Trước khi chính thức rời khỏi bóng râm của những cây cổ thụ cuối cùng của rừng U Minh, Ôn Chu khựng . Cậu chằm chằm "con quái vật" đang chễm chệ giữa đất trống với vẻ mặt kinh hãi tò mò.
Đó là Thần Sấm — chiếc xe bọc thép hạng nặng tùy chỉnh riêng cho đội lính đ.á.n.h thuê 007. Nó giống bất kỳ phương tiện nào Ôn Chu từng thấy mạng. Chiếc xe khoác lên lớp giáp thép phức hợp màu đen nhám, dày đến mức thể chống đạn xuyên giáp và những cú húc của lợn rừng biến dị. Dọc xe là những vết xước dài – chứng tích của hàng trăm cuộc t.ử chiến, cùng hệ thống gai thép chống leo trèo gắn quanh bánh xe khổng lồ cao bằng đầu . Trên nóc xe, khẩu s.ú.n.g máy xoay nòng đen ngòm như một họng s.ú.n.g của t.ử thần đang chực chờ khai hỏa.
"Đây là… xe ?"
"Nó trông… thiếu oxy quá. Toàn kim loại lạnh lẽo, em sẽ sốc nhiệt mất."
Tạ Triết gì, chỉ dùng đôi bàn tay to bản nắm lấy thắt lưng Ôn Chu, nhấc bổng lên như nhấc một chậu hoa nhẹ bẫng đặt thẳng khoang cửa đang mở rộng.
"Lên xe. Nó là thứ duy nhất bảo đảm tang thi xé xác trong vòng 30 phút tới."
Khoảnh khắc bước chân bên trong Thần Sấm, Ôn Chu suýt chút nữa thì ngất xỉu vì mùi hương. Đó là một hỗn hợp đặc trưng của tận thế, mùi dầu máy khét lẹt, mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g cháy âm ỉ và mùi mồ hôi của những sống sót qua 3 tháng đầu tận thế.
"Các … bao giờ mở cửa sổ ?"
Ôn Chu hắt lôi từ trong túi một nắm hạt giống dây leo.
"Cửa sổ là điểm yếu của xe đấy, nhóc ạ."
A Cường ném chiếc ba lô nặng trịch xuống sàn xe, hì hì.
"Chào mừng đến với chiếc hộp sắt bí bách nhất thế giới!"
Ôn Chu bỏ cuộc. Với bản năng của một nhà sinh vật học, bắt đầu cuộc "cải tạo" vĩ đại nhất trong lịch sử xe Thần Sấm.
Chỉ trong mười lăm phút khi xe lăn bánh, nội thất kim loại lạnh lẽo đổi. Ôn Chu dùng mồ hôi của để kích thích các hạt giống nảy mầm thần tốc. Những sợi dây leo xanh mướt bắt đầu bò dọc theo các đường ống dẫn khí, quấn quanh những thanh xà ngang trần xe, biến khoang chứa đầy s.ú.n.g đạn thành một khu vườn treo mini.
Chiếc xe Thần Sấm gầm lên, bánh xe khổng lồ nghiền nát những mảnh kính vỡ mặt lộ, lao vút khỏi bìa rừng. Trong khoang xe kín mít, ánh sáng xanh huỳnh quang từ mái tóc của Ôn Chu trở thành nguồn sáng duy nhất, soi rõ những gương mặt góc cạnh đang tò mò về phía .
"Này nhóc, đừng co rúm như con sên thế chứ."
Người phụ nữ duy nhất trong đội lau vết m.á.u nòng s.ú.n.g b.ắ.n tỉa trêu chọc. Cô tháo chiếc kính bảo hộ, để lộ đôi mắt sắc sảo:
"Chị là Tiêu Linh, phụ trách tấn công tầm xa của đội. Em là đầu tiên mà đội trưởng nhặt về mà là một bao tải nhu yếu phẩm đấy."
Ôn Chu ôm chặt chậu xương rồng trồng lòng, đôi mắt tròn xoe Tiêu Linh sang đàn ông đang vặn vô lăng khổng lồ phía . Người đó ngoảnh đầu nhưng giọng rổn rảng vang lên át cả tiếng động cơ:
"Cứ gọi là Cường, tên đầy đủ là Lâm Chí Cường. Anh là tài xế kiêm chuyên gia t.h.u.ố.c nổ. Nhìn nhóc nhỏ con thế chắc quá 18 nhỉ? Trắng trẻo thế mà kẹt trong cái rừng U Minh ba ngày c.h.ế.t cũng là mạng lớn đấy!"
"Anh là Vương Thông, cứ gọi là Mập."
