Tâm Như Tro Tàn Sau Bọn Họ Hối Hận - Chương 32: Âm thanh
Cập nhật lúc: 2025-11-09 14:21:40
Lượt xem: 46
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lạc Chỉ cất lời.
Trông dường như còn những giọt chất lỏng đột nhiên trào từ cơ thể dọa sợ, giọt nước ấm nóng rơi những ngón tay đang co quắp cứng đờ, khiến cả bàn tay run lên.
Minh Nguy Đình nắm lấy bàn tay , xuống mặt , dùng tay áo lau nước mắt cho .
“Ngọn lửa,” Minh Nguy Đình mắt , “Anh về đây, sẽ luôn trở về.”
Minh Nguy Đình chậm rãi vuốt tóc , cẩn thận lau những vệt nước: “Sau sẽ luôn trở về, em thể cho xem em chơi đàn ghi- ? Anh còn mua tranh của em nữa.”
“Anh mua nhiều tranh của em, xem em vẽ.” Minh Nguy Đình , “Giá nào cũng trả.”
Gương mặt Lạc Chỉ còn chút huyết sắc, nước mắt long lanh ướt đẫm, sờ càng thêm tái nhợt và lạnh lẽo hơn cả lúc mới tỉnh.
Cậu hiểu những giọt chất lỏng là gì, chúng lau khô, thoáng chốc tuôn dữ dội hơn . Khi lăn dài má, chúng nóng rẫy như dung nham thiêu đốt, nhưng chẳng bao lâu lạnh buốt tựa biển băng vô tận.
Lạc Chỉ tựa lồng n.g.ự.c Minh Nguy Đình, cơ thể mềm oặt và lạnh băng, lồng n.g.ự.c phập phồng, thể ngừng run lên khe khẽ.
Minh Nguy Đình cố gắng hết sức để dùng lực thật nhẹ, phát hiện tình trạng của Lạc Chỉ vẫn , thở cũng ngày càng dồn dập, đứt quãng. Anh nhíu chặt mày, ngẩng đầu lên: “Lộc thúc.”
Minh Lộc gật đầu, vội vã gọi bác sĩ.
Minh Nguy Đình lấy mặt nạ dưỡng khí ở đầu giường xuống, điều chỉnh tốc độ dòng chảy nghiêng bên mép giường.
Mấy ngày nay đều là chăm sóc Lạc Chỉ, nên làm những việc vô cùng thành thục. Anh một tay ôm Lạc Chỉ tựa lòng , tay giữ mặt nạ để thể hít thở lượng dưỡng khí bổ sung.
Lạc Chỉ ho sặc sụa lớp mặt nạ dưỡng khí.
Nước mắt tuôn quá nhiều và quá nhanh, dù cố gắng tìm kiếm một tiêu điểm nào đó, tầm của vẫn chỉ còn những mảng màu mờ ảo, nhạt nhòa.
Những bánh răng kẹt cứng trong mớ dây thần kinh hỗn loạn, rỉ sét đỏ au lan xung quanh, quyện những hình ảnh vỡ nát. Đó chỉ là những bánh răng c.h.ế.t gỉ từ lâu, đang ở .
Lạc Chỉ chịu ngất , cam lòng.
Cậu cảm nhận đang nắm tay , đỡ xuống, dán những miếng điện cực lạnh lẽo lên .
Cậu ở bệnh viện, bệnh, việc quan trọng làm.
Lạc Chỉ vô thức giãy giụa, nhíu chặt mày, mở to mắt tìm kiếm đường nét của bóng hình .
Trước mắt chỉ một màn sương đỏ nhạt.
Cậu nhắm mắt , tìm kiếm cảm giác quen thuộc mà cơ thể thích ứng, nhưng quá nhiều bàn tay đang đè lên , thể phân biệt .
… Vẫn còn cách khác.
Vẫn còn cách khác, nhớ , vốn dĩ thể làm .
Tiếng ù tai xuyên thẳng óc mà hề báo , như màn hình nhiễu hạt của chiếc TV sắp hỏng , như tiếng loa rè rè méo mó lẫn tạp âm… Thỉnh thoảng trong đó bật vài từ ngữ, vài mảnh câu vô nghĩa, thể ghép thành lời, chỉ nhớ rằng dường như vì câu đó mà thể thấy âm thanh bên ngoài nữa.
đời chắc chắn chỉ một câu đó.
