Ba mươi giây , thấy nhiều giọng . Tai rung lên nhẹ. Không âm thanh thông thường, mà là sóng não của cây cối – một thứ ngôn ngữ rung động mà đây chỉ tồn tại trong lý thuyết sinh thái học tiên tiến. Giờ đây, rõ mồn một, như đang radio trực tiếp .
Từ bụi gai bên trái, một giọng the thé, giận dữ vang lên:
"Cái thằng ngu ngu ngu ! Ăn mất cây nấm nhỏ của lão nương ! Ta nuôi ba tháng trời, tắm nắng mỗi ngày, hút nước mưa mỗi đêm, mới cây hồng phấn thế! Giờ tiêu đời, tiêu đời luôn!"
Cây sung bên lập tức chen , giọng trầm trầm như ông chú già từng trải:
"Đừng mắng thằng nhỏ nữa, mày ơi. Nhìn tóc nhóc nó kìa, đang quang hợp luôn ! Xanh lè xanh lét, óng ánh trai phết. Ta thấy nhóc con còn hơn thằng thợ rừng đốn cây hồi ."
Bụi cỏ chân cũng tham gia, giọng líu lo:
"Ê ê, hình như đang chúng kìa! Im nào! mà… mồ hôi của thơm quá trời, giống phân bón hữu cơ loại một ! Đất xung quanh đang bón phân miễn phí, vi khuẩn đang nhảy múa luôn kìa! Là kho phân bón di động đấy!"
Ôn Chu há hốc miệng, mắt tròn xoe long lanh như trẻ con xem phim hoạt hình 3D. Cậu cúi xuống, tai áp sát bụi gai, giọng ngây thơ đầy phấn khích xen lẫn kiến thức chuyên môn:
"Các bạn… các bạn đang gì ? Hay quá, trời ơi! Lần đầu tiên thực vật chuyện đấy! Đây chắc chắn là đột biến gen mới do biến đổi khí hậu kết hợp với chất lạ từ tận thế! Mình vẫn nhớ hết công thức DNA cơ mà: locus gen quang hợp nhiễm sắc thể 3 kích hoạt! … đừng giận nữa nha, xin vì ăn nấm của bạn… cố ý …"
Cậu khúc khích, dậy nhảy múa vòng quanh bụi gai một cách ngây thơ, chân nhún nhảy như đang chơi trò chơi nhảy lò cò giữa rừng. Tay vẫy vẫy, miệng lẩm bẩm liên tục:
"Nói tiếp , các bạn ơi! Nói tiếp ! Mình rõ hết!"'
Rồi còn cúi xuống hôn nhẹ một cái lá non của bụi gai, giọng ngượng ngùng đỏ mặt:
"Cảm ơn cô nhé! Cây nấm của cô ngon lắm! đừng mắng con nữa mà, con hứa sẽ trồng nấm cho cô! Con còn cách nhân giống nấm bằng bào t.ử đó!
"Con cố ý … tác dụng của nó thật sự tuyệt vời ạ! Quang hợp + phân bón + giao tiếp thực vật… đây là bước tiến sinh học lớn nhất từ đến nay! Nếu con mang về phòng thí nghiệm… mà phòng thí nghiệm chắc cũng tan …"
Bụi gai giật nảy , giọng the thé nhưng bớt giận:
"Ơ… ơ… thằng nhóc phi lễ hôn lão nương kìa! Đồ biến thái! … phân bón của nhóc thơm thật, tha thứ cho nhóc !"
Cây sung khà khà:
"Này bé, thử nhỏ mồ hôi lên gốc xem!"
Ôn Chu lời, quệt mồ hôi lên gốc sung. Gốc cây rung rung, lá xanh thêm, thậm chí một quả sung nhỏ non mọc ngay lập tức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tan-the-ta-an-bay-thuc-vat-roi-bi-bien-di/chuong-2-an-bay-nam-va-bi-bien-di-2.html.]
"Wow! Hiệu quả tức thì! Tỷ lệ hấp thụ dinh dưỡng đạt 98%! Mình… thể cứu cả rừng luôn!"
Cậu reo lên, chạy vòng quanh, nhỏ mồ hôi lên thêm vài bụi cây khác.
Đám cây đồng loạt reo hò:
"Kho phân bón sống đang cứu chúng ! Cậu bé bụng quá! Ở với chúng !"
Cậu đang say sưa "bón phân" thì bụi gai lúc nãy đột nhiên thì thầm cảnh báo:
"Này! Bên động tĩnh kìa! Phía tây bắc một con lợn rừng biến dị đang lao tới…nó to bằng một xe tải đấy! Đằng nó mấy đang cầm súng đuổi theo! Họ tang thi, nhưng trông nguy hiểm lắm!"
Ôn Chu hoảng hốt một chút, nhưng vẫn ngây thơ:
"Ơ… sống thật ? Mình… nên trốn nhỉ?"
Cậu nguyên tại chỗ, tóc xanh lấp lánh nắng, lo tò mò, tay vẫn vô thức vuốt ve một lá non.
lúc đó, mùi thơm dịu ngọt từ mồ hôi lan tỏa mạnh hơn trong khí ẩm ướt của rừng. Đó là mùi đất mới cày xen lẫn hương hoa quả chín – ngọt ngào, quyến rũ, như một bữa tiệc thịnh soạn dành cho bất kỳ sinh vật biến dị nào đang đói khát. Cách đó hai trăm mét, con lợn rừng biến dị to bằng xe tải đang lao điên cuồng về phía . Nó vốn hung hãn, răng nanh dài ngoằng, lông cứng như sắt.
đột nhiên… nó dừng phắt . Mũi lợn rung mạnh. Nó hít hà khí, hai lỗ mũi phập phồng. Mùi thơm … quá quyến rũ! Ngọt hơn cả mật ong, thơm hơn cả thịt con nai biến dị nó ăn hôm qua. Nó cảm giác như cả cơ thể đang kéo về phía nguồn phát tán mùi thơm đang cách đó xa.
"Grư… grưưư!!!"
Con lợn gầm lên man rợ, nước dãi chảy dài. Nó ngoắt 180 độ, bỏ mặc đội phía , lao thẳng như tên b.ắ.n về phía Ôn Chu. Bụi rậm nó húc đổ, cây nhỏ gãy răng rắc, tiếng chân nặng nề đập đất vang vọng cả khu rừng.
Ôn Chu đang say sưa "bón phân" thì bụi gai đột nhiên hét lên cảnh báo:
"Này! Có động tĩnh kìa! Con lợn rừng biến dị… nó ngửi thấy mùi mồ hôi của ! Nó đầu ! Nó đang lao tới chỗ đấy! Chạy ! Nhanh lên!"
Cây sung bổ sung, giọng hoảng hốt:
"Mùi mồ hôi của thơm quá! Nó đem coi thành đồ ăn !"
Ôn Chu đang say sưa nhỏ mồ hôi lên gốc cây sung để thử nghiệm thì giật . Cậu ngẩng đầu, mắt tròn xoe ngây thơ:
"Ơ? Con lợn biến dị? Nó ngửi thấy mùi thơm của á? Mùi mồ hôi của thơm đến mức đó ? Hay quá! … nên chạy ở thử chuyện với nó? Biết nó cũng như các bạn thực vật nhỉ"
~ Cỏ bốn lá ~ 14/3/2026