Huyền Thanh Quan ở Toàn Sơn chỉ cách kinh thành bảy mươi dặm nhưng nơi đây trái ngược với kinh thành phồn hoa.
Trong núi yên tĩnh mát mẻ, cây lá mọc um tùm mãnh thú tàn phá. Trong rừng tiếng chim tước kêu to cùng với tiếng gió thổi qua lá cây xào xạc tạo thành một bản giao hưởng thiên nhiên đẽ.
Bây giờ hoa đào trong rừng nở rộ, càng minh chứng cho câu “Nhân gian tháng tư phân phỉ tẫn, sơn tự đào hoa thủy thịnh khai”.
(Tạm dịch: Đất trời hương cạn tháng tư. Nơi đây chùa vẫn còn dư hoa đào.)
Minh Từ Dập đạo sĩ trong quán tụng kinh buổi sáng, con đường nhỏ ở Huyền Thanh Quan.
Y lười biếng duỗi lưng, chợt thấy một đạo sĩ thiền ở gốc cây của táng hoa đào lớn nhất trong quán.
Đạo sĩ dáng vẻ thanh tú, mặt cũng râu bạc trắng, cánh tay nâng phất trần, nhắm mắt ở đó.
Vốn dĩ Minh Từ Dập đầu rời nhưng hiểu y dừng bước lẳng lặng đạo sĩ .
Giáng T.ử theo bên cạnh y cúi đầu khẽ với y: "Chủ tử, chúng thôi? Không nên quấy rầy đạo trưởng tu luyện."
Minh Từ Dập đạo sĩ một cái, khẽ gật đầu, đó y mới cất bước rời .
Ngay lúc y xoay định bước , thì đạo sĩ từ từ mở mắt chằm chằm bóng lưng Minh Từ Dập, nhẹ giọng nỉ non một câu: "Số mệnh, thể tránh khỏi kiếp ."
Không một ai chú ý tới ngay khi đạo sĩ dứt lời. Đột nhiên, vô cánh hoa đào rơi xuống phủ hết lên vai và tóc của vị đạo sĩ , giống như là một con đào hoa yêu ôm lấy đạo sĩ .
Khung cảnh thật sự thần kỳ.
***
Sau khi Huyền Thanh Quan kết thúc lớp học buổi sáng mới chính thức mở cửa cho hành khách tiến .
Trong đó nhiều thuộc danh môn vọng tộc tới Huyền Thanh Quan. Khác với Minh Từ Dập tới đây ngắm mèo, bọn họ tới đây là để cầu quẻ.
Danh tiếng của quan chủ Huyền Thanh Quan cực kỳ lớn nhưng để tính quẻ cho thì chuyện dễ dàng. Người quan tâm đến tiền tài, chỉ tính cho duyên.
Vốn dĩ Minh Tù Dập cũng tới tham gia náo nhiệt, nhưng phận của y là Quốc sư.
Đường đường là một Quốc sư nhờ khác xem mệnh cho , …
Ừ.
Càng thể giữ bát cơm !
Vì Minh Tù Dập quyết đoán ở trong sân tiếp tục vờn mấy con mèo ở đây.
bao lâu Song Thành dẫn theo một đạo nhân trong sân.
Minh Từ Dập trừng mắt đạo nhân gương mặt thanh tú thoáng sửng sốt.
Giáng T.ử phía y khom lưng nhẹ giọng : "Chủ tử, đây chẳng là đạo sĩ chúng gặp lúc ?"
Song Thành thấy Minh Từ Dập, hành lang chắp tay với y: "Minh công tử.”
Minh Từ Dập phất tay, tay trái bất giác đưa lên vân vê tua rùa màu lam bên tai trái của , ánh mắt về phía vị đạo sĩ .
Vị đạo nhân Minh Từ Dập, khẽ gật đầu: "Quốc sư, ngưỡng mộ lâu."
Giọng của y điềm đạm dịu dàng, như gió xuân như hương thủy phương nam: "Đạo tự của bần đạo là Lâm Đào."
