Mớ hỗn độn trong lòng kịp gỡ rối thì phía truyền đến tiếng bước chân Chúc Tinh Li đang tiến gần, sống lưng đột nhiên cứng đờ.
"Gặp một thật chẳng dễ dàng gì."
Tôi đầu . Có lẽ vì gần đây quá nhiều cú sốc, hoặc lẽ do tăng ca đến lú lẫn nên đầu óc mới tỉnh táo như . Một câu kịp qua não thốt : "Có là em..."
Em trợn tròn mắt, sự ngỡ ngàng và phẫn nộ thoáng qua, lập tức nhận lỡ lời, "Anh cái gì?"
"Không gì."
Em chộp lấy tay , kéo mạnh về phía . Khoảng cách quá gần khiến thể nhớ cảnh tượng đó: "Ý là, chuyện là do em làm?"
"Xin , ..."
"Nếu là em làm, nghĩ còn thể đây thoải mái thế ?"
"Anh ý đó, chỉ là nhất thời đầu óc kịp phản ứng thôi."
Em , thần sắc đầy vẻ châm biếm: "Phải , thấy đứa em trai bảo bối đây nên xót xa đến hỏng cả chứ gì? Bước chân cửa đến một cái liếc mắt cũng thèm dành cho em."
Nói đoạn, em đưa tay lên, quơ quơ lớp băng gạc ở tay mặt , lớp gạc trắng tinh lờ mờ thấm sắc đỏ của máu, "Em cũng thương đấy."
Mắt vô thức dõi theo bàn tay đang cử động của em , đưa tay nắm lấy tay em : "Có nặng ? Có đau ?"
Em gạt tay , luôn cảm thấy trong đôi mắt lạnh lùng quá mức chứa đầy nỗi buồn, "Giả vờ cái gì chứ, quan tâm ?"
Tôi bàn tay đó, nhớ lúc em chiếc cúp cứa , m.á.u chảy đầy tay là thấy nghẹt thở.
"Nói thật lòng, em chẳng cứu . Em nên tiền đám du côn cướp giật đ.á.n.h c.h.ế.t. Cậu đáng lẽ nên c.h.ế.t ."
" em nghĩ, yêu đứa em trai đó của đến thế, yêu đến mức cả đứa em gọi mười mấy năm là như em cũng bằng. Nếu mà chuyện gì, chắc sẽ đau lòng đến c.h.ế.t mất." Nói đến đây, đầu ngón tay em chạm lên mặt , mơn trớn nhẹ nhàng, " em thật sự ngờ, trong lòng , em là loại dùng để uy h.i.ế.p ."
"Tiểu Li, xin em, em loại đó! Vừa thực sự chỉ là..."
"Không." Em ngắt lời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tang-em-mot-to-phieu-uoc-nguyen/chuong-11.html.]
Tôi thắc mắc em , lẽ vì em dùng bàn tay đang thương bóp lấy cằm , nếu vùng vẫy sẽ làm em đau, nên né tránh nụ hôn đang hạ xuống.
Em khẽ khàng mơn trớn môi một lát, hàng mi rũ xuống quét qua mặt . Vô cớ thấy ngứa ngáy trong lòng, vô cớ thấy hoảng sợ.
"Bây giờ em đổi ý . Em chính là loại đó đấy. Em chẳng cần cái danh nghĩa trai gì nữa ."
Tôi há miệng, câu đ.â.m trúng đến mức mất cả giọng.
"Em lên giường với ."
"Đừng nữa." Tôi lùi một bước như bỏng.
"Em biến từ trong ngoài đều trở thành của em, của một em thôi."
"Đừng nữa mà!"
"Dùng cái gì để trao đổi đây nhỉ, dùng một suất học bổng du học để đổi ? Anh yêu đến thế, chắc chắn sẽ sẵn lòng làm tất cả vì mà."
Em chắc chắn bộ dạng lúc trông điên cuồng và vặn vẹo đến mức nào, khiến dám tin đây là đứa trẻ mà từng nâng niu trong lòng bàn tay để nuôi lớn. Một cảm giác nực đầy bất lực ập đến. Hóa em thực sự nghĩ rằng yêu Trần Mặc nhiều hơn yêu em .
Tôi ở bên cạnh Trần Mặc chỉ mới hơn hai năm, thương xót những khổ cực mà em trai chịu từ nhỏ đến lớn, cũng hiểu rằng trong ngôi nhà trống hoành chỉ còn hai em chúng , quyền thế phụ, nên gánh vác trách nhiệm, nên đối xử với em trai một chút.
đến "yêu", đó là thứ dễ dàng sinh đến thế. Khi trở về bên em trai, em là lớn, cũng là lớn . Tình nghĩa và trách nhiệm, sự nương tựa và dìu dắt lẫn thì , nhưng riêng tình yêu, mỏng manh.
Còn Chúc Tinh Li là đứa trẻ bế ẵm từ nhỏ, từ lúc còn là trẻ sơ sinh đến khi tập tập , em ngủ bên cạnh suốt bao nhiêu đêm dài đằng đẵng. Thứ tình cảm đó nặng nề đến mức nghĩ đời sẽ bao giờ yêu một nào khác như nữa. Cho nên ngay cả khi em làm những chuyện quá đáng với , cũng chỉ là làm , bao giờ hận thù thấy chán ghét.
Tôi sẽ tìm một vạn lý do trong lòng để bào chữa cho em : em chỉ là hiểu chuyện, em chỉ là nhất thời bốc đồng, em chỉ vì làm tổn thương nên mới quá đau lòng mà thôi.
Tôi nhắm mắt : "Tiểu Li, em là mà yêu nhất, yêu nhất thế gian ."
Đồng t.ử của em run rẩy một chút.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
"Anh vì sự rời của năm đó mà em chịu tổn thương lớn. em hiểu, hề từ bỏ em, chỉ là trở về đúng vị trí mà nên thuộc về."
"Anh xứng làm trai của em nữa, nhưng vẫn sẵn lòng trao cho em tất cả những gì thể. Chỉ là chúng nên loại quan hệ đó, tình là tình yêu, em hiểu ?"
Em thở dài, lắc đầu một cách khó thể nhận : "Muộn ."