Ta Nam Giả Nữ Trang Giả Nam Trang Nhật Tử - Chương 71

Cập nhật lúc: 2025-11-03 12:57:21
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu thấy mặt của mấy tên côn đồ trong làng giếng cạn, còn ở tầng hai nhà lầu thì họ lục cuốn album.

Cuốn album đó ảnh của phần lớn trong thôn, thể đối chiếu với mấy tên côn đồ .

Thật Cậu một chuyện hiểu, tại ảnh của cả thôn đặt ở nhà đó.

Nhà họ trưởng thôn, cũng chẳng cán bộ thôn, lẽ nào là vì họ là hộ duy nhất trong thôn nhà lầu hai tầng?

Chúc Tử Khiêm sớm chú ý tới điểm , nhưng vẫn nghĩ nguyên do.

Cậu cứ cảm thấy Chúc Tử Khiêm tuốt, nhưng chẳng gì. Có lẽ những thông minh luôn thích tìm đáp án mới chuyện.

Sau khi đánh giá thực lực đôi bên, Chúc Tử Khiêm nghĩ một biện pháp đơn giản mà thô bạo.

Bất kể là Cố Thi, Trần Bắc Hoài Lý đội, năng lực tác chiến đơn lẻ đều mạnh hơn dân làng nhiều.

Hai trải qua huấn luyện chuyên nghiệp, ngày thường đối phó với những tên tội phạm cùng hung cực ác, xử lý đám dân làng hẳn là dễ như trở bàn tay.

Cố Thi đánh thì liều mạng, lúc nổi điên lên dường như còn thể tự che chắn cảm giác đau. Thả ngoài, ít nhất cũng thể bằng nửa Trần Bắc Hoài.

Mà khi Cố Thi và Trần Bắc Hoài cùng trận, một khi một bên thương, thực lực của bên còn sẽ tăng vọt. Trong thời gian ngắn sẽ xuất hiện hiệu quả hai trừ một lớn hơn một cộng một.

Nếu họ mạnh như , tại trực tiếp đánh gục từng tên dân làng, bắt trói tra hỏi từng .

Nữ quỷ áo cưới Thu Phán Đệ là do họ hại chết, Thu Linh và Thu Vân cũng họ bắt , thì chắc chắn họ tất cả chuyện.

Thị trưởng công bố nhiệm vụ cũng cấm thị dân bắt giữ NPC trong phó bản, họ bắt bằng bản lĩnh, tại tính.

Tiếng hát biến mất một lúc, dân làng lục tục từ những căn nhà gần đó.

Họ chào hỏi , trông quan hệ làng xóm vẻ hòa thuận.

Trong đó mấy nhà cãi ầm ĩ, vài từ trong chạy . Họ xách theo cây chổi, tức giận khắp nơi hỏi: “Nhà chúng trộm, đường trắng trong nhà trộm hết ! Tên trộm còn luộc trứng gà nhà nữa!”

Cậu nấp ở góc tường, co đầu dám hó hé.

thì đường là trộm, trứng gà cũng là luộc.

Trần Bắc Hoài lưng , cũng ló đầu ngoài xem.

Nghe những đó chửi ầm lên, Cậu lạnh một tiếng, “Làm nhiều chuyện súc sinh như , lát nữa đập nát đầu hết cả lũ bây giờ.”

Cậu lẩm bẩm xong, bên dân làng đoán là đám ngoài như họ trộm đồ.

Dưới sự dẫn dắt của ngưu thôn trưởng và một đôi vợ chồng trung niên, dân làng cầm s.ú.n.g săn và cung tên, hùng hổ tụ tập bàn cách bắt trộm.

Cậu lặng lẽ rụt đầu , sang Trần Bắc Hoài bên cạnh, “Bắc Hoài ca, chênh lệch quân lớn ? Ba đánh 200, thực tế lắm ?”

Trần Bắc Hoài chuyển sang trạng thái chiến đấu, vẻ mặt lúc vô cùng lạnh lùng.

Cố Thi là vợ , nếu lỡ chọc giận thì sẽ còn vợ nữa.

Trần Bắc Hoài nghĩ ngợi, vỗ về sờ đầu Cố Thi: “Súng săn với cung tên thôi mà, vấn đề lớn.”

Hắn xong còn sợ đủ, ngẫm nghĩ một lát về ý của Cố Thi, đè Cậu tường hôn một trận.

Cậu hôn đến sung sướng, nếu cảnh cho phép, thật làm một trận.

Lý đội lưng họ, vẻ mặt kỳ quái như gặp ma.

Chúc Tử Khiêm vỗ vai , “Sau những ngày thế còn dài, quen là .”

Lý đội nhỏ: “ họ đều là con trai, họ là đồng tính luyến ái , , cái , cái đột ngột quá.”

Nghe , Trần Bắc Hoài buông Cố Thi đang hôn đến choáng váng , đầu với Lý đội: “Thi Thi thật là con gái, em nữ giả nam trang thôi.”

