Tất Cả Boss Cố Chấp Đều Là Bạn Trai Của Ta - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-02-03 08:31:23
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiết trời mùa thu thật là đổi thất thường.

Giữa trưa vẫn còn nắng ráo, buổi chiều chuyển thành mưa dầm liên miên.

Cũng may Tô Kính Ngôn chuẩn , bất kể thời tiết thế nào cũng luôn mang theo một chiếc dù xếp trong cặp sách để dự phòng.

Cậu bước khỏi phòng học thấy đủ loại tiếng kêu ca về thời tiết ngoài cửa.

“Sao mưa , nãy còn nắng mà!”

“Xong đời, tớ mang dù!”

“Thời tiết kiểu đúng là quá thất thường!”

“Kính Ngôn, mang dù ? Tớ cho mượn dù của tớ .” Tô Kính Ngôn bước một chân khỏi phòng học, còn kịp lấy dù từ trong cặp , lập tức nóng lòng đưa dù đến mặt , dường như chuẩn từ sớm, riêng đợi ở đây.

Những bạn học xung quanh đang nhân cơ hội tan học để lén Tô Kính Ngôn vài thấy cảnh , khỏi tức đến nghiến răng.

Người dù thì hận mang theo, mất cơ hội lấy lòng; dù cũng hận chậm một bước, để kẻ khác cướp mất tiên cơ.

“Không cần ! Không cần !” Tô Kính Ngôn vội vàng lắc đầu. Thấy đối phương nhiệt tình như lửa, chút hoảng loạn, sợ đối phương tin nên luống cuống tay chân tháo ba lô, lấy chiếc dù của : “Tớ mang dù , tự dùng .”

Người nọ thở dài một , cảm thấy vô cùng đáng tiếc nhưng hề nản lòng, đôi mắt vẫn sáng rực.

Cuối cùng!

Hắn cuối cùng cũng lời nào đó với nam thần của ! Vui quá!

Tô Kính Ngôn thở phào một cái.

Cũng may đều trật tự, lẽ vì trường học cho phép dùng thiết điện t.ử nên đến tận bây giờ, vẫn gặp tình huống ai đó chụp lén.

Mọi thậm chí còn tự giác giữ cách an với , tuy thỉnh thoảng vẫn lén nhưng những ánh mắt đó đều mang thiện ý, ai vượt quá giới hạn xâm phạm gian thoải mái của .

Nhà Tô Kính Ngôn khá xa, đường cũng vòng vèo, giống các học sinh khác xe buýt đạp xe học.

Cậu thích bộ.

Tô Kính Ngôn chú ý tới việc một con dã thú vẫn luôn bám theo lưng , nhe nanh múa vuốt lộ mặt sắc bén nhất. Chỉ cần đầu thể chú ý tới cái bóng âm u .

Tô Kính Ngôn tận hưởng miếng bánh chà bông nhỏ mua ở cổng trường, ông chủ còn hớn hở nhét thêm cho một cái.

Cậu thích nhất là lúc học và tan học, ăn vặt lững thững bộ một .

Nghĩ đến đây, Tô Kính Ngôn mãn nguyện há miệng, c.ắ.n một miếng thật to.

Lục Nghi Sâm cầm dù, lẳng lặng theo lưng Tô Kính Ngôn. Những giọt mưa chút lưu tình nện xuống đầu , làm ướt đẫm tóc tai và quần áo, cả trông chật vật như con gà rơi nồi canh.

dường như cảm nhận cái lạnh, từng bước một bám theo Tô Kính Ngôn, im lặng tiếng, ánh mắt từ đầu đến cuối đều là sự si mê bệnh thái.

Lục Nghi Sâm đạp chân lên vũng nước nhưng hề phát nửa điểm âm thanh, dường như chủ nhân của đôi chân phía phát hiện, vô cùng cẩn trọng.

Học trưởng thật đáng yêu quá !

Hi hi.

Bước chân Tô Kính Ngôn dừng , sững tại chỗ. Không do dự cảm , đột nhiên đầu thoáng qua phía .

Tuy nhiên, lưng chẳng gì cả.

Bởi vì con đường về nhà của vốn khá hẻo lánh, là một con hẻm nhỏ, cơ bản mỗi về nhà ít khi đụng khác.

Mà loại gian nhỏ hẹp, khép kín cực kỳ dễ nảy sinh những liên tưởng .

