Minh Từ Dập thấy Quý Trường Thư và Nguyệt Bạch thì ngẩn , Nguyệt Bạch hành lễ với y: “Chủ tử.”
Minh Từ Dập hiểu thế , y vỗ vai Nguyệt Bạch, cũng gì đúng: “Vương gia xong việc ?”
Quý Trường Thư liếc tay y một cái, nhàn nhạt lên tiếng: “Vết thương thế nào ?”
“A…” Minh Từ Dập mỉm : “Không đáng ngại, bôi t.h.u.ố.c lên đỡ hơn nhiều , còn đau đến nỗi hoài nghi nhân sinh luôn.”
Y dừng một chút, nụ mặt cũng chút thật lòng hơn, còn tuỳ tiện nữa: “Đa tạ Vương gia, nếu nhờ Vương gia, chỉ sợ bây giờ đến mạng cũng còn nữa .”
Quý Trường Thư ngước y, giọng điệu lạnh lùng: “Tạ lễ ?”
Minh Từ Dập từng nghĩ Quý Trường Thư sẽ mở miệng đòi tạ lễ: “…”
Y đây là vẫn nghĩ …
Minh Từ Dập đưa tay vuốt ve tua rua bên tai : “Vậy… Vương gia đến Minh Trạch chơi ?”
Y dừng một chút, khẽ một tiếng: “Ta huấn luyện Tiểu Thần Côn một chút , Tiểu Thần Côn bây giờ bắt tay .”
Quý Trường Thư mấy hứng thú với mèo, nhưng nụ treo môi Minh Từ Dập cùng ánh mắt lấp lánh ý , liền mặn nhạt đáp một tiếng.
----
Quý Trường Thư bước lên xe ngựa Minh Từ Dập.
Đây là đầu tiên Quý Trường Thư lên xe ngựa Minh Từ Dập.
Xe ngựa Minh Từ Dập tuy nhỏ, nhưng so với xe ngựa Quý Trường Thư đương nhiên thể sánh bằng.
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Đặc biệt Minh Từ Dập luôn Quý Trường Thư mang theo vẻ kính trọng, khi Quý Trường Thư lên, Minh Từ Dập mà cảm thấy chiếc xe nhỏ rách nát của làm uỷ khuất Quý Trường Thư .
Bởi vì quy củ với Quý Trường Thư, cho nên Minh Từ Dập để Nguyệt Bạch lên, y chủ động rót một chén nước cho Quý Trường Thư, thấy Quý Trường Thư rũ mắt , ủ rũ : “A…Ta quên mất Vương gia ngài thể uống quen.”
Y mỉm : “Ta uống nước , cho nên chuẩn đều là nước sôi để nguội.”
Quý Trường Thư ngờ tới y “cổ quái” như , cũng gì, chỉ đáp một tiếng.
Tiếng đáp của thật sự chút khó hiểu, nhưng Minh Từ Dập cũng thèm để ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ta-phat-hien-ta-xuyen-nham-thu/chuong-51.html.]
Dù tính cách Quý Trường Thư là như , thể chịu lên tiếng là nể mặt y lắm .
-----
“Đây là đầu tiên Vương gia đến Minh Trạch đúng ?”
Minh Từ Dập nghiêng đầu mỉm , tua rua bên tai đong đưa theo từng động tác của y: “Ở chỗ của ít , vắng vẻ.”
Quý Trường Thư thèm liếc mắt xung quanh một cái, chỉ : “Ta tới .”
Minh Từ Dập ngây một chút, liền thấy Quý Trường Thư nhàn nhạt : “Ở đây ban đầu là phủ Hoàng tử.”
Minh Từ Dập khựng , trong giây lát liền dám gì nữa.
Ở Ngân triều một quy củ, Hoàng t.ử mười hai tuổi liền tới phủ Hoàng t.ử ở.
Trong nguyên tác, Quý Trường Thư mười hai tuổi tuy thoát khỏi vực thẳm mang tên hoàng cung , thì rơi miệng hổ mang tên phủ Hoàng tử.
Mặc dù Quý Trường Thư con cừu non chờ làm thịt, nhưng dù cũng chỉ mới là đứa trẻ mười hai tuổi.
Sự ức h.i.ế.p và chèn ép cũng vì đổi nơi ở mà dừng .
Minh Từ Dập toà phủ , đột nhiên cảm thấy đây còn là chốn để về của nữa.
Quý Trường Thư nhất định chán ghét nơi .
“Vương gia.” Minh Từ Dập nghiêm túc : “Chúng vẫn nên phủ của ngài .”
Quý Trường Thư liếc y một cái, đoán y đang nghĩ cái gì, trong lòng khỏi cảm thấy ấm áp, vẻ mặt lạnh nhạt cũng hoà hoãn hơn một chút: “Không cần, bổn vương yếu đuối như ngươi.”
Minh Từ Dập mím môi, trong lòng chút khó chịu, y thật lòng coi Quý Trường Thư là bạn mà đối đãi, cho nên y cách nào chấp nhận cái thái độ để trong lòng của Quý Trường Thư: “Đây vấn đề yếu đuổi yếu đuối.”
Y dừng Quý Trường Thư, giọng điệu thành khẩn trịnh trọng: “Ta hy vọng ngài sẽ vì bất cứ nguyên nhân gì mà cảm thấy vui.”
Đôi con ngươi vốn đang khép hờ của Quý Trường Thư đột nhiên mở to, cúi đầu Minh Từ Dập chỉ cao tới vai , vẻ mặt lạnh lùng trầm xuống.
Nếu là đây, Minh Từ Dập nhất định sẽ sợ tới mức rụt cổ, nhưng lúc đây Minh Từ Dập dũng cảm thẳng Quý Trường Thư.
Toàn bộ tỳ nữ và hạ nhân bên cạnh đều cúi đầu xuống, tất cả đều là vẻ chỉ hận thể nhét trong khe đất.
Quý Trường Thư từ từ rũ mi mắt xuống, ngẩng đầu nhàn nhạt : “Bổn vương .”