Chúc Tử Khiêm và Sở hộ sĩ đồng thời về phía Trần Bắc Hoài, vẻ mặt họ phức tạp, đều đang phân vân nên cho Trần Bắc Hoài sự thật .

Cố Thi là bạn của Chúc Tử Khiêm, Trần Bắc Hoài cũng , địa vị của hai trong lòng Chúc Tử Khiêm là ngang .

Chúc Tử Khiêm thử tưởng tượng một chút cảnh Trần Bắc Hoài phát hiện Cố Thi thật là nam giả nữ giả nam.

Người bình thường đa phần thể chịu nổi cú sốc , nếu Trần Bắc Hoài và Cố Thi vì mà cắt đứt quan hệ, làm .

Hắn sẽ cùng Trần Bắc Hoài, với Cố Thi, giữa hai ?

Chúc Tử Khiêm đau đầu, ánh mắt về phía Cố Thi càng thêm kiên định. Dù thế nào nữa, phận của Cố Thi thể bại lộ, ít nhất là trong phó bản thể bại lộ.

Hắn liếc mắt hiệu cho Cố Thi, Cậu chớp chớp mắt, ngay đó lộ vẻ mặt bừng tỉnh ngộ.

Cậu gật gật đầu, dấu OK với Chúc Tử Khiêm.

Hệ thống theo dõi bộ quá trình, nó mờ mịt : [ Ngươi dấu làm gì? Ánh mắt của Chúc Tử Khiêm là ý gì, ngươi cho với. ]

Cố Thi tự tin ngẩng đầu, ‘Trạng Nguyên lang là, phận của ngươi cứ để bảo vệ.’

1314: [? Hắn chẳng qua chỉ chớp mắt hai cái thôi mà, đến mã Morse cũng tính, ở nhiều lời như , ngươi đừng hù . ]

Cố Thi giao lưu với Chúc Tử Khiêm một lát, tiếp tục phiên dịch cho tên thái giám ngốc nghếch của : ‘Trạng Nguyên lang phát hiện chuyện nam giả nữ giả nam, cố gắng kiên trì , đợi rời khỏi phó bản hãy bại lộ. Ta với , lúc cần thiết nhất định bại lộ.’

Hệ thống sững sờ, nó hai đang nháy mắt với , con chip bắt đầu bốc khói.

Lý đội từ xuống Cố Thi dáng thon dài, cao 1 mét 83, “Cô nương dáng cao thật, cháu là thế?”

Tuy chỉ là đội trưởng của Trần Bắc Hoài, nhưng ánh mắt cứ như đang con dâu của .

Cậu dưng thấy căng thẳng, nấp lưng Trần Bắc Hoài, tai đỏ ửng nhỏ: “Cháu là Triều Cố ạ.”

Lý đội từng qua địa danh , nghĩ thể là tên của một huyện nào đó.

Vừa bây giờ bên dân làng vẫn đang họp, họ trốn ở đây cũng chẳng .

Lý đội bèn nhỏ giọng hỏi thăm tình hình nhà Cố Thi, dù rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, “Nhà cháu mấy ? Có chị em ?”

Cậu bẻ ngón tay, “Cháu là thứ năm, chị em gái, chỉ trai thôi ạ.”

Lý đội hít một ngụm khí lạnh, “Thế , thế là vi phạm chính sách kế hoạch hóa gia đình, nhà các cháu là sinh vượt mức quy định . Năm đứa con bố cháu hai chăm sóc nổi , là ông bà nội cháu cũng ở cùng các cháu?”

Trần Bắc Hoài cũng tìm hiểu sâu hơn về Cố Thi, thấy Cậu chỉ ngại ngùng chứ khó chịu, liền ngăn Lý đội.

Nghe Lý đội , Cậu cứ cảm thấy đang mắt phụ .

Cậu vùi mặt vai Trần Bắc Hoài, rầu rĩ : “Ông bà nội cháu mất sớm ạ, nhưng , năm em chúng cháu mỗi đều riêng. Là phục vụ một kèm một, chăm sóc chu đáo lắm ạ.”

Lý đội hiểu: “Các cháu em ruột ?”

Cậu thành thật trả lời: “Là em ruột cùng cha khác ạ.”

Tất cả thị dân mặt đều hít một ngụm khí lạnh, Trần Bắc Hoài cau mày kinh ngạc, kéo Cố Thi từ lưng .

Hắn nâng mặt Cậu lên, “Bố em, mấy bà vợ?”

Cậu im lặng một lúc lâu, Trần Bắc Hoài hỏi tiện .

Cậu lắc đầu, hiệu Trần Bắc Hoài đừng chuyện, “Anh đợi chút, em vẫn đang đếm, đếm xong.”

Hai phút , Cậu do dự : “Chắc … ba bốn trăm ạ.”

