vệt bóng đổ thật dài.

Kỳ lạ là, rõ ràng tới đầu thu, vốn dĩ là mùa vẫn còn chút oi bức, nhưng ban đêm cảm nhận vài phần hàn ý lạnh thấu xương.

Tô Kính Ngôn kéo lê thể mệt mỏi chậm rãi bước . Gió thổi qua, lạnh đến mức rùng , theo bản năng quấn chặt quần áo. Cậu đeo một chiếc túi vải màu trắng, túi phồng lên khá to, chắc là đựng ít đồ. Đôi mắt sáng long lanh của giờ đây hằn lên quầng thâm rõ rệt, lẽ do mấy ngày nay nghỉ ngơi t.ử tế.

Trời thực sự muộn, rạng sáng . Cả tiểu khu vắng lặng, Tô Kính Ngôn đường về tòa nhà ở mà thấy một bóng , xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ.

“Sàn sạt.” Bụi cỏ bên cạnh khẽ động, phát tiếng động.

Tô Kính Ngôn giật nảy , vô cùng hoảng hốt, theo bản năng tăng nhanh nện bước. Chắc là mèo ch.ó gì đó thôi, .

Cậu tự trấn an như , nhưng da đầu vẫn thấy tê dại, bước chân tự chủ mà càng lúc càng nhanh. Thấy tòa nhà ngay mắt, xung quanh vẫn chuyện gì bất thường xảy , Tô Kính Ngôn mới dần thả lỏng cảnh giác.

Cậu hít một thật sâu, ánh sáng phát từ tòa nhà, rảo bước nhanh hơn lao bên trong.

Tô Kính Ngôn , nhấn nút thang máy, tự giác vươn vai một cái. Cơn buồn ngủ hề giảm bớt mà còn xu hướng tăng lên, mí mắt bắt đầu díp . Cảm giác như chỉ cần một chiếc giường, xuống là thể ngủ ngay lập tức.

Thật sự quá mệt .

Tô Kính Ngôn day day huyệt thái dương, cố gắng xua tan cơn buồn ngủ.

“Đinh” một tiếng, cửa thang máy mở .

Tô Kính Ngôn chút phòng , ngẩng đầu lên liền kinh hãi, trái tim như thắt , đột ngột trầm xuống. Trong thang máy cư nhiên một gã đàn ông mặc áo gió.

Chuyện gì thế , muộn thế mà vẫn ngoài ?

Tô Kính Ngôn chút kinh hồn bạt vía, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an khó tả. Gã mặc áo gió thấy cửa thang máy mở liền ngẩng đầu, ánh mắt đối diện với con ngươi của Tô Kính Ngôn.

Sự dữ tợn mặt gã rung lên theo biên độ chuyển động của cơ mặt. Khi thấy gương mặt của Tô Kính Ngôn, trong mắt gã lóe lên một tia sáng, con ngươi giấu nổi vẻ kinh diễm, thậm chí là si mê. Gã dùng ánh mắt trần trụi chút che giấu gắt gao dán chặt Tô Kính Ngôn, chằm chằm một cách càn rỡ.

Đó là một kiểu đ.á.n.h giá vô cùng thiếu tôn trọng.

Tô Kính Ngôn ánh mắt gã chằm chằm , tim đột nhiên lộp bộp một cái, theo bản năng nép sát mép cửa thang máy, chậm rãi lách trong. Trong lòng thầm nghĩ, , , lát nữa gã sẽ thôi.

Một giây, hai giây...

Thời gian trôi qua. Gã đàn ông vẫn bước khỏi thang máy, vẫn dùng ánh mắt hạ lưu đó chằm chằm Tô Kính Ngôn. Ánh mắt nóng rực thể ngó lơ đó mang theo sự xâm chiếm và điên cuồng cần suy nghĩ.

Tô Kính Ngôn dùng dư quang quan sát gã, tim đập thình thịch liên hồi, thở cũng trở nên dồn dập. Đột nhiên, chú ý thấy điều gì đó, biểu cảm khựng liếc thấy gã mặc một chiếc áo gió dáng dài đến đầu gối, nhưng kỳ lạ là, đầu gối gã một mảnh vải che , ngay cả lông chân cũng thấy rõ mồn một.