Sẽ chỉ một câu đó, chắc chắn vì thế mà bỏ lỡ nhiều âm thanh quan trọng.
Làm để ? Có là làm cho những bánh răng chuyển động trở ?
Cậu cố đẩy những bánh răng rỉ sét , cơn đau âm ỉ lập tức nuốt chửng bộ ý thức. Đây vấn đề gì to tát, quen với cơn đau từ lâu, chắc là tìm nhầm bánh răng , vẫn còn cái khác…
Mũi kim sắc nhọn đ.â.m da , dung dịch thuốc lạnh lẽo chảy mạch máu, từ nơi sâu thẳm nhất dấy lên một cơn mệt mỏi rã rời thể kiểm soát.
Cậu đây là thuốc an thần.
Cậu quen thuộc với cảm giác , Nhậm Trần Bạch ít cho tiêm thứ cho .
Nhậm Trần Bạch là ai?
Không , quan trọng.
Cuối cùng cũng làm việc làm, chiếc bánh răng unscheinbar nhất ở một góc đột nhiên thúc đẩy, kêu “cạch” một tiếng và nhích về phía một nấc nhỏ.
Một cánh cửa sổ unscheinbar mở trong thế giới tĩnh lặng.
Thính lực của bên tai đó vốn yếu hơn thường, gì cũng như cách một lớp sương mù dày đặc, nhưng ít nhất cũng âm thanh lọt .
Cậu dường như thật sự thấy âm thanh lọt , thấy đang gọi là “Ngọn lửa”.
Lạc Chỉ thẳng giường, theo hướng âm thanh, gắng sức cử động cổ.
Cơ thể bắt đầu thả lỏng tác dụng của thuốc an thần, cơn buồn ngủ ập đến như thủy triều, nên đoán quá trình chắc mất nhiều thời gian.
may mà âm thanh đó vẫn từng ngừng , nên luôn đủ điểm tham chiếu để phân biệt phương hướng.
Lạc Chỉ cảm thấy chắc tìm nhầm, tìm hướng của âm thanh đó, cố gắng phác họa hình dáng của Minh Nguy Đình trong màn sương đỏ.
Lần cuối cùng, cho dù chỉ là một ảo giác tự lừa dối cũng , hãy để câu đó.
“Ở … thêm một lát.” Lạc Chỉ chậm rãi , “Năm phút thôi.”
Giọng Lạc Chỉ nhẹ, mở to mắt, Minh Nguy Đình do chính phác họa : “Được ?”
…
Minh Nguy Đình thu xếp thỏa cho Lạc Chỉ ngất .
Anh xem qua tất cả các chỉ máy theo dõi, hỏi những chỗ hiểu rõ, mới mép giường, bên cạnh Lạc Chỉ.
Tay của Lạc Chỉ băng gạc cố định lỏng lẻo bên mép giường, đang truyền dịch, đeo mặt nạ dưỡng khí hỗ trợ hô hấp, sắc mặt dường như khá hơn một chút so với trạng thái còn chút huyết sắc lúc nãy.
“Là do tăng áp lực nội sọ… Lạc chắc đau đầu từ lúc tỉnh , chỉ là .”
Bác sĩ khẽ: “Đã dùng thuốc giảm áp , .”
Bác sĩ do dự, thêm: “Hôm nay nhất nên ở bệnh viện quan sát thêm.”
Tăng áp lực nội sọ là biến chứng thường gặp nhất, Lạc Chỉ chắc cũng đầu tiên . Chỉ là cơ thể quá yếu, huyết áp vốn luôn ở mức thấp, nên cũng từng biểu hiện quá rõ ràng.
Hôm nay đột nhiên phát tác dữ dội như , hẳn là do cảm xúc của bệnh nhân biến động mạnh. Đã kịp thời dùng thuốc giảm áp, chỉ cần tiếp theo thể giữ tâm trạng định thì sẽ gì nguy hiểm.
Minh Nguy Đình bên mép giường, cẩn thận điều chỉnh mặt nạ cho Lạc Chỉ, lời cảm ơn.
Bác sĩ vội vàng xua tay, sang tìm Minh Lộc, giải thích sơ qua tình trạng sức khỏe hiện tại của Lạc Chỉ, dặn dò vài điều cần chú ý khi chăm sóc bệnh nhân.
