Ánh sáng nhạt xuyên qua lớp giấy cửa sổ phủ lên góc mắt Minh Từ Dập một lớp mờ ảo, Quý Trường Thư rũ mắt Minh Từ Dập, khuyên tai tua rua màu xanh lam của y khẽ lay động, đôi con ngươi màu xanh đen giống như đá quý, phát ánh sáng loá mắt ánh sáng.
Quý Trường Thư co tay một chút, đôi lông mi dài tinh tế của Minh Từ Dập, đột nhiên sinh một loại cảm giác kỳ lạ.
Hắn chạm đôi ngọc bích đó.
Khoảnh khắc ý nghĩ xuất hiện, sắc mắt Quý Trường Thư đột nhiên trầm xuống.
Hắn chút do dự nghiền nát ý niệm , đang định đầu Minh Từ Dập nữa, liền thấy Minh Từ Dập thành công dẫn bé mèo con .
Minh Từ Dập đưa tay nhẹ nhàng ôm lấy bé mèo con, động tác dịu dàng đến ngờ, hàng mi đang buông xuống của y mạ lên một lớp hào quang nhẹ nhàng, Quý Trường Thư đến chút hoảng hồn.
Trong trí nhớ của Quý Trường Thư, cũng từng sinh mẫu ôm lấy như .
đó chỉ là giây phút ngắn ngủi mà nực .
Minh Từ Dập làm hành động giống như sinh mẫu từng làm, y hề vẻ mặt điên khùng, cũng hung hăng ném mạnh bé mèo con trong tay xuống đất, mà cúi đầu hôn lên trán bé mèo con một cái.
Cảnh tượng quen thuộc vô cùng — lúc Minh Từ Dập ở Huyền Thanh Quan cũng làm cử chỉ như .
Chỉ là khi đó Minh Từ Dập đang kích động, bây giờ Minh Từ Dập mang theo chút nhẹ nhàng và cẩn thận, giống như đang đối xử với bảo bối .
Hầu kết Quý Trường Thư trượt lên xuống, thấy Minh Từ Dập bế bé mèo con đầu , đôi con ngươi tràn ngập ý : “Vương gia.”
Y vui mừng : “Đây là lễ vật ngài tặng cho ?”
Quý Trường Thư đột nhiên phát hiện một chuyện.
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Hắn bé mèo và Minh Từ Dập, cảm thấy hai sinh vật giống đến dị thường.
Bé mèo con cũng màu trắng, cùng một đôi con ngươi màu lam.
Minh Từ Dập cũng thường mặc áo bào màu trắng, cũng đôi con ngươi màu lam.
Quý Trường Thư rũ mắt, nhàn nhạt đáp một tiếng.
Minh Từ Dập đắm chìm trong vui sướng, hề nhận sự khác thường của Quý Trường Thư, chỉ ôm bé mèo con lên, đến mặt Quý Trường Thư, trịnh trọng : “Cảm ơn Vương gia, thích.”
Quý Trường Thư mặn nhạt đáp một tiếng.
Minh Từ Dập do dự: “Vương gia, là ngài đặt tên cho nó ?”
Nghe , Quý Trường Thư rũ mắt liếc bé mèo con một cái, bé mèo con cũng chẳng mấy sợ , còn dùng cái chân nhỏ cào cào quần áo Quý Trường Thư, Minh Tư Dập thấy liền kinh hồn bạt vía, sợ Quý Trường Thư biến sắc g.i.ế.c c.h.ế.t thứ đồ chơi nhỏ bé to gan .
sự thật chứng minh tất cả đều chỉ là Minh Từ Dập đang lo lắng thừa, Quý Trường Thư phản ứng gì quá lớn, chỉ lãnh đạm phun ba chữ: “Tiểu Thần Côn.”
Minh Từ Dập theo bản năng tưởng rằng Quý Trường Thư đang gọi , liền ngẩng đầu “A” một tiếng, đúng lúc bé mèo con trong lòng y cũng kêu “meoo” một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ta-phat-hien-ta-xuyen-nham-thu/chuong-38.html.]
Bọn họ đồng thanh vang lên, ngay cả động tác Quý Trường Thư cũng đồng nhất vô cùng.
Quý Trường Thư mèo lớn và mèo nhỏ đang mặt , tâm trạng cảm thấy sung sướng lạ kỳ.
Hắn cong khoé miệng lên thành một nụ như như , giọng điệu cũng còn lãnh đạm như đó nữa: “Rất hợp.”
Lúc Minh Từ Dập mới phản ứng Quý Trường Thư đang gì: “…”
Y im lặng chớp mắt một cái, nở một nụ rạng rỡ chuyên nghiệp giả tạo: “Vâng, Vương gia gì thì chính là cái đó.”
Dù bé mèo đáng yêu như , cứ dùng biệt danh y đặt tên cho nó !
Quý Trường Thư sự buồn bực của Minh Từ Dập, nhưng chính sự nghẹn khuất của Minh Từ Dập càng khiến tâm trạng của sung sướng hơn.
Hắn phát hiện dường như tìm một chuyện thú vị .
Bé mèo con khi quen thuộc với Minh Từ Dập, liền chịu để Minh Từ Dập ôm, mà trực tiếp leo lên vai Minh Từ Dập, cực kỳ uy phong vai Minh Từ Dập ngó tứ phía.
Minh Từ Dập ôm nó xuống một nữa, nó leo lên một nữa, Minh Từ Dập dứt khoát giãy giụa nữa, tuỳ ý để Tiểu Thần Côn thể hiện uy phong.
Sau khi hai rời khỏi phòng, Song Thành và Song Khải vẫn còn đang chờ ở bên ngoài, Song Khải dẫn đầu chắp tay báo cáo tình hình bên ngoài.
Hiện giờ thế cục định , nhưng con thương vong thật sự rõ ràng.
Song Thành chờ ở phía , tầm mắt vẫn luôn Tiểu Thần Côn đang vai Minh Từ Dập hấp dẫn.
Quý Trường Thư khi nhàn nhạt phân phó với Song Khải vài câu, Song Khải liền lui .
Minh Từ Dập giơ tay vuốt ve bé mèo, khuỷu tay đột nhiên đồ vật trong áo cấn , y lập tức nhớ tới những con hạc giấy vẫn đưa .
Tuy y hiểu lắm vì Quý Trường Thư tặng mèo cho y, nhưng từ đến nay “ qua mới toại lòng ” vẫn luôn là phẩm chất của Minh Từ Dập.
Cho nên Minh Từ Dập nghĩ nhiều liền lấy cái chai trong suốt lớn nhỏ trong tay áo đưa cho Quý Trường Thư: “Đáp lễ.”
Y híp mắt : “Chỉ là thể so với lễ vật trân quý mà Vương gia đưa, Vương gia chớ ghét bỏ.”
Quý Trường Thư rũ mắt nhận lấy, cũng rằng thích , chỉ đầu với Song Thành: “Đưa Quốc sư hồi phủ.”
Song Thành vội cúi đầu đáp.
Minh Từ Dập cũng thèm để ý đến thái độ của Quý Trường Thư, đối với y mà , Quý Thường Thư tặng lễ cho cũng thật sự ngạc nhiên lắm .
Hơn nữa còn là thứ y thích nữa chứ, điều đó nghĩa là Quý Trường Thư xem y là bằng hữu .
Nếu dựa theo nguyên tác mà thì… Y chính là bằng hữu duy nhất của Quý Trường Thư đó!
Đây là một sự kiện đáng để kiêu ngạo đến nhường nào chứ!