Minh Từ Dập thấy cái tên lập tức lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ta-phat-hien-ta-xuyen-nham-thu/chuong-25.html.]
Mẹ nó???
Y Lâm Đào đầy kinh ngạc, quan chủ của Huyền Thanh Quan trẻ tuổi như ?
Chuyện , chuyện ...
Minh Từ Dập nuốt nước miếng, đây là phiên bản của Đường Tăng ?!
Lâm Đào Minh Từ Dập trong ánh mắt mang theo vẻ thiện, giống như là đang một quen : "Sao Quốc sư kinh ngạc như ?"
Minh Từ Dập mở miệng: "Ngươi còn trẻ thật đó."
Lâm Đào cảm thấy kinh ngạc mà chỉ khẽ, cúi đầu: "Bần đạo còn gặp mặt Nguyên vương bàn chuyện quan trọng, Quốc sư cứ tự nhiên. Bần đạo dặn dò trong quan nên nếu Quốc sư thì cứ thoải mái."
Tốt thế ?
Minh Từ Dập chớp chớp mắt, trong lòng nghi hoặc thôi.
Ở Huyền Thanh Quan nhiều cấm địa cho phận sự .
rõ ràng quan chủ y cũng , từ khi nào mà y đặc quyền ?
Minh Từ Dập về phía Song Thành theo bản năng thì thấy mặt Song Thành cũng đầy dấu chấm hỏi. chỉ là một thuộc hạ nên dám hỏi tiếng, mà chỉ đưa Lâm Đào tiếp tục gặp Quý Trường Thư.
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Trong lòng Minh Từ Dập tràn đầy nghi ngờ tiếp tục xuống nựng mèo, nghĩ tới một tiểu đồng chạy đến, quy củ chấp tay hành lễ với Minh Từ Dâp: "Quốc sư đại nhân, sư phụ của mời ngài tới chính điện."
Minh Từ Dập chợt cảm thấy một dự cảm : "Sư phụ của ngươi là ai?"
Tiểu đồng trời sinh trắng trẻo sạch sẽ, cực kỳ đáng yêu. Mặc dù chuyện rõ ràng nhưng bé vẫn cố gắng rõ từng chữ: "Là phó quan chủ trong quan Lâm Viên đạo nhân ạ."
Người mời tới cửa, hiển nhiên Minh Từ Dập thể từ chối, chỉ thể căng da đầu theo.
Lúc y đến chính điện, các nhà quyền quý xếp thành một hàng dài, một mạch của Thái hậu cũng môn phái của Ngân Ôn đế.
Thấy Minh Từ Dập đến, trong lòng mấy quyền quý ở đây đều một dấu chấm hỏi lớn, nhưng vẫn rối rít chắp tay với Minh Từ Dập: "Quốc sư."
Đây là đầu tiên Minh Từ Dập nhận đãi ngộ như nhưng trong quan đối xử như ...
Y loại cảm giác như đang tới phá sân của bọn họ.
Lâm Viên ở vị trí trung tâm thèm để ý, trái còn lên cúi đầu nhẹ với y: "Quốc sư, ngưỡng mộ lâu."
Cùng một câu , thế nhưng Lâm Đào và Lâm Viên cảm giác giống .
Lâm Đào mang đến cảm giác nhẹ nhàng giống như , còn Lâm Viên, mặc dù vẫn tỏ bình thản nhưng Minh Từ Dập vẫn thể nhận sự kính trọng của .
Khoan .
Kính trọng???
Xém chút nữa Minh Từ Dập khống chế chính bày vẻ mặt khó hiểu.
Mặc dù so tuy Lâm Viên kém hơn sư Lâm Đào của , nhưng danh tiếng hề kém hơn. Sao dành sự kính trọng với y làm gì?
Đột nhiên Minh Từ Dập cảm giác lương tâm của đau.
Y chỉ là một cầm theo kịch bản để bước lên làm Quốc sư thôi...
Không xứng đáng.