Lý đội kéo Trần Bắc Hoài sang một bên, thì thầm tai , “Đối tượng nhỏ của , chuyện đắn gì ?”

Trần Bắc Hoài kính trọng Lý đội, dám cãi, vì hiện tại chút đuối lý.

Hắn nín một hồi lâu, nghiêm túc : “Bình thường Cố Thi như .”

Cậu vẫn đang đếm, nhớ phụ hoàng của hình như hơn 470 phi tần. Cách hậu cung ba ngàn giai lệ, vẫn còn thiếu một chút.

Không phi tần tính hàng ngũ vợ , nhưng nếu phi tần tính là vợ, của cũng thể tính là vợ của hoàng đế.

Cậu tính đến đau đầu, hệ thống chút tò mò, “Bố ngươi nhiều phi tần như , chỉ năm con trai các ngươi?”

Cậu nghĩ ngợi, “Chắc là con của nhiều phi tần, đều c.h.ế.t trong bụng .”

Nghĩ đến đây, ánh mắt Cậu dịu dàng về phía Trần Bắc Hoài.

Đại tướng quân kiêu ngạo như , chắc chắn thể chịu việc chia sẻ chồng với khác.

Tuy làm hoàng đế, nhưng quyết định chỉ lấy một đại tướng quân. Đàn ông với đàn ông thể sinh con, nhưng , họ thể nuôi một chú chó làm con.

Cách đó xa, dân làng cuối cùng cũng họp xong, chuẩn chia thành mấy tổ, lục soát từng nhà để tìm tên trộm ngoại lai.

Còn về việc xử lý thế nào khi tìm , họ , xem thôn phương pháp chuyên xử lý ngoài.

Cố Thi và mấy trốn nhà tạm ẩn nấp, đợi dân làng qua khỏi căn nhà , họ lặng lẽ .

…………

Ngưu thôn trưởng tuổi cao, cùng.

Hắn cọc gỗ cửa nhà , bảo bà vợ lấy nước cho .

Địa vị phụ nữ trong thôn tuy thấp, nhưng và vợ sống với mấy chục năm, tình cảm vẫn .

Bà lão từ trong nhà , xuống trò chuyện với ngưu thôn trưởng.

Bà phủi phủi bộ quần áo trắng , thở dài : “Muốn cưới cho con trai một cô vợ, mà khó thế . Trước đây mua con bé nhà họ Thu tốn bao nhiêu tiền, đều tại các ông lúc đó quá kích động. Nó lời thì nhốt , đánh c.h.ế.t làm gì.”

Ngưu thôn trưởng hút tẩu thuốc, trừng mắt thổi râu với bà, “Nó với thằng sinh viên chui trong núi chạy lâu như , ai chúng nó làm gì . Đàn bà lẳng lơ như , nhà họ Ngưu cần!”

Sắc mặt sa sầm, bà lão cũng dám nữa.

Bà co rúm , lưng còng xuống lẩm bẩm: “Lẳng lơ cái gì mà lẳng lơ, sinh cho khác mấy con , gái trinh .”

Bà còn xong, một bàn tay bỗng từ lưng vươn tới, bịt chặt miệng bà. Chỉ mất vài giây, lôi bà trong nhà trưởng thôn cách đó xa.

Ngưu thôn trưởng giật , định gõ chiêng gọi những dân làng khác tới.

Một đàn ông trung niên mặt chữ điền, đường nét cương nghị như hổ đói vồ mồi, trong nháy mắt lao tới mặt , vài ba cái trói chặt .

Chiếc chiêng đồng trong tay còn kịp rơi xuống đất, một đôi tay trắng nõn đỡ lấy.

Tất cả chuyện xảy nhanh, phát một tiếng động nào.

Trước cọc gỗ còn một bóng , chỉ còn một ít khói bụi, ngay cả dấu chân còn sót cũng xóa cẩn thận.

Ba dân làng khi điều tra xong những nơi khác, vác s.ú.n.g săn ngang qua cửa nhà trưởng thôn.

Họ tùy ý liếc cánh cửa khép hờ cũng để tâm, ba đang định tiếp, bỗng cảm thấy lưng một luồng gió mạnh thổi qua.

giật lấy s.ú.n.g săn của họ, họ đang định la lên thì chỉ cảm thấy bụng đau nhói. Giây tiếp theo, nắm đ.ấ.m nện mặt họ.

Đợi đến khi họ tỉnh táo cơn choáng váng, họ trói và khiêng nhà trưởng thôn.

Chúc Tử Khiêm chiếc giường gỗ trong phòng ngủ của trưởng thôn, Lý đội và Trần Bắc Hoài như vác bao gạo, khiêng từng dân làng trói chặt .

Hắn đếm NPC dân làng trong phòng, hài lòng gật đầu.

Không hổ là dân chuyên nghiệp, thủ pháp trói cũng chuyên nghiệp như .

Cậu tìm một chỗ an , đặt chiếc chiêng đồng trong tay xuống.

