mà khi đoàn Minh Từ Dập xuống núi vẫn gặp một chuyện khác.Đột nhiên đứa trẻ trong quan đạo chạy tới khiến Song Thành thể thắng xe ngựa , khiến Minh Từ Dập trong xe ngựa nhoáng về phía , ngã trong lòng Quý Trường Thư.
Cú va chạm khiến trán Minh Từ Dập đỏ lên.
Đợi đến khi xe ngựa định , Minh Từ Dập vội vàng xuống, mới thấy lưng của Quý Trường Thư đập vách xe do lúc nãy y lao tới.
Minh Từ Dập rõ cú va chạm lúc nãy của bao nhiêu sức, mặc kệ bản đang đau mà sang hỏi Quý Trường Thư: "Vương gia, ngài chứ?"
Quý Trường Thư dừng , để ý tới y, khiến giọng của Minh Từ Dập khỏi mang theo chút lo lắng: "Không thương chứ?"
Y ảo não : "Cũng tại thần kịp túm lấy cái gì đó để giữ ?!"
Giọng của Quý Trường Thư trầm trầm, đang suy nghĩ cái gì: "Ngươi đao kiếm, đến mức đụng thương ."
Minh Từ Dập mím môi, theo bản năng đưa tay vân vê tua rua bên tai , đột nhiên nhớ tới một chuyện.
Hình như trong nguyên tác nhắc tới Quý Trường Thư thích tiếp xúc thể với khác?
Y cẩn thận từng li từng tí ngẩng đầu Quý Trường Thư, chỉ thấy mặt Quý Trường Thư âm trầm, như là trời mây đen cuồn cuộn, bên trong mơ hồ còn mưa gió đang nổi lên.
Xong !
Mạng nhỏ của y khó giữ !
Minh Từ Dập định gì đó, chợt phía tiếng đứa nhỏ rống lên. Minh Từ Dập vén rèm lên , chỉ thấy Nguyệt Bạch cùng Giáng T.ử đang bất lực làm với tiểu nam hài .
Song Thành cũng nhận động tĩnh phía , xoay chắp tay với Minh Từ Dập và Quý Trường Thư: "Vương gia, Minh công tử."
Không cần đợi giải thích, Minh Từ Dập cũng đoán đang chuyện gì xảy .
Minh Từ Dập vội vàng nhảy xuống xe tới chỗ tiểu nam hài , Quý Trường Thư chỉ đưa tay vén rèm lên, lẳng lặng Minh Từ Dập.
Minh Từ Dập xổm xuống mặt nam hài, nhẹ giọng : "Được , đừng ."
Y lấy khăn tay đưa cho nam hài: "Lau nước mắt ."
Nam hài thút thít, chớp chớp mắt Minh Từ Dập, nhưng nước mắc vẫn ngừng chảy.
Minh Từ Dập thả nhẹ âm thanh, chỉ dịu dàng mà còn mang theo ý dẫn dắt: "Có hù dọa ?"
Y dừng , đặt hai tay lên vai nam hài, thấy tiểu nam hài phản kháng, Minh Từ Dập mới tiếp tục nhẹ giọng : "Có thương ?"
Tiểu nam hài nghẹn ngào lắc đầu, Minh Từ Dập sờ sờ đầu của bé: "Không thương là , nhà ngươi ?"
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Cậu bé vẫn như cũ, căn bản thể thành lời, Minh Từ Dập chỉ thể kiên nhẫn, ngừng dỗ dành bé.
Cho đến khi bé ngừng : "Ta... nhà của ở đó."
Cậu bé đưa tay chỉ: " mẫu và phụ đều ngoài làm việc."
Minh Từ Dập lộ vẻ mặt khó xử, nhưng giọng điệu vẫn dịu dàng: "Vậy ca ca và ngươi đến chờ phụ và mẫu trở về ?"
Tiểu nam hài cẩn thận từng li từng tí Minh Từ Dập một cái, Quý Trường Thư với vẻ mặt vô cảm xe ngựa, nhỏ giọng : "Ca ca, chắc hẳn các ngươi là tiền đúng ? Ta thể làm lỡ việc của hai ."
Minh Từ Dập bật : "Không việc gì."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ta-phat-hien-ta-xuyen-nham-thu/chuong-28.html.]
Y xoa đầu nam hài, về phía Nguyệt Bạch: "Nguyệt Bạch, phiền ngươi lên xe ngựa lấy điểm tâm cho bé nha."
Nguyệt Bạch vội nhận mệnh rời .
Minh Từ Dập dỗ dành nam hài kể chuyện chọc bé.
Nhìn y chăm sóc bé quen tay như liền là một kinh nghiệm, giọng điệu cũng là giọng mà bọn nhỏ thích nhất.
Quý Trường Thư cách đó xa lẳng lặng Minh Từ Dập, đột nhiên nhớ tới lúc nãy khi ở trong xe ngựa điều Minh Từ Dập quan tâm đầu tiên chính là .
Không sợ sẽ tức giận, mà là sợ thương.
Minh Từ Dập…
Hầu kết của Quý Trường Thư khẽ di chuyển.
Y đặc biệt.
Hắn cụp mắt.
Ngoại trừ Ngân Ôn đế, y chính là đầu tiên quan tâm .
... tại y quan tâm như ?
Chỉ vì bọn họ là bằng hữu?
Bởi vì y làm vui lòng?
Hơn nữa y hề trách cứ hài đồng , ngược còn nhẹ giọng nhỏ nhẹ an ủi.
Ngón tay Quý Trường Thư cuộn , trong nháy cơn ác mộng đau xót lúc nửa đêm quét tới.
Quý Trường Thư trải qua thời thơ ấu gần như vặn vẹo cũng thể nào hiểu lòng xuất phát từ nội tâm của Minh Từ Dập.
điều cũng trở ngại việc Quý Trường Thư ghi xuống bao nhiêu cái tên Minh Từ Dập ở trong lòng, giống như đang gieo một hạt giống, chỉ chờ ngày kết rễ.
Đây cũng là đầu tiên Quý Trường Thư hy vọng thể gặp nào đó sớm hơn thì .
Bởi vì cũng bao bọc trong sự dịu dàng đó.
Tác giả lời :
Vương gia: Không khi nào ánh mặt trời mới thể tới ôn nhu an ủi ?
Dập nhãi con đỡ eo:…… Trong mộng .
(hu!!! Hu!!!!)