Tô Kính Ngôn nuốt nước miếng, tim đập càng dữ dội, tay bắt đầu run rẩy, đại não vận hành điên cuồng. Đêm hôm khuya khoắt, trời lạnh thế , ai đường mặc như ?

Tô Kính Ngôn chớp mắt, đại não xuất hiện trống ngắn ngủi, đột nhiên như nghĩ đến điều gì đó , sắc mặt chỉ trong nháy mắt trở nên trắng bệch.

Gã mặc áo gió khẽ nhích chân, nhưng hướng di chuyển rõ ràng ngoài, mà là đang nhích gần phía Tô Kính Ngôn. Cũng chính trong khoảnh khắc đó, dư quang của Tô Kính Ngôn xuyên qua khe hở vạt áo gió thấy bộ phận nào đó của gã, lập tức hít một khí lạnh.

Gần như chỉ trong 0,1 giây, Tô Kính Ngôn kịp suy nghĩ nhiều, cơ thể nhanh chóng phản ứng, lao khỏi thang máy. Cũng may từ lúc bước , để một tâm nhãn, giấu tay lưng giữ ở mép cửa để thang máy thể đóng .

Tô Kính Ngôn như phát điên, lao khỏi thang máy, sải bước thật dài chạy về phía cầu thang bộ. Cậu mới chạy lên cầu thang thấy phía vang lên tiếng bước chân “cộp cộp cộp” vội vã và dồn dập, âm thanh càng lúc càng lớn.

Đậu xanh, gã đuổi theo thật!

Khóe mắt Tô Kính Ngôn như nứt , mắt trợn trừng, chạy càng nhanh hơn. Làm bây giờ? Làm bây giờ? Hơi thở của ngày càng dồn dập. Tiếng bước chân lầu cũng bắt đầu chạy huỳnh huỵch đuổi theo.

Tô Kính Ngôn nghiến chặt răng, đại não xoay chuyển cực nhanh. Cậu ở tầng 13, tầng cao như mà cứ chạy lên mãi, thể lực của căn bản chịu nổi! Đi đây? Còn thể nữa?

Mới bò đến tầng 3, chân Tô Kính Ngôn bắt đầu nhũn , thở . Cậu c.ắ.n răng, hạ quyết tâm lao tầng 4. Lúc còn tâm trí mà nghĩ xem hành động của quấy rầy khác , thở dốc dùng cổ tay đập liên hồi những cánh cửa gần cầu thang nhất để cầu cứu.

“Có ai ? Có ai ? Có thể mở cửa một chút ?” Tô Kính Ngôn kêu đập cửa.

đêm hôm khuya khoắt thế , ai dại dột tùy tiện cho một lạ nhà chứ? Có lẽ vì dồn đường cùng nên đầu óc Tô Kính Ngôn nghĩ tới điều đó, hiện tại chỉ gửi gắm hy vọng việc sẵn lòng tay giúp đỡ.

“Rầm! Rầm! Rầm! ”

“Rầm! Rầm! Rầm! ”

Tô Kính Ngôn như cảm thấy đau ở lòng bàn tay, đập hết cánh cửa đến cánh cửa khác, lực độ và tần suất ngày càng nhanh, cho thấy sự hoảng loạn và vô vọng của lúc . thời khắc , dù đập cửa mạnh đến , dù khản cổ kêu cứu mạng, dù sắp đến nơi quỳ xuống dập đầu, thì mỗi cánh cửa vẫn im lìm như thấy tiếng kêu gào bên ngoài, hề d.a.o động.

Hoặc lẽ, những cánh cửa đó , mà là đang ghé mắt mắt mèo, quan sát nhất cử nhất động bên ngoài, thấy hết biểu cảm chật vật giãy giụa của Tô Kính Ngôn nhưng vẫn thờ ơ. Xã hội , vì nhân tính đạm bạc mới trở nên thấy c.h.ế.t cứu, mà là vì quá nhiều kẻ ác ngụy trang thành kẻ yếu để lừa lọc, tiêu tốn lòng của đại chúng, khiến nhiều buộc trở nên lạnh lùng.

Tô Kính Ngôn quên mất một điều, đập cửa lớn tiếng như , gã mặc áo gió nếu bám theo lưng thì thể thấy? Hành động của chẳng khác nào tự đẩy thế lưỡng nan, bại lộ bản , còn tự chặt đứt đường lui của chính .

