Đó là cảm giác mà vô cùng xa lạ. Cái ôm mà quen thuộc luôn nóng rực, mạnh mẽ và đầy tính chiếm hữu. Khi vòng tay mở , dường như cả Thế giới đều ngăn cách bên ngoài, kín kẽ một kẽ hở.
Tôi nhận một cách rõ ràng rằng, đang nhớ Chúc Tinh Li.
Tôi đưa tay đẩy cô , dám dùng lực quá mạnh, ngược càng khiến cô ôm chặt lấy cổ hơn. Đôi mắt môi , cách gần trong gang tấc, nhận cô hôn .
Khoảnh khắc đó, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng , mồ hôi lạnh chảy ròng ròng từ thái dương. Tôi nếu nụ hôn xảy , sẽ bao giờ còn mặt mũi nào để đối diện với Chúc Tinh Li nữa. Cảm giác đó... đáng sợ đến mức khiến lạnh cả .
Cuối cùng, dùng sức đẩy mạnh cô khiến cô lảo đảo lùi vài bước. Tôi hớt hải chạy ngoài như chạy nạn: "Tôi về đây, cô tự bảo trọng."
30.
Mất một lúc lâu tim mới bình trở . Tôi nỗi sợ hãi bắt nguồn từ , nhưng đại khái hiểu một điều: đây lẽ chính là cái gọi là "cảm giác kích thích khi vụng trộm" mà nhiều theo đuổi. Hóa nó thực sự thể khiến tim đập nhanh đến mức đó, khiến tế bào trong cơ thể đều nhảy nhót ở mức độ cao nhất.
hề cảm nhận cái khoái cảm mà hằng khao khát. Tôi chỉ cảm thấy rằng tuyệt đối thể đối xử với Chúc Tinh Li như .
Em ngang ngược, mạnh bạo, tùy hứng, bá đạo, còn vô lý. em là duy nhất. Tôi thể làm những chuyện tổn thương em như thế .
Về đến nhà, em đang tựa lưng đầu giường nghịch điện thoại. Thấy , em mỉm , trông tâm trạng vẻ , "Về ?"
"Ừ." Tôi bước tới, dang tay ôm chặt lấy em . Cảm giác quen thuộc trở , lòng mới bình yên. May mà, may mà kịp dừng chân bờ vực.
Em vỗ vỗ lưng : "Sao thế?"
"Nhớ em."
Em khẽ thành tiếng, áp má mật cọ mặt . Tôi tận hưởng khoảnh khắc ấm áp và bình lặng ngắn ngủi . Nó khiến cảm thấy thực thỉnh thoảng em tùy hứng một chút cũng , tùy hứng là đặc quyền của yêu, sẵn lòng trao cho em đặc quyền đó, "Em , thực sự yêu em."
Em mắt cong cong: "Biết một chút xíu ."
Nửa đêm thường ngủ sâu, nhất là khi em giày vò xong. hôm nay lẽ do xảy chuyện, tâm lý vẫn còn sợ hãi nên ngủ yên giấc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tang-em-mot-to-phieu-uoc-nguyen/chuong-22.html.]
Lúc đột ngột tỉnh dậy, phát hiện vị trí bên cạnh trống trơn. Đèn nhà vệ sinh cũng bật. Tôi nhíu mày dậy, lấy một chiếc áo khoác chuẩn tìm em .
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Khi ngang qua phòng sách, qua khe cửa hẹp, thấy bóng dáng Chúc Tinh Li. Em chỉ mặc một bộ đồ ngủ mỏng manh, cau mày, chút giận. Hơi tí đổ bệnh nhặng xị đòi khó chịu cho xem.
Vừa định đẩy cửa bước , thấy giọng của em , "Cô chắc chắn là cô hôn chứ?"
Động tác của khựng , nín thở, lặng lẽ cái bóng lưng đó. Một tay em cầm điện thoại, tay nghịch chiếc bật lửa thường dùng, "Cũng khi là do cô quyến rũ đủ dùng lực đấy."
"Là chủ động đẩy ?"
"Không một chút do dự ?"
Ánh lửa bập bùng in lên góc mặt em . Trong bóng tối, vẻ đó thật kinh tâm động phách.
"Được ."
"Ngày mai tiền sẽ tài khoản của cô, từ giờ về cô đừng xuất hiện mặt nữa."
"Bạn bè? Tôi hy vọng đây là cuối cùng cô từ ."
"Anh cần bạn bè gì cả, là đủ ."
Tôi dần xâu chuỗi một logic vô cùng quái dị nhưng cực kỳ phù hợp với thực tế từ lời của em . Lâm Văn Thi là do em phái tới. Để thử lòng . Thử xem còn rung động với một phụ nữ nào khác , thử xem thực sự chung thủy với em .
Tôi siết chặt chiếc áo khoác trong tay, cảm giác nực một nữa ập đến, như một gáo nước lạnh dội từ đầu đến chân khiến lạnh toát cả . Trong lúc đang nghĩ rằng dù thế nào cũng làm chuyện tổn thương em , thì điều em nghĩ là liệu thử thách như thế đủ liều lượng .
Tôi nhẫn nhịn sự tùy hứng và bá đạo của em , cho rằng đàn ông nên bao dung với yêu. Tôi cho rằng nên nhường nhịn. rõ ràng vì em mà lùi hết bước đến bước khác, cũng thực sự trao tất cả những gì cho em - từ trái tim đến cảm xúc.
Dù cho vẫn thể tin tưởng , thì cứ cãi vã, cứ quậy phá như đây ? Tại dùng cách để thử thách ? Rốt cuộc em làm thế nào? Chẳng lẽ làm thế nào cũng là đủ ?
Tôi nét khuôn mặt nghiêng của em , bỗng dưng nảy sinh một ý nghĩ khiến vô cùng đau lòng. Có lẽ nào, em bao giờ yêu ?
Em chỉ là quen với việc kiểm soát tất cả, quen với việc đều xoay quanh em .