Cậu giúp Chúc Tử Khiêm kéo vợ của ngưu thôn trưởng bếp, kề con d.a.o phay lên tai bà.

Chúc Tử Khiêm ngờ Cố Thi hung tàn như , chút do dự : “Làm ?”

Cậu xong thấy lý, thế quá m.á.u me.

Cậu gật đầu buông d.a.o phay, cầm kìm sắt gắp một hòn than củi đang cháy đỏ trong bếp lò.

Cậu kẹp hòn than, nở một nụ âm hiểm với bà lão, “Lát nữa sẽ cạy miệng ngươi , nếu ngươi dám kêu một tiếng, sẽ nhét hòn than miệng ngươi.”

Bà lão run lên, trong mắt tràn đầy hoảng sợ.

Chúc Tử Khiêm hít sâu một , Cố Thi với ánh mắt càng thêm phức tạp.

Lúc mới quen Cố Thi, cho rằng Cậu là một tên ngốc đơn thuần nhiệt tình. Luôn chạy đến mặt Trần Bắc Hoài , lúc tức giận thì dậm chân tại chỗ, giống như một chú thỏ con.

mới phát hiện, mỗi Cố Thi , đều là để Trần Bắc Hoài dỗ dành. Cậu với khác, chỉ làm nũng trong lòng Trần Bắc Hoài.

Sở hộ sĩ cũng theo, chuẩn giúp đỡ tra hỏi.

Nhìn vẻ mặt còn hung tợn hơn cả quỷ của Cố Thi, cô co rúm lưng Chúc Tử Khiêm, căng thẳng : “Sao , đến muộn ? Cậu quỷ nhập ?”

Chúc Tử Khiêm hiệu cho cô đừng hoảng, “Cố Thi đối xử với bạn bè thiện bao nhiêu, thì đối với kẻ thù hung ác bấy nhiêu. Cô cần căng thẳng, chỉ cần cô làm gì sai, sẽ đối xử với cô như .”

Sở hộ sĩ bắt đầu lo lắng, ham nhận tiền chuyển khoản Alipay của cô mãnh liệt như , liệu Cố Thi nghĩ cô là kẻ tiểu nhân hám lợi .

Để xây dựng mối quan hệ với sức chiến đấu hạng hai của đội, Sở hộ sĩ bắt đầu chủ động dâng cống phẩm cho Cố Thi.

một kỹ năng động, ‘Tiểu hộ sĩ cũng nỗ lực’.

Cứ mỗi giờ, sẽ tạo một vật phẩm liên quan đến y tá. Có thể là ống tiêm, bình truyền dịch, hoặc lọ thuốc, cũng xác suất xuất hiện những vật nhỏ khác.

Lần vận may của cô , tạo thứ gì ho, chỉ xuất hiện một chiếc váy y tá.

Cô lục lọi trong ba lô của , đưa chiếc váy y tá màu trắng cho Cố Thi, “Kỹ năng của tạo đấy, mặc váy y tá thể tăng tốc độ lành vết thương, nhưng hiệu quả rõ rệt lắm. Vừa quần áo của rách, cầm lấy mặc .”

Chúc Tử Khiêm định Cố Thi dù cũng là con trai, đưa váy y tá cho lẽ lắm.

Cố Thi còn vui hơn tưởng, nhận lấy chiếc váy, chạy giá treo đồ quần áo.

Lúc , mặc chiếc váy y tá.

Chiếc váy y tá là do Sở hộ sĩ tạo , đo là dành cho Sở hộ sĩ mặc.

Cố Thi cao 1 mét 83, chiếc váy y tá vốn dài, mặc lên liền biến thành váy ngắn.

Bên váy y tá thể phối với tất chân, cũng thể mặc quần y tá màu trắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ta-nam-gia-nu-trang-gia-nam-trang-nhat-tu/chuong-71.html.]

Cố Thi chẳng mặc gì cả, cứ thế để lộ hai đôi chân thon dài trắng nõn qua . Cậu nhặt chiếc kìm sắt đất, chuẩn tiếp tục dùng hình tra khảo.

Chúc Tử Khiêm lặng lẽ Cố Thi một lúc, khuôn mặt thanh tú nho nhã dần đỏ lên.

Hắn nhắm mắt , đầu : “Cố Thi, mặc quần .”

Sở hộ sĩ mặt đỏ bừng, ánh mắt né tránh, Chúc Tử Khiêm đến gần, thể thấy tiếng hít hà ngừng của cô.

Thật thể hiểu Sở hộ sĩ, dù thì Cố Thi vì vóc dáng và quần áo hợp nghiêm trọng, một bộ quần áo tử tế cũng mặc hiệu ứng thị giác đặc biệt.

Thấy Cố Thi lời họ, Chúc Tử Khiêm bèn cử Sở hộ sĩ mời viện binh.

Ba bốn phút , Trần Bắc Hoài mặt đen như đ.í.t nồi , thấy đôi chân dài trắng đến phát sáng của thương, khỏi ngẩn .