Minh Lộc ghi nhớ lời dặn, tiễn bác sĩ cửa mép giường: “Tiên sinh.”
Minh Nguy Đình đang gạt những lọn tóc mái ướt đẫm mồ hôi lạnh của Lạc Chỉ , liền thu tay , ngước mắt lên.
“Tôi phát hiện .” Minh Lộc nhớ sự lo lắng đó của Minh Nguy Đình, chút áy náy, “Tình hình lúc đó trông vẻ…”
“Trông vẻ bình thường.” Minh Nguy Đình lắc đầu, “Tôi cũng phát hiện .”
Một khi Lạc Chỉ nhớ cách để , sẽ dễ dàng để lộ sự khó chịu của ngoài. Đây là khuyết điểm của , là dạy sai, nên tiếp theo sẽ chịu trách nhiệm, sẽ càng cẩn thận hơn để ý đến tình hình của Lạc Chỉ.
Minh Nguy Đình dùng mu bàn tay chạm trán Lạc Chỉ, nhẹ nhàng vuốt những lọn tóc ngắn ướt đẫm mồ hôi, vén chúng tai .
Sau tai trái của Lạc Chỉ một vết sẹo dữ tợn.
Bác sĩ , bệnh của Lạc Chỉ ảnh hưởng đến thính lực bên . Nếu chỉ vì bệnh tật, thính lực bên tai trái vẫn nên giữ một phần yếu.
Vấn đề thính lực bên là do tâm lý, chức năng của cơ quan vẫn còn đó. nếu hồi phục, e rằng còn khó giải quyết hơn nhiều so với những chứng bệnh chỉ cần kỹ thuật đủ tinh vi là thể chữa khỏi như phẫu thuật.
…
Kết quả hội chẩn cho thấy, cho dù thính lực hồi phục bình thường phẫu thuật, bệnh nhân lẽ cũng mất vài năm để dần dần bước , âm thanh của thế giới bên ngoài.
“Lộc thúc,” Minh Nguy Đình , “Cậu hình như thể thấy một chút âm thanh.”
Minh Lộc ngạc nhiên: “Khi nào ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tam-nhu-tro-tan-sau-bon-ho-hoi-han/chuong-32-am-thanh.html.]
“Lúc cấp cứu. Tôi luôn chuyện với , đột nhiên về phía , nghĩ lúc đó chắc rõ .”
Minh Nguy Đình khẽ : “Cậu bảo ở thêm năm phút.”
Minh Nguy Đình rõ bao nhiêu tiếng “”, bao nhiêu câu “ chỉ năm phút”. Anh cũng Lạc Chỉ thấy, tin những câu trả lời đó .
khi đưa câu trả lời, thật sự thấy trong sâu thẳm đôi mắt , một bóng mơ hồ dần hiện lên.
Lạc Chỉ ngậm lấy nụ mãn nguyện đó, chìm giấc ngủ mới.
… Điều khiến hiểu nổi, tại còn để những đó yên mà tỉnh .
“Vâng.” Minh Lộc lập tức hiểu ý , “Tiên sinh, làm ngay.”
Minh Nguy Đình cụp mắt xuống, môi Lạc Chỉ tái nhợt khô khốc, liền làm theo lời bác sĩ, dùng tăm bông thấm nước, từ từ làm ẩm môi .
Anh làm xong những việc đó, đưa tay nhẹ nhàng chạm khóe môi Lạc Chỉ, xác nhận trở nên ẩm ướt mềm mại, đặt tăm bông và cốc nước sang một bên.
Minh Lộc nhẹ nhàng rời , lặng lẽ khép cửa , rảo bước nhanh đến bến tàu.
…
Lạc Chỉ một giấc mơ dài.
Trong mơ, là ai, cũng làm gì.
những chuyện dường như cũng quan trọng lắm.
Cậu chỉ đang chầm chậm một con đường, vì quá lâu, một phần cơ thể dường như biến mất.
Thật nếu cứ biến mất như cũng , nhưng luôn cảm thấy, dường như vẫn còn quên chuyện gì đó.
Cậu vết kim tiêm cánh tay .
Cậu thích thuốc an thần, đó là một cảm giác ghê tởm buồn nôn khiến kháng cự gần như theo bản năng. Sức lực dần dần mất , dù cố gắng thế nào cũng thể kiểm soát cơ thể, chỉ thể ép chìm sự hỗn loạn vô tận.
