Tất Cả Boss Cố Chấp Đều Là Bạn Trai Của Ta - Chương 22
Cập nhật lúc: 2026-02-03 08:31:47
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khuôn mặt nam sinh lạnh lùng như một tảng băng, khóe miệng nhếch lên một độ cong đầy bí hiểm, như , ánh mắt gắt gao chằm chằm bàn tay của phụ nữ, dường như thấu một cái lỗ đó.
Đôi mắt nai của Tô Kính Ngôn chớp chớp, trông vô cùng vô tội. Trên tay nam sinh vẫn đang cầm hành lý của Tô Kính Ngôn, ngón tay siết chặt lấy tay cầm vali, ngay đó phát một tiếng lạnh.
Người phụ nữ như gặp quỷ, “vèo” một cái, lập tức giãn cách vài mét với Tô Kính Ngôn. Ả lảo đảo, vì giày cao gót nên trực tiếp trẹo chân. Giây tiếp theo, dáng của ả trở nên vô cùng kỳ quái, nhưng ả dường như cảm thấy đau, một tay nắm lấy cái chân vẹo vặn thẳng , như chạy trốn, thoắt một cái biến mất tăm.
Tô Kính Ngôn cảnh mà há hốc mồm, cảm thấy thật thể tin nổi. Nam sinh theo bóng lưng phụ nữ chạy , nheo mắt , chậm rãi tiến về phía Tô Kính Ngôn. Cậu hồn, xoay .
Nam sinh toét miệng , Tô Kính Ngôn ngẩn ngơ, kịp gì thì nam sinh lập tức nắm lấy tay của , bao trọn trong lòng bàn tay , dắt về một hướng khác. Tô Kính Ngôn nín thở, trong phút chốc thế nhưng thất thần. Tay nam sinh lạnh, nhưng hiểu mang đến cho một cảm giác yên tâm khó tả.
Đi vài bước, Tô Kính Ngôn nhận gì đó : “Chúng nhầm hướng , đều hướng mà?” Cậu chỉ tay về phía bên .
Nam sinh nheo mắt, khặc khặc hai tiếng, trong mắt lóe lên một tia sáng quỷ dị: “Không, phòng của em ở bên .”
Tô Kính Ngôn chớp mắt, hiểu chuyện gì, nhưng lẽ do trực giác, hất tay nam sinh mà cứ thế theo . Cuối cùng, nam sinh dừng bước. Tô Kính Ngôn phòng, đúng là trùng khớp với con n.g.ự.c . Số của là 8.
Lúc nãy phụ nữ giao chìa khóa cho họ tự bảo quản, Tô Kính Ngôn nhanh nhẹn mở cửa phòng. Vừa mở cửa, kinh ngạc há hốc mồm. Căn phòng vô cùng rộng lớn, giống như những phòng tổng thống trong khách sạn năm mà từng thấy mạng.
Thiết điện máy thiếu thứ gì, cửa sổ sát đất, sàn nhà trải t.h.ả.m lông mềm mại thể chân trần. Ngoài phòng tắm , căn phòng còn chia thành phòng ngủ chính và phòng ngủ phụ, thậm chí còn quầy bar, nhà bếp và thiết tập gym. Tô Kính Ngôn thử sâu bên trong mới phát hiện nơi thậm chí còn một bể bơi nhỏ.
Toàn bộ căn phòng mang phong cách La Mã xa hoa đại khí, treo ít đèn chùm pha lê rực rỡ, khiến cả gian sáng bừng. Tô Kính Ngôn đầu , thấy nam sinh mang hành lý , chỉ hành lý của mà cả túi hành lý của cũng bỏ tủ.
Tô Kính Ngôn thấy trợn tròn mắt, lưỡi líu : “Anh... ...”
Ngũ quan của nam sinh ánh đèn mờ ảo trông vô cùng lập thể, tỏa một vẻ mộng ảo. Mặt Tô Kính Ngôn đỏ lên. Nhìn thế , nam sinh trông càng trai hơn.
“Tôi cũng ở đây.” Sắc mặt nam sinh bình thản, như thể đang thuật một chuyện hết sức bình thường.
Hả? Tô Kính Ngôn chớp mắt, lúc mới đột nhiên chú ý đến con n.g.ự.c nam sinh. Cư nhiên giống hệt ! Thật sự cũng là 8.