Đợi đến khi Trần Bắc Hoài phản ứng , thấy Cố Thi mặc chiếc váy mà sẽ lộ cả quần lót, sắc mặt càng trở nên khó coi hơn.

Hắn khiêng Cố Thi đang tra hỏi bà lão khỏi nhà bếp, Chúc Tử Khiêm liếc một cái, cầm hòn than củi tiếp tục giả vờ dùng hình tra khảo.

Cậu hiểu chuyện gì xảy , cứ gọi “ca ca ca ca” suốt đường, Trần Bắc Hoài khiêng đến một căn phòng trống .

Hắn ném Cậu lên giường, Cậu nghiêng đầu Trần Bắc Hoài đóng cửa phòng .

Ngay đó, Cậu Trần Bắc Hoài đè xuống hôn cho thỏa thích.

Hệ thống ngẩn màn mosaic, tiện tay may cho Cố Nhị Hoàng đang cắm sừng một bộ quần áo mới màu xanh biếc.

…………

Chúc Tử Khiêm cạy miệng vợ của ngưu thôn trưởng, hỏi manh mối .

Người tiếp theo đưa là hai tên côn đồ trong làng do Lý đội và Trần Bắc Hoài hợp sức bắt .

Hai tên lợn c.h.ế.t sợ nước sôi, Chúc Tử Khiêm dọa nạt thế nào cũng chịu .

Hắn dễ mủi lòng, chỉ thể mắng họ vài câu. Bảo đánh, xuống tay .

Lý đội qua giúp tra hỏi, nhưng làm việc chính trực, chỉ hỏi miệng thì manh mối.

lúc họ đang bó tay, Trần Bắc Hoài trả Cố Thi về phòng thẩm vấn.

Trên Cậu vẫn mặc chiếc váy y tá, chỉ là bên thêm một chiếc quần trắng, là Trần Bắc Hoài tìm trong tủ quần áo của trưởng thôn.

Môi Cậu sưng đỏ, đuôi mắt phiếm hồng, cổ và xương quai xanh chi chít dấu hôn.

Sở hộ sĩ trừng lớn mắt , nghĩ đến cái gì, cô đột nhiên đầu , che n.g.ự.c lẩm bẩm: “Không , dục vọng quá xa. Thu Phán Đệ, Thu tỷ tỷ, chị tin em. Em chỉ giàu lên một đêm thôi, tuyệt đối suy nghĩ kỳ quái gì với đàn ông !”

Cố Thi dù cũng là từng làm hoàng đế, Hình Bộ thời đó của , hề thiện văn minh như Cục Cảnh Sát bây giờ.

Các thủ đoạn tra tấn , gộp thể xuất bản thành mấy cuốn sách.

Cậu lau nước mắt còn vương, đến mặt hai tên côn đồ một lúc.

Hai tên đó thấy Cố Thi dung mạo tinh xảo xinh , mặc váy y tá, tưởng là một nữ y tá n.g.ự.c phẳng mái tóc trung tính.

Ánh mắt nóng rực của hai đổ dồn lên Cố Thi, một tên trong đó còn làm một động tác ư là hông với Cậu.

Cậu , đũng quần , bỗng nở một nụ rạng rỡ.

Sau đó tìm một cây kéo lớn, chuẩn thiến họ tại chỗ.

Hai Cậu nhận , thấy họ giếng cạn.

Trong đám đánh c.h.ế.t ông lão, làm nhục ba cô con gái nuôi của ông, cả hai họ.

Bọn côn đồ trong làng quen thói ngang ngược, cũng để tâm đến lời đe dọa của Cố Thi.

Chúc Tử Khiêm lấy miếng giẻ trong miệng một , đang định hỏi thông tin, thì đó đạp cẳng chân Cố Thi một cái, dâm đãng với : “Chân dài ghê nhỉ, mặc quần làm gì, cởi mới .”

Cậu nhét miệng , đó một kéo xuống, biến thành thái giám.

Tận mắt chứng kiến của gà bay trứng vỡ ngã xuống đất ngất , tên côn đồ bên cạnh trở nên ngoan ngoãn lời lạ thường.

Dưới sự uy h.i.ế.p của cây kéo lớn, Chúc Tử Khiêm hỏi cái gì, liền cái đó.

Đợi bên tra hỏi xong, bên ngoài Trần Bắc Hoài và Lý đội bắt hơn bốn mươi .

Họ tập trung những dân làng , tìm thấy sổ đăng ký dân làng trong nhà ngưu thôn trưởng, bắt đầu đối chiếu tên. Tiện thể ghi tên những bắt , đối chiếu với ảnh, để riêng sang một bên.

Đám dân làng luôn vô pháp vô thiên, đây trong thôn cũng từng mấy đoàn du lịch đến.

Những đó ăn mặc thời thượng, thành phố lớn, nam nữ, làm nhiệm vụ gì đó.