Cậu mệt , nên xuống, từ một góc chẳng liên quan gì đến , một một khác mặt mũi mơ hồ bế khỏi xe.
Người bế từng tỉnh trong chốc lát, dùng bộ sức lực giãy giụa bảo vệ chiếc xe của , nhưng chút sức lực đó nhanh chóng dung dịch thuốc lạnh lẽo nuốt chửng. Người bế trông vẻ hài lòng, định sờ đầu , thì cơ thể đó đột nhiên co giật vì cơn đau đầu dữ dội, nôn hết .
Cậu tiện tay nhét những hình ảnh đó kẽ hở của bánh răng, để chúng từ từ chuyển động và nghiền nát tất cả thành tro bụi, gió thổi bay .
Cậu bên đường, một bé sáu bảy tuổi thở hổn hển lao con hẻm nhỏ.
Cậu theo bản năng đưa tay cản, bóng dáng bé xuyên qua tay , lao tới ôm lấy cô em gái đang gào .
Cậu bé kéo em gái định chạy, phát hiện kéo nổi, xổm xuống định cõng em gái lên. Lúc , từ một góc mấy bóng đen kịt đèn đường kéo dài lững thững bước tới.
Cậu bé giấu điện thoại và em gái lưng, ngừng gọi điện. Cho đến khi đến đè xuống, qua loa tiêm một mũi thuốc an thần, vác lên ném bừa xe, kéo cô bé .
Chiếc điện thoại di động rơi trong bụi cỏ, màn hình sáng lên một lúc tối .
…
Cậu rõ đây đều là những gì, lẽ đợi đầu óc tỉnh táo hơn một chút sẽ khả năng nghĩ thông suốt, nhưng mệt đến còn sức để suy nghĩ, chỉ ngủ.
Vì thế quyết định tìm cho một câu chuyện ru ngủ hơn.
Cậu tìm Nhậm dì, nhưng dám , nhớ tại dám . Hình như là vì xe mất, hình như là vì vi phạm lời hứa, vẫn là bảo vệ bản .
Trên xảy chuyện chắc chắn sẽ làm Nhậm dì đau lòng.
Cho nên thể gặp Nhậm dì, hoặc là khỏe , hoặc là vĩnh viễn , thể mãi mãi chìm trong nước đá.
Cho nên đầu , tìm Minh Nguy Đình.
Cậu phát hiện lá gan của ngày càng lớn, trí tưởng tượng cũng ngày càng bay cao bay xa. Cậu thậm chí còn tự biên cho một câu chuyện chỉnh, rằng Minh Nguy Đình trở về.
Cậu đang ở giường khách sạn, cơn đau đầu thường xuyên tìm đến cửa tuy quen dần, nhưng mỗi phát tác vẫn dễ chịu cho lắm. Cậu trong mồ hôi lạnh của chính đếm nhịp tim, kinh ngạc thấy Minh Nguy Đình đột nhiên trở về.
Cậu bỗng nhiên khỏe .
Đầu đau chút nào, cũng chỗ nào thoải mái, vác đàn ghi- lên là thể chạy mười cây .
Cậu phấn chấn nhảy dựng lên, thật sự vui, thể nào kìm sự đắc ý, khóe miệng cong lên giấu , truy vấn đối phương kịch bản của siêu cấp đáng giá .
Minh Nguy Đình gật đầu, sờ sờ tóc , lấy một tấm vé tàu đưa cho .
Họ cùng lên thuyền, con tàu du lịch quả nhiên vui như tưởng. Họ gặp nhiều thú vị thuyền, vẽ chân dung cho họ, tham gia bữa tiệc của họ, cùng Minh Nguy Đình ngắm mặt trời mọc, những đám mây và mặt trời giống như một lòng đỏ trứng muối cực kỳ ngon miệng.
Buổi tối khi b.ắ.n pháo hoa, trong nước biển cũng là ánh sáng rực rỡ, phấn khởi ghé mạn thuyền xem, sờ thử xem những ánh sáng đó nóng , nên liền đuổi theo ánh sáng mà nhảy xuống.
Cậu nhảy xuống, phát hiện chỉ là ấm áp, nước biển dịu dàng ôm lấy .
Cậu cứ thế chìm xuống, bóng tối ấm áp bao bọc lấy , thoải mái duỗi , để từng chút từng chút hòa tan trong nước. Cậu chơi vui, cảm ơn Minh Nguy Đình vì năm phút đó, ở đây, về nữa.