Làm bây giờ? Làm bây giờ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tat-ca-boss-co-chap-deu-la-ban-trai-cua-ta/chuong-34.html.]

Tô Kính Ngôn vẫn điên cuồng đập cửa. Bởi vì đối với lúc , đập cửa trở thành lựa chọn duy nhất. Nghe tiếng bước chân ở cầu thang ngày càng gần, tim Tô Kính Ngôn lộp bộp một cái, lòng tuyệt vọng, đôi mắt sáng long lanh đột ngột co rụt , cả ngừng run rẩy.

Đột nhiên, “rắc” một tiếng, cánh cửa ngay mặt Tô Kính Ngôn bất ngờ mở bất kỳ dấu hiệu nào. Trái tim đang chìm xuống của một nữa nhấc lên, đôi mắt nháy mắt sáng rực.

Tiếng bước chân của gã mặc áo gió đến tầng 4, chỉ còn một bước nữa là gã sẽ bước .

Cửa mở, Tô Kính Ngôn còn kịp bên trong là ai cảm thấy một luồng sức mạnh đột ngột chộp lấy cổ tay một cách chuẩn xác. Không đợi kịp từ chối, cơ thể bỗng mất trọng tâm kéo tuột trong cửa. Thậm chí đại não còn kịp vận chuyển, cánh cửa một bàn tay lớn ấn đóng sầm , còn chính thì ghim chặt cửa, ép tường (kabedon).

“Thình thịch, thình thịch.”

Vì vẫn còn sợ hãi nên tim Tô Kính Ngôn vẫn đập loạn nhịp, vẻ hoảng hốt trong mắt kịp tan , hốc mắt ửng hồng, lông mi dính chút nước. Trong phòng bật đèn, mắt thường chỉ thể lờ mờ khung cảnh xung quanh.

Tô Kính Ngôn hoảng sợ ngẩng đầu lên, trực tiếp đối diện với một đôi con ngươi sâu thẳm như đầm nước. Hắn ép cửa, hai đang ở trong một tư thế cực kỳ mật, đùi dán đùi, mặt đối mặt chỉ cách chừng hai centimet.

Nhịp thở của Tô Kính Ngôn bắt đầu rối loạn, thở phả thẳng cổ , thậm chí làm lay động lọn tóc mái trán . Con ngươi lóe lên những biến hóa tối nghĩa, trong đầu đang nghĩ gì đang kìm nén điều gì, bờ vai khẽ run rẩy, nhưng nếu chỉ biểu cảm thì thấy gì cả.

Tô Kính Ngôn chỉ cảm thấy tim đập ngày càng nhanh, há miệng định gì đó, nhưng kịp phản ứng dùng tay bịt miệng .

“Ưm!”

Tim Tô Kính Ngôn run lên, mắt trợn tròn. Môi dán lòng bàn tay , mềm mại và chút ấm áp. Hắn giải thích gì, ngay đó ghé đầu tựa vai .

Tô Kính Ngôn sợ tới mức gần như nín thở, tròng mắt xoay chuyển hồi lâu mới thoáng phản ứng . Hắn đang qua mắt mèo để quan sát bên ngoài.

Tô Kính Ngôn nuốt nước miếng, hầu kết lăn lộn.

Phần 35

Ngoài cửa tiếng bước chân “lộc cộc” vang lên, trái tim mới buông lỏng của Tô Kính Ngôn khi thấy âm thanh lập tức thắt chặt. Lòng bàn tay lạnh, lực bịt miệng mạnh, nhẹ, nhưng môi thực sự dán sát kẽ hở lòng bàn tay .

Thật ái . Cảm giác khiến Tô Kính Ngôn chút ngượng ngùng khó tả.

Tiếng bước chân từng bước tiến gần, như thể gã mặc áo gió vẫn từ bỏ ý định tìm kiếm tung tích của . Tô Kính Ngôn tựa cửa, thể rõ tiếng bước chân đang ngừng phóng đại bên ngoài.

“Thình thịch, thình thịch.” Tim Tô Kính Ngôn một nữa tăng tốc.

Cũng tư thế ái của hai duy trì bao lâu, tiếng bước chân ngoài cửa lúc vang lúc ngắt, lúc gần lúc xa, như thể đang loanh quanh tại chỗ. Cuối cùng, một hồi lâu, tiếng bước chân ma quái đó tới lui một hồi mới biến mất khỏi tầng 4, âm thanh ngày càng xa dần.