Dân làng thường xuyên đuổi đánh những đoàn du lịch đó, nam thì đánh chết, nữ thì bắt về sinh con.

họ đông , s.ú.n.g nhiều, dù đánh cũng phản sát.

Tính kỹ , đây là đầu tiên họ lật thuyền trong mương.

Trần Bắc Hoài càng tìm hiểu tình hình, càng cảm thấy kinh hãi.

Nghe ý của dân làng, đây cũng những thị dân khác đến đây làm nhiệm vụ. Những đó phần lớn hành động đơn độc, nhiều nhất cũng chỉ là đội hai ba . Thỉnh thoảng sẽ những đoàn du lịch hơn chục quan hệ tiến , chỉ dạo trong thôn chứ làm gì khác.

Các thị dân khi làm nhiệm vụ, phần lớn đều cẩn thận dè dặt, quen chủ động điều tra manh mối, động phòng thủ.

Họ cho rằng kẻ địch đối phó là con quỷ ẩn giấu trong thôn, nên lơi lỏng cảnh giác với những NPC dân làng trông rõ ràng là con .

Đợi đến khi họ phản ứng , dân làng bắt giết. Số còn may mắn, thực lực mạnh thì trốn đông trốn tây sống sót đến khi nhiệm vụ kết thúc.

Sự sơ suất của các thị dân là nguyên nhân chính dẫn đến cái c.h.ế.t của họ, thôn dường như những kẻ săn trong thành phố âm phủ coi là nơi săn g.i.ế.c thị dân.

Trong trường hợp tỷ lệ thành nhiệm vụ quá thấp, hoặc độ hư hại của phó bản nhỏ, thị trưởng sẽ công bố nhiệm vụ liên quan đến phó bản .

Khi nhận phó bản vẫn còn lưu trữ, để nâng cao tỷ lệ thành nhiệm vụ của thị dân, thị trưởng sẽ ưu tiên lựa chọn những thị dân cũ từng thế giới , làm tham gia chính của nhiệm vụ .

Lần đầu nhận nhiệm vụ là chọn ngẫu nhiên, nhận cùng một thế giới phó bản thì thể sẽ .

Lý đội mới đến thế giới , hiểu nhiều như , nhưng Trần Bắc Hoài rõ chuyện đại biểu cho cái gì.

Nếu và Cố Thi xử lý mười mấy kẻ săn , thì đồng đội nhiệm vụ của Lý đội và Sở hộ sĩ, thể chính là những kẻ săn lăng nhục và g.i.ế.c c.h.ế.t đôi chị em .

Họ sẽ liên hợp g.i.ế.c c.h.ế.t Lý đội, đó giếng cạn cũng sẽ thêm t.h.i t.h.ể tra tấn đủ đường của Sở hộ sĩ.

Lý đội cảm thấy cảm xúc của Trần Bắc Hoài , định hỏi áp lực quá lớn , Trần Bắc Hoài ôm chặt.

Lý đội vỗ vỗ lưng Trần Bắc Hoài, “Sao , chỗ nào khỏe ?”

Trần Bắc Hoài gì, chỉ nghĩ mà sợ.

…………

Thông qua giao lưu thiện, Cố Thi và họ hỏi thông tin từ miệng dân làng.

Gia đình ở trong căn nhà lầu hai tầng sạch sẽ nhất thôn họ Thu, họ mua một phụ nữ từ bên ngoài về làm vợ cho con trai .

Người phụ nữ đó gả nhà liền theo họ chồng, đổi tên thành Thu Phán Đệ.

Thu Phán Đệ cố gắng thế nào cũng sinh con trai.

Lần cuối cùng cô mang thai, một sinh viên lạc trong núi lớn, khi thôn dân làng chiêu đãi nhiệt tình.

Anh dùng máy ảnh Polaroid chụp ảnh cho tất cả dân làng, nhà trưởng thôn ăn cơm.

Đêm đó dạo, thấy tiếng kêu cứu của phụ nữ từ nhà lầu hai tầng truyền đến.

Chàng sinh viên chạy tới, thấy trong sảnh lớn một đám đàn ông đang đè Thu Phán Đệ mặc áo cưới đỏ, xung quanh còn hai cặp vợ chồng, để trai tráng trong thôn đến gần hơn, mới thể tăng dương khí để sinh con trai.

Bị một đám vây xem, Thu Phán Đệ quá căng thẳng, đừng sinh con trai, cô chẳng sinh gì cả.

Vốn dĩ đêm nay đến lúc cô sinh, nhưng nhà họ Thu xem hoàng lịch, hôm nay sinh con mới thể đại phú đại quý.

Chàng sinh viên thể chịu cảnh họ tra tấn sản phụ như , liền đốt đống củi nhà họ Thu, mở chuồng heo thả hết heo .