Một nơi nào đó trong lồng n.g.ự.c đột nhiên run lên dữ dội, nước mắt tuôn trào, còn gì để buồn, bóng tối và sự tĩnh lặng tuyệt đối xung quanh.
Nơi hợp với , ở đây là .
Cậu hồi tưởng những gặp, những con đường qua, tìm rốt cuộc tại vẫn còn buồn, kết cục như còn gì .
Khắp nơi đều là sương mù, sương mù dày đặc che trời lấp đất.
Cậu ở trong màn sương lâu, vẫn luôn cảm thấy nhẹ nhõm.
Cậu cảm thấy nhẹ nhõm, sự nhẹ nhõm đây từng . Dòng nước lạnh lẽo chát chúa thấy điểm dừng, sự mệt mỏi tột cùng cuối cùng cũng nơi để rơi xuống.
Cậu nghĩ nơi vui, đừng đến nữa, nhưng dường như vẫn một nơi nào đó đang giãy giụa cam lòng trong cái lạnh tột độ.
Cậu một giấc mơ như , mơ thấy sống tự do, mơ thấy trong cơn gió dịu dàng của buổi sớm, mơ thấy nhảy biển đêm đầy trời lạnh lẽo. Cậu ở trong căn phòng nhỏ thời gian phong ấn biển, thực hiện lời hứa, biển tìm bóng hình .
Cậu gặp Nhậm dì, gặp Minh Nguy Đình, gặp những như .
Cậu đau đầu đến mức mắt là màu máu. Cơn đau như kéo dài khá lâu, mỗi đều sẽ nuốt chửng ký ức và logic của , chỉ để cho những trống mênh mông, gặp những như .
Khi nào một sẽ cả cuộc đời ?
Lạc Chỉ những hình ảnh còn hỗn loạn, vô ký ức như băng đá vỡ tan ầm ầm thành vô mảnh sắc nhọn, chúng đ.â.m thủng da chui , chui tai .
Cậu thấy vô âm thanh đang kể lể những tội mà phạm , từng làm những việc đó, nên sẽ nhận, lớn tiếng phản bác từng việc một, cho đến khi cổ họng chỉ còn trào dòng nước biển lạnh lẽo chát chúa.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Cậu làm mất em gái, hại c.h.ế.t Nhậm dì.
Cậu là một ấm kiêu ngạo ngang ngược, đánh đều nguyên nhân. Cậu cậy thế bắt nạt khác, làm chuyện gì quang minh chính đại, bài hát của chính là , chính là bằng bản lĩnh của mới đến ngày hôm nay.
Lạc Chỉ chìm trong biển băng, đoán lẽ c.h.ế.t chìm trong biển, nhưng , thể cãi với những âm thanh đến khi thắng hết mới thôi.
Cơ thể ngày càng nặng, những cơn đau ốm quen thuộc dường như tìm về hết, ngay cả mở miệng chuyện cũng trở nên khó khăn… Điều chút ảnh hưởng đến khả năng phát huy của .
cũng , thể dùng thêm chút sức lực.
“Tôi .” Lạc Chỉ mở miệng ho sặc sụa, nhưng vẫn cắn chặt răng, nốt những lời còn , “Tôi , làm chuyện .”
Sau đó thấy âm thanh bên tai.
Cậu xác nhận thể thấy một chút âm thanh, nhỏ, mơ hồ, như cách một lớp nước biển, nhưng thật sự rõ ràng.
Bên tai đó mất thính lực trong những lời buộc tội và nguyền rủa đầy ác ý, thật cũng từng lúc nhàm chán thoáng nghĩ, nếu còn thể thấy, câu đầu tiên là gì.
Cậu tỉnh bao lâu, ngất tỉnh lẽ là một trống mờ mịt… vẫn nắm chặt chút thời gian , cố gắng phân biệt âm thanh đó, phân biệt lời của đối phương.
Cậu gắng sức nhấc mí mắt lên một chút, trong tầm mờ ảo màu đỏ nhạt, thấy Minh Nguy Đình.
Minh Nguy Đình nắm lấy tay , trả lời , ừ.
“Đây là tiếng ‘ừ’ thứ 135.” Minh Nguy Đình , “Ngọn lửa, em còn nợ 134 bức tranh đấy.”
--------------------