Cơn giận định bộc phát của Tô Kính Ngôn nháy mắt xìu xuống, c.ắ.n môi , hai bên má đỏ bừng. Cậu thấy ngượng ngùng vô cùng may mắn vì thấy khuôn mặt đỏ lựng của .
Nam sinh nhếch môi, tay trực tiếp đặt lên gáy Tô Kính Ngôn, híp mắt chậm rãi vuốt ve. Động tác vô cùng nhẹ nhàng, nhưng vì đặt ở vị trí hiểm yếu như nên mang đến một cảm giác quái dị khó tả, vô cùng thoải mái.
Tô Kính Ngôn cũng chú ý nhiều đến thế, trong đầu lúc chỉ nghĩ đến việc hai sát thế quá ám . Vì , vô tình bỏ lỡ tia sáng nguy hiểm lóe lên trong mắt nam sinh.
Tô Kính Ngôn đỏ mặt, làm để phá vỡ cục diện , cả cứng đờ tại chỗ như một bức tượng. Hai như bao lâu, đến mức chân Tô Kính Ngôn tê dại, cuối cùng nam sinh mới chủ động buông .
Chưa kịp để Tô Kính Ngôn thở phào, nam sinh nắm lấy tay dắt đến bàn ăn. Sau đó, trong lúc còn đang ngơ ngác, ấn xuống ghế.
Bữa tối khách sạn chuẩn vô cùng phong phú, món Trung món Tây đều đủ, còn đủ loại bánh ngọt và mỹ thực, nhiều đến mức giống như một bữa tiệc buffet. Lượng thức ăn lớn, dường như khách sạn chẳng hề lo lắng về việc lãng phí.
Mà Tô Kính Ngôn vốn luôn niềm yêu thích đặc biệt với đồ ngọt, xuống, đôi mắt nai sáng rực lên như chứa cả bầu trời . nếu bây giờ ăn, bắt buộc tháo khẩu trang, nghĩ đến đây, Tô Kính Ngôn do dự.
Nam sinh híp mắt: “Em ăn ?”
Tô Kính Ngôn nuốt nước miếng, trong lòng ăn nhưng cúi đầu im lặng. Nam sinh thấy , nhanh tay lẹ mắt, thừa dịp chú ý liền giật phăng chiếc khẩu trang mặt xuống.
Trong khoảnh khắc đó, đồng t.ử nam sinh co rụt , lộ vẻ kinh diễm tột độ. Gương mặt lớp khẩu trang hề mụn tàn nhang, càng vết sẹo nào, làn da trắng nõn mịn màng, môi hồng răng trắng, như một tiên t.ử bước từ trong tranh, khiến thấy yêu thích thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tat-ca-boss-co-chap-deu-la-ban-trai-cua-ta/chuong-22.html.]
Miệng nam sinh há hốc, lồng n.g.ự.c như thứ gì đó đ.â.m mạnh, cả bắt đầu run rẩy ngừng, như thể đang kích thích cực độ.
Chính là gương mặt ! Chính là gương mặt !
Đôi mắt nam sinh vằn lên tia máu, trạng thái tinh thần rõ ràng trở nên bình thường, mang theo vài phần điên cuồng.
Tô Kính Ngôn khi lột khẩu trang thì sợ hãi theo bản năng dùng tay che mặt, kéo thấp mũ xuống, vùi đầu thật sâu, cả run rẩy như gặp chuyện gì đáng sợ lắm. Hốc mắt nháy mắt đỏ hoe, ngấn lệ.
Cậu sợ khác thấy gương mặt là nguyên nhân. Cậu cũng tại , từ nhỏ đến lớn, hễ ai thấy gương mặt đều sẽ nảy sinh tình cảm với , vắt óc tìm cách chiếm trái tim . Thậm chí còn những kẻ biến thái sở thích ấ.u d.â.m từng suýt lừa bắt khi còn nhỏ.