Tô Kính Ngôn tiếp tục cất bước về phía .

Vì trời mưa, đang là mùa thu nên dù thời gian còn sớm, sắc trời vô cùng ảm đạm, thậm chí xu hướng sắp đêm.

“Xoảng.” Như tiếng bình thủy tinh ai đó đập nát mặt đất.

Tô Kính Ngôn hoảng sợ, cả rùng một cái.

Giây tiếp theo, từ góc rẽ bước một gã đàn ông say khướt.

Gã đầy mặt rỗ, ít sẹo rỗ, mũi tẹt, môi dày, cả mưa xối ướt sũng. Gã cái bụng phệ to như m.a.n.g t.h.a.i sáu tháng, phập phồng lên xuống, tay cầm cổ chai bia vỡ, trông vô cùng nguy hiểm.

Tô Kính Ngôn nhíu mày, nép sát tường, rón rén về phía , hạ thấp chiếc dù xuống để che bớt khuôn mặt, định bụng giả vờ như thấy.

Cậu lẳng lặng bước , ngay khoảnh khắc sắp lướt qua gã đàn ông, Tô Kính Ngôn đột nhiên cảm thấy hoa mắt chóng mặt, một luồng lực đẩy mạnh tường, cả gói đồ ăn vặt và chiếc dù trong tay đều rơi xuống.

Chưa kịp để phản kháng, một thứ gì đó đột ngột lao từ trong góc tối, giống như một con dã thú phóng thích khỏi lồng sắt. Có kẻ xâm phạm lãnh địa khiến nó bạo nộ, nó nhe hàm răng sắc nhọn, một tay hất văng gã đàn ông đang đè Tô Kính Ngôn .

Một cú đ.ấ.m trực tiếp đ.á.n.h ngã gã xuống đất, đó như phát điên, cưỡi lên gã đàn ông, nhắm thẳng đầu gã mà đ.ấ.m xuống thật mạnh, cú nào cũng chí mạng.

Lục Nghi Sâm cả run rẩy, hai con mắt gần như lồi , gân xanh cánh tay nổi cuồn cuộn, biểu cảm vô cùng đáng sợ, giống như một ác ma bò lên từ địa ngục, đôi mắt giấu nổi sát ý.

Gã đàn ông ngừng giãy giụa, quờ quạng cầm lấy cổ chai bia vỡ nhắm thẳng đầu Lục Nghi Sâm mà đập.

Tô Kính Ngôn phía bọn họ, tận mắt chứng kiến gã đàn ông cầm cổ chai bia đập mạnh một tiếng “bốp” huyệt thái dương của nam sinh, phát tiếng động kinh . Máu của lập tức theo đầu chảy xuống cổ.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Lục Nghi Sâm giống như hề cảm thấy đau đớn, nắm đ.ấ.m hết phát đến phát khác nện đầu gã đàn ông, thậm chí một bàn tay còn siết chặt cổ gã, khiến gã sắp nghẹt thở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tat-ca-boss-co-chap-deu-la-ban-trai-cua-ta/chuong-3.html.]

Bàn tay bẩn thỉu của ngươi cũng xứng chạm học trưởng của ?

Đi c.h.ế.t ! Đi c.h.ế.t !

Sao ngươi dám!

Gã đàn ông đ.á.n.h đến mặt mũi bầm dập, răng cũng đ.á.n.h rụng mất một chiếc, cả gần như ngất xỉu, mất khả năng phản kháng, đầu váng mắt hoa để mặc cho nam sinh điên cuồng tấn công.

Tô Kính Ngôn xông lên, lo lắng đến đỏ cả mắt, kéo tay Lục Nghi Sâm, gào lên: “Đừng đ.á.n.h nữa, Lục Nghi Sâm, đừng đ.á.n.h nữa! Đánh c.h.ế.t sẽ tù đấy, đáng !”

Tay Lục Nghi Sâm vì phản lực khi đ.á.n.h cũng đầy những vết thương lớn nhỏ, m.á.u chảy đầy tay, mà kinh tâm động phách.

Tô Kính Ngôn xông lên nắm lấy tay , lực đạo vốn tung của vì sợ làm tổn thương mà khựng giữa trung.

Cũng dùng bao nhiêu sức lực mới thể dừng đột ngột như .

Lúc Tô Kính Ngôn mới chú ý tới đôi mắt nam sinh vằn đầy tia máu, thậm chí cả đang run rẩy, là vì tức giận sợ hãi.