Trái tim treo lơ lửng của Tô Kính Ngôn rốt cuộc cũng hạ xuống khi tiếng bước chân biến mất, khỏi thở phào nhẹ nhõm. đàn ông đang giam giữ vẫn buông , chỉ chậm rãi dời đầu khỏi cổ , khiến hai trở về tư thế mặt đối mặt, chỉ cách vài centimet.

Lông mi Tô Kính Ngôn run rẩy, chân cũng mạc danh chút nhũn , cả trở nên hư thoát vô lực. Hai thật lâu, nhưng ai lên tiếng.

Tô Kính Ngôn gần như nghĩ rằng hai sẽ cứ giữ tư thế giằng co thêm vài hiệp nữa, thì đột nhiên đưa bàn tay lớn , ấn công tắc đèn ngay cạnh cửa chính.

“Tạch” một tiếng, cả căn phòng bừng sáng.

Tô Kính Ngôn ánh sáng đột ngột làm chói mắt, chớp mắt liên tục để thích ứng, nước mắt cũng vì kích thích mà trào . Cậu thích ứng một hồi lâu mới rõ ngũ quan của đàn ông đang ép tường.

Môi mỏng, mũi cao, da trắng, khóe mắt xếch xuống khiến khí chất vẻ thanh lãnh, thậm chí chút u sầu. Thực sự... trai! Hoàn đúng gu thẩm mỹ của Tô Kính Ngôn!

Trái tim vốn kịp bình của khi thấy gương mặt , chẳng hiểu đập nhanh hơn .

“Thình thịch! Thình thịch!”

Tô Kính Ngôn thở hắt một . Vừa nãy trong bóng tối, hai dựa sát , chỉ thấy ngượng ngùng, giờ đây chỉ ngượng mà cả như bốc hỏa, vành tai cũng bắt đầu nóng bừng. Mặt lập tức đỏ như trái táo nhỏ, phấn nộn đến mức khiến chỉ c.ắ.n một miếng.

Con ngươi chằm chằm mặt Tô Kính Ngôn, biến hóa tối nghĩa, trông như thể đang kìm nén một cảm xúc mãnh liệt nào đó trong lòng. Tô Kính Ngôn ánh mắt , chẳng hiểu thấy vô cùng quen thuộc.

, hai vẫn ai lời nào, cứ thế dựa , ai phá vỡ cục diện khó xử . Trông họ cực kỳ giống một đôi tình nhân đang trong giai đoạn nồng nhiệt, tựa cửa đắm đuối, sóng mắt đưa tình.

Tô Kính Ngôn đột nhiên nảy sự so sánh , sợ tới mức tim run rẩy, dám biểu cảm của nữa.

Bàn tay vốn đang chống cửa đột nhiên dời xuống, chậm rãi di chuyển lên mặt Tô Kính Ngôn. Khoảng cách ái khiến cảm giác lẽ giây tiếp theo sẽ trực tiếp hôn xuống. kết quả , chỉ dùng ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa mặt , cứ như thể mặt vết bẩn gì đó, lực độ như đang giúp lau vết bẩn .

Không đau ngứa, nhưng mạc danh thấy khô nóng.

Giây tiếp theo, buông lỏng sự giam cầm đối với . Tô Kính Ngôn cảm thấy một chút luyến tiếc trong khoảnh khắc buông tay, cả như mất hồn yên tại chỗ, ngẩng đầu ngơ ngác .

Mặt Tô Kính Ngôn vẫn đỏ, cả thậm chí tự chủ mà phát run. Có lẽ vì nãy dọa sợ nên giờ hai chân thực sự nhũn , giữ thăng bằng mà đổ về phía .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Cũng may tay mắt lanh lẹ, ánh mắt luôn dính chặt nên phản ứng nhanh, lập tức lao tới ôm lấy eo . Tô Kính Ngôn thuận thế ngã lồng n.g.ự.c . Phần eo của thậm chí còn chạm trực tiếp một bộ phận thể miêu tả nào đó của .

“...”

“...”

Tim Tô Kính Ngôn lộp bộp một cái, mắt trợn tròn. Ngọa tào!

Loading...