Ta Mở Hiệu Sách Ở Cổ Đại - Chương 62: Tu La Tràng (Bốn) - Đẳng Cấp Vương Giả

Cập nhật lúc: 2026-03-25 12:09:18
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sắc mặt Phó tướng đen quá nhanh, tiểu sai ngẩng đầu liếc một cái, đưa hộp cho Tô Dao, nhanh chóng liền chuồn mất.

Những tiểu sai trẻ tuổi ở Cựu Kinh từng một đều lanh lợi.

lanh lợi, thấy sắc mặt Phó Lăng lúc , cũng nên sợ .

Đây là vị đại gia phương nào... Sớm thế thêm mồi lửa .

Tiểu sai đột nhiên thấy sợ, lùi xa tít tắp.

May mà bàn của Tô Dao cũng sắp .

Ba vị tình địch nhấc chân , Phó Lăng tự nhiên sẽ cùng bọn họ, liền tụt phía một bước.

Tô Dao bưng hộp dậy, chỉ thấy một bạn nhỏ bỏ rơi.

Phó Lăng và Tô Dao một cái, khựng một chút, lập tức đổi biểu cảm.

Ủy khuất ba ba, đáng thương xót xa.

Giống như một con Phó Lăng mưa làm ướt lông.

Phó Lăng dùng ánh mắt ướt át y một cái, Tô Dao lập tức đ.á.n.h trúng tim.

Bồ câu giống như các bạn nhỏ khác bắt nạt .

Tô Dao khỏi tụt một bước, sóng vai cùng Phó Lăng: “Lần chúng tới Phúc Tường Trai, và Phó mỗi mua một cái hộp kiểu tiên hạc, ?”

Mỹ nhân giọng điệu mềm mỏng, bồ câu Phó tuy vuốt lông mà thấy vui vẻ ba phần, nhưng trong lòng vẫn chua, liền vẫn cố ý mang theo chút ủy khuất: “ bọn họ đều kiểu thược d.ư.ợ.c hơn.”

Tô Dao dứt khoát đưa hộp trực tiếp cho Tề bá, ngước mắt mỉm : “Ta thấy đều .”

Bồ câu Phó rủ mắt.

Tô Dao suy nghĩ một lát, chỉ khẽ : “Bên cạnh một vị Hạc Đài Tiên Sinh cực , còn cần mua hạc vẽ ở ngoài nữa chứ?”

Phó Lăng ngẩn , cả từ xuống đều lời cùng giọng điệu dỗ dành cho thoải mái vô cùng.

Tim khẽ động, chỉ tiến gần Tô Dao một bước, ghé tai : “Tô lão bản tiên hạc cũng , đầu vẽ cho ngươi.”

“Phó ...”

Tô Dao đầu , phòng gần Phó Lăng như .

Y động, tóc vụn trán lướt qua má Phó Lăng.

Tô Dao lập tức hoảng hốt, vội lùi một bước, gượng định giọng điệu: “... Phó còn đan thanh?”

Phó Lăng mỉm , động thanh sắc tiến lên một bước.

Tô Dao theo bản năng rụt một cái, thấy phản ứng quá mức.

Thế là rụt một cái, liền yên tại chỗ.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Phó Lăng nhướn mày : “Ta đan thanh chứ?”

Tô Dao khựng : “Ta còn tưởng...”

Bồ câu đoán , thế là giọng điệu chua: “Chẳng lẽ thiên hạ chỉ một Hứa vẽ tranh ? Ta cũng vẽ, vