Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Huyền Dạ đặt Thẩm Ninh xuống chiếc giường phủ nhung đỏ. Hắn vội vàng, mà bên cạnh, dùng đôi tay trắng bệch vuốt ve từng đường nét khuôn mặt .
"Ninh Ninh, em lắm."
"Đẹp cái đầu ... làm xong lễ đó, giờ định làm gì nữa?" Thẩm Ninh dù run nhưng vẫn cố cứng miệng.
Huyền Dạ khẽ , bàn tay bắt đầu lướt xuống, tháo bỏ lớp thắt lưng của bộ hỷ phục. "Làm điều mà phu thê thường làm. Ta nhịn mười kiếp , em nghĩ sẽ tha cho em đêm nay ?"
Hắn ghì chặt Thẩm Ninh xuống nệm, đôi môi lạnh lẽo bắt đầu tấn công vùng cổ nhạy cảm của . Bàn tay luồn xuống phía , chút kiêng dè mà nhào nặn Quả Đào của Thẩm Ninh.
"Á! Huyền Dạ! Anh bắt đầu !" Thẩm Ninh hét lên, hai tay đẩy lồng n.g.ự.c vạm vỡ của . "Nói chuyện t.ử tế , cứ động tay động chân m.ô.n.g thế?"
"Vì nó mềm, và nó thuộc về ." Huyền Dạ thì thầm, dùng răng c.ắ.n nhẹ vành tai . "Ninh Ninh, em cảm nhận ? Linh lực của đang hòa m.á.u của em."
Hắn nắm lấy Nghịch Lân của , thứ thực thể mang thở t.ử khí nhưng nóng bỏng một cách kỳ lạ, từ từ tiến gần nơi bí mật nhất. Thẩm Ninh run rẩy, nước mắt sinh lý trào vì cảm giác căng trướng cực đại.
"Đau... nhẹ thôi... đồ quỷ biến thái..."
Huyền Dạ nhanh chậm, dùng những nụ hôn để xoa dịu , nhưng bên thúc đẩy đầy mạnh mẽ. Từng nhịp va chạm khiến cung điện giấy rùng theo. Thẩm Ninh cảm thấy như một con thuyền nhỏ giữa đại dương đen kịch, chỉ thể bám chặt lấy bờ vai của vị Quỷ vương để nhấn chìm.
"Giai điệu ... chờ đợi ngàn năm." Huyền Dạ gầm khẽ, tăng tốc, nhắm thẳng điểm sâu nhất trong linh hồn Thẩm Ninh mà tấn công.
Đến khoảnh khắc cuối cùng, Huyền Dạ b.ắ.n những dòng linh khí lấp lánh sâu bên trong cơ thể . Luồng sức mạnh đó chỉ làm đầy Quả Đào, mà còn chảy ngược lên tim, lên não, chính thức thiện bản khế ước linh hồn. Thẩm Ninh hét lên một tiếng lịm trong vòng tay lạnh lẽo nhưng đầy che chở của .
Thẩm Ninh tỉnh dậy trong căn hộ của . Ánh nắng rực rỡ, chim hót ngoài cửa sổ. Cậu sang bên cạnh, Huyền Dạ đang đó, trần trụi, đôi mắt đỏ rực đầy ý nhị.
"Chào buổi sáng, phu nhân."
Thẩm Ninh cầm gối ném thẳng mặt : "Ai là phu nhân của ! Cút khỏi giường ngay!"
Cậu định bước xuống giường nhưng ngay lập tức khụy xuống vì đôi chân bủn rủn. Huyền Dạ nhanh tay đỡ lấy , nụ đầy thỏa mãn: "Em vẫn còn khỏe lắm, là chúng làm thêm hiệp nữa?"
"Làm cái con khỉ! Anh xem, vết của , giờ làm kiểu gì?" Thẩm Ninh chỉ những dấu hoa bỉ ngạn tím đỏ khắp .
"Thì đừng làm nữa. Ta thể biến hàng núi vàng cho em." Huyền Dạ thản nhiên .
"Tôi cần vàng! Tôi là phục chế, đó là đam mê của !" Thẩm Ninh bướng bỉnh đáp. "Còn nữa, bức tranh cổ đó... giờ nó thành đống tro , giải trình với bảo tàng thế nào?"
Huyền Dạ phất tay, đống tro tàn bàn bỗng bay lên, ngưng tụ thành một cuộn tranh mới tinh. Trong tranh, vị tướng quân oai nghiêm đang nắm tay một nam nhân vận y phục trắng, gương mặt cả hai đều rạng rỡ hạnh phúc.
"Đưa cái cho họ. Bảo họ đây là bản phục chế hảo nhất thế giới."
Thẩm Ninh bức tranh, lòng chợt dịu . Cậu thở dài, vòng chỉ đỏ tay giờ lặn sâu thành một vết bớt hình trái tim nhỏ xíu.
"Huyền Dạ... nếu già , xí , bỏ ?"
Huyền Dạ ôm lòng, đặt một nụ hôn lên trán: "Ta , em sẽ già . Linh lực của sẽ giữ cho em mãi mãi ở tuổi nhất . Chúng sẽ cùng qua trăm năm, ngàn năm nữa."
Thẩm Ninh im lặng một lúc hừ họng: "Được thôi, nhưng một điều kiện. Ra đường đeo kính râm che cái mắt đỏ đó , và... KHÔNG ĐƯỢC SỜ MÔNG TÔI TRƯỚC MẶT NGƯỜI KHÁC!"
Huyền Dạ lớn, tiếng vang vọng khắp căn hộ nhỏ: "Ta sẽ cố gắng... nhưng hứa chắc ."
Ngoài phố, dòng vẫn tấp nập qua , ai rằng trong căn hộ nhỏ , một cuộc hôn nhân xuyên ngàn năm đang bắt đầu những ngày tháng "gà bay ch.ó sủa" nhưng đầy ngọt ngào.