Nhân lúc những dân làng trẻ khỏe trong sảnh đều chạy ngoài dập lửa, chỉ còn một đôi vợ chồng già, sinh viên chạy đỡ Thu Phán Đệ bỏ chạy.

Họ dân làng đuổi theo trốn núi lớn, trốn đông trốn tây dựa ăn quả dại và nấm nấu để sống qua ngày.

Cuối cùng sinh viên dân làng đuổi theo b.ắ.n chết, Thu Phán Đệ và đứa con gái mới sinh hai ngày của cô dân làng bắt về.

Nhà họ Thu tức giận, cho rằng con dâu lẳng lơ. Họ ném đứa bé gái nước sôi, ném t.h.i t.h.ể của Thu Phán Đệ và sinh viên xuống một con mương nước bẩn chân núi cho c.h.ế.t chìm.

Ông lão nhận nuôi ba chị em Thu Linh, Thu Vân cũng là nhà họ Thu.

Ông là cả của gia chủ nhà họ Thu hiện tại, ông lão từ nhỏ theo họ hàng ngoài núi, khi vợ con qua đời vì tai nạn, ông mới trở về núi.

Những hủ tục trong thôn khiến ông sốc, ông cứu ba cô bé, đưa các cô khỏi núi lớn, cuối cùng ông cũng c.h.ế.t ở đây.

Thu Linh và Thu Vân bọn côn đồ trong làng nhốt trong nhà kho củi sân nhà chúng, khi hỏi tin tức, Trần Bắc Hoài và Lý đội cứu một bước.

Cậu sang Chúc Tử Khiêm bên cạnh, chút khó hiểu hỏi: “Không sửa đường núi , tại tình hình trong thôn tồi tệ như , phụ nữ ở đây cũng chạy khỏi núi lớn?”

Để đối phó với lời nguyền của giếng cạn, Chúc Tử Khiêm cố ý pha một bình giữ nhiệt hoa cúc.

Hắn uống một ngụm hoa cúc, thong thả : “Dân làng ngọn núi lớn lời nguyền, tuy họ sửa đường núi, cũng thể rời khỏi núi lớn để đến thị trấn bên ngoài giao dịch. bao lâu , khi tỉnh dậy họ sẽ phát hiện trở về trong núi. Dù thử cách nào, cuối cùng họ cũng sẽ trở ngọn núi sâu .”

Hắn dừng một chút, chút do dự : “Ngọn núi dường như một lời nguyền nào đó, thể giam cầm ở đây mãi mãi. Không chỉ phụ nữ trong thôn , mà những khác cũng . Đã từng những dân làng trẻ tuổi trong thôn tổ chức khỏi thôn, họ rời khỏi núi lớn, tàu hỏa đến một thành phố lớn khác làm công. Một tháng , họ ngủ một giấc dậy liền tập thể trở về thôn.”

Cậu qua chuyện quỷ đánh tường, nhanh chóng hiểu .

Thật còn một chuyện rõ, nhưng ngại hỏi.

Cậu cảm thấy làm hoàng đế, chuyện gì cũng hỏi Trạng Nguyên lang, sẽ khiến vẻ đủ thông minh.

Cậu chạy tới lôi kéo Sở hộ sĩ, khi ăn xong gói tẩy não của Cố Thi, Sở hộ sĩ tung tăng chạy tới.

Cô hỏi hết những gì Cố Thi hỏi, Cậu ở bên cạnh quang minh chính đại lén.

Điều Cố Thi hỏi là, tại rõ trong thôn lời nguyền, ông lão vẫn nhận nuôi ba cô bé, và đưa các cô khỏi núi lớn.

Chương [Số]: Gông Cùm Vô Hình

Chúc Tử Khiêm trầm mặc một lúc lâu, mãi đến khi nóng từ tách làm mờ mắt kính thành một tầng sương trắng, mới lên tiếng: “Cố Thi, còn nhớ những lời ông lão bên giếng cạn và Thu Linh lúc xuống giếng ?”

Cố Thi gật đầu, Chúc Tử Khiêm : “Ta cho rằng lẽ ông nghĩ cách thật sự rời khỏi ngọn núi . Dân làng từng nghĩ rằng ngọn núi vây khốn họ, vì thế họ tự phát làm một con đường núi thông bên ngoài. con đường đó chỉ đưa thể xác của họ đến với xã hội hiện đại, còn tư tưởng của họ thì hề đổi chút nào. Ngọn núi , là một chướng ngại vật hữu hình, chi bằng đó là sự cầm tù mà chính họ tự tạo cho .”

Hắn thở dài, ánh mắt lướt qua đám dân làng đang trói chặt mặt đất.

Ngón tay Chúc Tử Khiêm lướt qua từng trong mấy chục dân làng, trong mắt ánh lên lửa giận và sự bất đắc dĩ.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Cố Thi từng thấy Chúc Tử Khiêm biểu cảm thế , khi về phía những đó, mặt mang theo sự thương hại.