Cái khiến n.g.ự.c Tô Kính Ngôn thắt . Cậu quan tâm việc Lục Nghi Sâm đang đẫm nước mưa và m.á.u tươi, trông như một con chuột cống dám lộ diện, trực tiếp ôm lấy eo từ phía , lóc cầu xin: “Chúng thôi, đừng quan tâm đến nữa!”

Lục Nghi Sâm sững tại chỗ, hai mắt thất thần, còn gã đàn ông sớm ngất .

Hắn gã đàn ông, bất kỳ biểu cảm nào. Vốn dĩ sắc mặt tái nhợt chút huyết sắc, lúc trông chẳng khác nào một cái xác hồn, nửa điểm sinh khí.

Nếu con ngươi của chuyển động theo hướng của Tô Kính Ngôn hai cái, thì trông cực kỳ giống một lệ quỷ đến đòi mạng.

Trong lòng phát tiếng khặc khặc đầy thỏa mãn và vui sướng.

Học trưởng.

Anh ôm !

Vui quá.

Tô Kính Ngôn đỡ Lục Nghi Sâm dậy, kiểm tra thở của gã đàn ông, xác định c.h.ế.t, chút do dự giáng thêm một cái tát khuôn mặt sưng như đầu heo .

Cái tát đ.á.n.h Lục Nghi Sâm.

Mắt Tô Kính Ngôn cũng đỏ lên, thể thấy cũng đang tức giận.

Cậu nhặt chiếc dù rơi đất, nắm lấy tay nam sinh, chút do dự dắt về phía cuối con hẻm.

Lục Nghi Sâm tham lam nghiêng khuôn mặt Tô Kính Ngôn, ngửi mùi hương cơ thể đặc trưng của học trưởng, d.ụ.c vọng điên cuồng cùng những mầm mống tội ác trong lòng một nữa trỗi dậy.

“Chiếm hữu ! Chiếm hữu ! G.i.ế.c c.h.ế.t làm thành tiêu bản, sẽ vĩnh viễn thuộc về một ngươi!”

Câm miệng!

Đôi mắt Lục Nghi Sâm lóe lên.

Trong mắt , chỉ học trưởng mới là nhất.

Tô Kính Ngôn chú ý tới sự bất thường của nam sinh, tưởng vết thương đầu nghiêm trọng, lập tức nóng lòng : “Nhà ở ngay gần đây thôi, ráng chịu đựng một chút, đưa về băng bó vết thương ngay!”

Đôi mắt u ám thiếu sức sống của Lục Nghi Sâm dán chặt trong lòng.

Thật vui quá !

Hóa học trưởng cũng thể quan tâm đến thế!

Nếu cứ mãi như thế thì mấy!

Học trưởng, mang một kẻ ý đồ bất chính với về nhà là nguy hiểm đến mức nào .

Chậc.

Ta nhất định sẽ nhịn xuống, g.i.ế.c nhé!

Con hẻm vắng một nữa khôi phục sự yên tĩnh, chỉ còn tiếng mưa rào rào ngừng đập xuống mặt đất.

Gã đàn ông vốn ngất xỉu một luồng sương đen bao phủ.

Trong cơn mê man, gã mở mắt .

Chưa kịp phản ứng gì, một thứ gì đó vô hình đột ngột siết chặt cổ gã, nhấc bổng cả gã lên khỏi mặt đất, ấn chặt tường.

thể hô hấp, lưỡi gã thè , biểu cảm vô cùng dữ tợn đáng sợ, vặn vẹo đến cực điểm. Hai chân gã ngừng đạp loạn, hai tay cố gắng kéo thứ đang siết cổ , nhưng tất cả đều vô dụng.

Gã giãy giụa một lát, nhưng kết quả thể đổi. Sau một hồi giãy giụa điên cuồng, con hẻm trở về tĩnh lặng.

Chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách.

Ngay cả gói bánh chà bông vứt đất cũng một luồng gió tà từ thổi tới cuốn . Chưa kịp rơi xuống đất, giây tiếp theo nó biến mất, cứ như từng tồn tại.

Còn về xác c.h.ế.t.

À.

Dĩ nhiên là đem cho mấy con ch.ó mèo đáng thương gì ăn , coi như tạo phúc cho đại chúng .

Thật quá.

Loading...