Người đàn ông to béo nhất đội, đang bận rộn kiểm tra các thùng đạn, giơ một ngón tay cái lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tan-the-ta-an-bay-thuc-vat-roi-bi-bien-di/chuong-6-he-sinh-thai-di-dong-tren-xe-boc-thep.html.]
"Em yên tâm, xe lo hết chuyện ăn uống."
Ôn Chu lúng túng quanh, cảm giác như một sinh vật lạ đặt kính hiển vi của những . Cậu lý nhí đáp, giọng vẫn còn chút run rẩy:
"Dạ… em chào . Em là Ôn Chu, nhà sinh vật học... Em thực còn nhỏ thế ạ, em…"
Chưa kịp hết câu, một luồng khí lạnh từ phía ghế chỉ huy khiến Ôn Chu im bặt. Tạ Triết vẫn bất động, bóng lưng cao lớn tựa như một ngọn núi che khuất cả tầm phía . Anh giới thiệu, cũng , chỉ giọng trầm thấp như tiếng sấm rền vang lên:
"Đã lên xe thì là của đội 007. Đừng phí lời, giữ cho cái mạng và đống cây của an ."
Tiêu Linh nháy mắt với Ôn Chu, thì thầm:
"Anh là Tạ Triết, đội trưởng của bọn chị. Đừng để ý, vốn dây thần kinh cảm xúc nhưng tang thi ăn mất từ lâu ."
Ôn Chu chỉ "Dạ" một tiếng thật nhỏ. Cậu dám đính chính rằng 25 tuổi và bằng thạc sĩ sinh thái học. Trong mắt những , dường như chỉ là một "nhóc nhỏ con" ngây thơ, một chậu hoa nhỏ bé cần bảo bọc giữa làn mưa đạn của tận thế. Cậu len lén liếc bóng lưng của Tạ Triết, thầm nghĩ con chỉ cứng nhắc như thép, mà còn mang theo một loại áp lực khiến mầm cây của cũng dám mọc bậy.
Tiểu Linh bên cạnh Ôn Chu, thích thú đưa tay chạm những sợi dây leo đang bò dọc trần xe. Cô nhận một điều kỳ diệu: từ khi Ôn Chu lên xe, mùi dầu máy khét lẹt và khí ngột ngạt thường ngày của Thần Sấm biến mất . Thay đó là mùi đất ẩm mưa và hương dâu tây ngọt lịm từ mồ hôi của .
"Ôn Chu , tóc em xanh hơn lúc ở trong rừng kìa.” Tiểu Linh thầm thì:
"Vì em đang hấp thụ ánh sáng từ đèn LED trong xe."
Ôn Chu ngại ngùng cúi đầu, khiến những "lá tóc" rung rinh.
"Hiệu suất quang hợp của em đạt 90%. Em sẽ cố gắng thải thật nhiều oxy để giúp bớt mệt mỏi."
Xe bỗng xóc mạnh khi cán qua một xác thây ma đường cao tốc. Ôn Chu mất đà, cả nhào về phía . Theo phản xạ, Tạ Triết vươn cánh tay rắn chắc , một tay giữ chặt eo , tay bọc lấy đầu để tránh va chạm thành xe bằng thép lạnh.
Khoảnh khắc lồng n.g.ự.c ấm áp của Tạ Triết chạm lưng Ôn Chu, nhịp tim của tăng vọt. Một luồng nhiệt lượng từ Tạ Triết truyền sang khiến các tế bào thực vật trong Ôn Chu phản ứng dữ dội. Mồ hôi tiết nhiều hơn, và ngay lập tức, những sợi dây leo trần xe bỗng nảy mầm, nở những đóa hoa nhỏ màu hồng nhạt rực rỡ.
"Ồ…"
Lão Mập thốt lên, tay nhặt một đóa hoa rơi xuống vai .
"Đội trưởng chạm em một cái mà em nở hoa luôn kìa?"
Ôn Chu đỏ mặt tới mức bốc khói, lắp bắp:
"Không… ! Đó là do hormone của kích thích quá trình hoa sớm ở thực vật ký sinh thôi! Đội trưởng… buông em , em thể tự vững mà."
Tạ Triết những buông, mà còn kéo sát cạnh hơn, bàn tay vẫn giữ chặt eo như thể đang khẳng định quyền sở hữu đối với “chậu hoa” quý giá nhất tận thế. Anh hít một sâu mùi hương dâu tóc , giọng trầm thấp:
"Ngồi yên. Đang vùng ô nhiễm cao, mà ngất xỉu là ai lọc khí cho cái xe ."
~ Cỏ bốn lá ~ 14/3/2026