“Bất kể nam nữ, bất kể già trẻ, xem Cố Thi. Đàn ông thì nô dịch khác, coi phụ nữ là trò tiêu khiển. Phụ nữ cảnh tác động, c.h.ế.t lặng chấp nhận sự vũ nhục. Người già thì hả hê với những thói hư tật , trẻ con thì bắt chước lớn, nhưng học theo lũ súc sinh thì chúng thể học gì chứ? Thứ giam cầm họ ngọn núi , mà là sự ngu . Ông lão đó tìm phương pháp để rời khỏi nơi đây, ông cho ba cô gái thế nào là nhân phẩm và lòng tự trọng, thế nào là chí lớn tung hoành. Ông rằng chỉ thoát khỏi sự ngu mới là con đường thực sự dẫn đến văn minh. Nếu vị lão còn sống, thật sự đến bái kiến ông, chỉ tiếc là chúng đến quá muộn.”

Những lời Chúc Tử Khiêm quá trực diện, Sở hộ sĩ mà như lọt sương mù, cô chớp mắt, nửa hiểu nửa .

Cố Thi hiểu ý của Chúc Tử Khiêm, nếu đám dân làng vẫn đổi tư tưởng cực đoan của , thì dù họ chạy đến thành phố phồn hoa nhất thế giới, cái ác cắm rễ sâu trong tư tưởng của họ cũng sẽ bao giờ biến đổi.

Đối với họ mà , nơi cũng giếng cạn, nơi cũng là núi sâu.

…………

Khi Trần Bắc Hoài và Lý đội tìm đến địa chỉ do dân làng cung cấp, nhà kho củi họ một bước.

Trông họ quen mặt, là bốn thị dân khác tiến phó bản.

Hai bên chạm mặt ở cửa nhà kho củi, bốn thị dân đang khiêng hai cô gái tra tấn đến hình .

Hai cô gái hôn mê, dáng nhỏ bé gầy gò, trông vẻ vẫn thành niên, hẳn là Thu Linh và Thu Vân.

Lý đội tiến lên định trao đổi với họ, nhưng bốn dường như lập thành liên minh, thấy liền lập tức cảnh cáo: “Đây là đạo cụ nhiệm vụ chúng tìm , các lùi , qua đây!”

Giữa các thị dân quả thật cách gọi những NPC then chốt để thành nhiệm vụ là đạo cụ, đây Trần Bắc Hoài cũng từng khác như .

đây là đầu Lý đội đến nơi , hiểu những tiếng lóng trong thành phố.

Bệnh nghề nghiệp của tái phát, lạnh mặt : “Đó đạo cụ, đó là sống sờ sờ, các đưa họ ?”

Gã thị dân cầm đầu cảnh giác nắm chặt cây dùi cui điện, “Chúng kích hoạt nhiệm vụ, hai họ thì nhiệm vụ mới thể thành. Chúng nước sông phạm nước giếng, đường ai nấy . Mời các tránh , đừng để chuyện trở nên khó xử.”

Trần Bắc Hoài liếc hai cô gái đang hôn mê bất tỉnh, cây dùi cui điện trong tay gã đàn ông, đột nhiên cau mày : “Là các dùng điện giật ngất họ?”

Nghe nhắc nhở, Lý đội cũng nhận điều bất thường.

Cơ thể Thu Linh và Thu Vân vẫn đang run rẩy nhẹ, đó là phản ứng bản năng của cơ thể khi điện giật.

Gã đàn ông cầm đầu hiệu cho ba phía hạ NPC xuống, họ rút vũ khí , vây lấy Trần Bắc Hoài và Lý đội.

Hai bên giằng co một lúc lâu, lẽ cảm thấy bên bốn đều trang vũ khí và đồ phòng ngự chế tạo riêng, còn Trần Bắc Hoài chỉ hai tay . Nhìn thế nào thì phần thắng cũng thuộc về họ.

Gã đàn ông tự tin ngoắc tay với Trần Bắc Hoài: “Nếu các cướp , chúng đánh một trận. Ai thắng, họ sẽ thuộc về đó.”

Trần Bắc Hoài sững sờ, “Lời của ngươi tính ?”

Gã đàn ông gật đầu, “Đương nhiên là tính.”

Đôi mắt Trần Bắc Hoài trở nên sáng rực lạ thường.

Họ sẽ chủ động tay với thị dân, như là vi phạm kỷ luật.

Cả hai họ đều giỏi ăn , đàm phán chắc chắn thắng nổi.

Không ngờ đối phương chủ động yêu cầu đánh một trận, Trần Bắc Hoài và Lý đội , cùng lúc thấy niềm vui sướng thể kìm nén trong mắt đối phương.

Một phút , Trần Bắc Hoài dìu Thu Linh và Thu Vân khỏi sân.

Lý đội xổm xuống đất, áy náy bốn thị dân, “Các , còn dậy nổi ? Tôi băng gạc đây, băng bó giúp nhé?”

--------------------

Loading...