TẠI SAO SẾP THẨM LẠI NHƯ VẬY - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-12-24 02:15:00
Lượt xem: 1,245

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh cho tang thi mặc quần áo thơm tho mềm mại, còn cho tang thi sờ cơ n.g.ự.c nữa. Quan trọng nhất là, Thẩm tổng nhốt tang thi , tiêm thuốc, cũng bắt tang thi ghế điện. Chỉ một điểm duy nhất , đó là Thẩm tổng cứ thích cho tang thi ăn thức ăn của con .

Sau khi hất đổ ba cái bát, Thẩm tổng bóp mặt hỏi: "Em cả ngày chịu ăn gì, định để bản c.h.ế.t đói đấy ?"

Tôi quỳ giường ngước lên , nghiêm túc phổ cập kiến thức cho : "Tang thi... c.h.ế.t đói. Tang thi... ăn thịt ."

"Phải ăn thịt ?" Thẩm tổng bật , bóp chặt mặt hơn, cúi áp sát môi miệng .

Tôi trợn tròn mắt, ép chịu đựng, ú ớ vùng vẫy. Thẩm tổng khóa chặt hai tay ấn xuống giường, tiếp tục "ăn" miệng .

Tôi hứng chịu sự xâm lấn của , cả ngả về , thắt lưng như sắp gãy lìa tới nơi. Con , thật quá đáng ghét! Quả nhiên là kẻ thù truyền kiếp của tang thi.

Thẩm tổng hôn đến mức tang thi bẹp giường dậy nổi. Tang thi cảm thấy chút nào, cả tê dại mềm nhũn, bịt miệng phẫn nộ chỉ trích : "Bắt nạt tang thi! Đồ xa!"

Thẩm tổng nhướng mày, chẳng lấy một chút ý định hối nào. Anh bưng bát thức ăn trắng phau của con tới, múc một thìa đưa đến bên môi : "Ăn cơm, là ăn ?"

Tôi cái thìa, cái miệng gian xảo của Thẩm tổng, uất ức há miệng ngậm lấy thức ăn trong thìa. Tôi chán ghét nhíu mày, thức ăn của con quả nhiên khó ăn... Ủa?

Không khó ăn ? Tôi tò mò cái bát trong tay Thẩm tổng. Khi đút miếng tiếp theo, há thật to miệng, ngoạm một cái hết sạch. Mãn nguyện híp cả mắt . Ngon quá!

Ngọt ngọt, dẻo dẻo, còn ấm nóng nữa. Không hề hôi thối, chua loét đắng ngắt. Con thế mà cũng thức ăn ngon đến thế ?

Tôi quỳ giường, há miệng chờ đợi miếng tiếp theo từ Thẩm tổng. Thức ăn mỹ vị mãi chẳng thấy tới, trái chỉ thấy môi lưỡi của ập đến.

Tôi đẩy lồng n.g.ự.c , gấp gáp : "Tang thi ăn cơm, ăn miệng."

Thẩm tổng l.i.ế.m nhẹ lên môi một cái, rút khẽ: "Ngại quá, cứ tưởng em há miệng là đang chờ hôn em."

Tôi tức điên lên, hung hăng nhéo mạnh cơ n.g.ự.c một cái, dữ tợn nhe chiếc răng nanh đáng sợ, "Còn hôn nữa, ăn thịt luôn!"

Thẩm tổng chỉ hạ độc tang thi, từ từ độc c.h.ế.t tang thi mà thôi. Chẳng ai thích tang thi cả. Con chỉ bắt nạt tang thi, chỉ tang thi c.h.ế.t. Tang thi ăn thịt con !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tai-sao-sep-tham-lai-nhu-vay/chuong-3.html.]

Thẩm tổng đưa tay sờ sờ chiếc răng nanh của , nhạo: "Răng lớn mà khẩu khí chẳng nhỏ tí nào. Còn đòi ăn thịt ... Cái miệng bé tí thế , nuốt nổi ?"

Tôi ngẩn . Cảm thấy bản khinh thường . Thế là dữ dằn nhéo mạnh thêm một cái cơ n.g.ự.c . Con đáng ghét!

Thẩm tổng hừ nhẹ một tiếng, giọng bỗng nghẹn , đỏ bừng tai chộp lấy tay , đặt trán lên vai , trầm giọng : "Được , em nữa, đừng nhéo nữa..."

Tôi chớp chớp mắt, hề buông tay. Thẩm tổng vùi đầu hõm cổ rên rỉ, thở phả nóng hổi. Tôi nuốt nước bọt, âm thầm bóp bóp cơ n.g.ự.c vài cái. Thẩm tổng thở dồn dập, yết hầu chuyển động liên tục, gương mặt và đôi mắt ửng hồng trông cực kỳ.

Mắt sáng rực lên. Thẩm tổng thật đáng yêu. Chơi vui quá mất!

Thẩm tổng trêu chọc đến mức mồ hôi đầm đìa, bàn tay nóng bỏng của nắm lấy móng vuốt của , giọng khàn đặc: "Đừng chơi đùa nữa, Diệu ... Tôi sắp chịu hết nổi !"

Tang thi thích chơi đùa Thẩm tổng. Thích Thẩm tổng ngửa cổ, đuôi mắt đỏ hoe và thở nóng rực vì . Thế nhưng, thích Thẩm tổng cứ ôm gọi "A Diệu". Rõ ràng là đang chơi đùa Thẩm tổng, tại gọi tên "A Diệu"?

Tang thi ghét A Diệu nhất.

5.

Thẩm tổng dạo thường xuyên ngoài.

Nhân lúc vắng, sẽ nghiên cứu cách để rời khỏi căn nhà . Cửa lớn nhà Thẩm tổng mở , đành dùng móng vuốt cố cào rách nó. Thế nhưng Thẩm tổng luôn trở về khi kịp phá cửa.

, trở về Thẩm tổng.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Tôi đang xoạc móng vuốt xổm cửa, thấy đàn ông bên ngoài, đồng t.ử co rụt, chân tay lạnh ngắt, cả run rẩy ngừng.

Bác sĩ Tống...

Người đàn ông ngoài cửa mặc bộ vest trắng, tóc vuốt ngược , đeo một cặp kính gọng mảnh, ánh mắt rũ xuống . Có vẻ như dáng vẻ sợ hãi của làm thấy thú vị, khóe môi khẽ nhếch: "Đã lâu gặp, ch.ó nhỏ."

Cơ thể co giật một cái. Nỗi đau đớn và sợ hãi bao trùm lấy như sóng cuộn biển trào. Những vết sẹo khắp cơ thể bắt đầu đau rát như lửa đốt.

Lúc ban đầu, chính bác sĩ Tống bệnh, cần điều trị. Tôi mắc bệnh gì, nhưng sợ điều trị. Tôi sợ những mũi kim dài và thô, sợ nỗi đau đớn khắc sâu tận xương tủy. Tôi sợ roi da và tàn t.h.u.ố.c của bác sĩ Tống. Tôi sợ cả bàn tay và ánh mắt của . Nỗi sợ bác sĩ Tống dường như khắc sâu từng đoạn mã gen của .

Loading...