Sau khi học, chuyện càng đáng sợ hơn. Những xung quanh ai nấy đều như hổ rình mồi, chỉ vì mà đ.á.n.h sứt đầu mẻ trán, mà còn kẻ vì yêu đến điên cuồng mà g.i.ế.c . Cậu từng gặp kẻ buôn , từng những tên biến thái bám đuôi, lúc học còn suýt thầy giáo xâm hại.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Nửa đời của , chính vì gương mặt họa thủy mà chuốc lấy bao nhiêu tai họa vô cớ. Cũng vì chuyện của tên thầy giáo mà tạm nghỉ học suốt một năm, đổi môi trường sống. Từ đó về , chỉ đeo khẩu trang khi gặp khác, cuộc sống mới dần định , còn quấy rối nữa.
Vì , đối với Tô Kính Ngôn, chiếc khẩu trang giống như lớp phòng ngự cuối cùng của , tuyệt đối tháo nó . bây giờ, lớp phòng ngự đó kéo xuống, làm hoảng loạn cho ?
Nghĩ đến đây, trong lòng Tô Kính Ngôn uất ức cực kỳ, giống như bí mật giấu kín bao nhiêu năm đột nhiên phơi bày, cuối cùng nhịn mà bật nức nở.
Nam sinh thấy , đồng t.ử co rụt, trái tim cũng thắt đau đớn vô cùng. Hắn quỳ xuống đất, hai tay run rẩy ôm lấy đầu Tô Kính Ngôn, ngừng lặp : “Đừng , đừng !”
mặc kệ nam sinh an ủi thế nào, Tô Kính Ngôn càng to hơn, thậm chí còn đến mức nấc lên. Nam sinh luống cuống tay chân, trực tiếp ôm chặt lòng. Đầu Tô Kính Ngôn vùi lồng n.g.ự.c , vì nấc cụt nên cả cứ run lên bần bật.
Nam sinh ôm chặt, trái tim đau đớn như d.a.o cắt, giống như tìm báu vật mất. Đôi mắt đỏ ngầu, lực ôm mạnh đến mức như khảm cơ thể , hợp làm một.
“Đừng ! Đừng !” Hắn cứ lặp lặp hai chữ đó, cả run rẩy.
“Em , tim như ngàn vạn lưỡi d.a.o đ.â.m thấu, đau đến mức g.i.ế.c c.h.ế.t chính .”
Ngón tay nam sinh siết chặt thành nắm đấm, phát tiếng xương cốt kêu răng rắc. Tô Kính Ngôn ôm chặt đến mức gần như thở nổi, cơn giận trong lòng bùng lên, vươn hai tay sức đẩy n.g.ự.c , thoát khỏi cái ôm đó.
hành động đẩy dường như kích thích nam sinh, khiến mắt đỏ rực lên, ngược càng ôm chặt hơn, tinh thần hoảng loạn, miệng vẫn lẩm bẩm “đừng ”. Tô Kính Ngôn ôm đến mức sắp nghẹt thở, quên mất cả việc .
Cậu thấy nam sinh nhất quyết buông , trong lòng phát cáu, há miệng c.ắ.n mạnh cổ . Tô Kính Ngôn c.ắ.n đến mức răng cũng thấy đau, nhưng nam sinh dường như vô tri vô giác, vẫn cứ gắt gao ấn lòng, hề nới lỏng.
Tô Kính Ngôn c.ắ.n đến mệt lử, cơn giận cũng theo đó mà tan biến. Cậu kỹ cổ nam sinh, mới nhận suýt chút nữa c.ắ.n đứt một miếng thịt của , mà cả vẫn ngừng run rẩy.
Bản Tô Kính Ngôn vốn hảo cảm với nam sinh , cảm nhận lực ôm của gì đó , ngược bắt đầu an ủi cảm xúc của đối phương.
“Tôi nữa, đừng sợ.” Tô Kính Ngôn thở dài, đáp hai chữ “đừng ” của .
Nam sinh thấy giọng của , vùi đầu hõm cổ , cơ thể vẫn run rẩy ngừng, giọng cũng run run: “Vậy em đừng rời bỏ ! Đừng rời bỏ !”
Tô Kính Ngôn dùng tay vuốt ve mái tóc rối của nam sinh, như , trong lòng bỗng thấy xót xa vô cùng.
“Được , rời bỏ .” Tô Kính Ngôn dùng giọng điệu như đang dỗ dành trẻ con để dỗ .
Nam sinh thấy câu mới dần bình tĩnh . Đột nhiên, Tô Kính Ngôn nhận gì đó đúng. Ở cổ đột nhiên thứ gì đó ẩm ướt rơi xuống da.
Nam sinh .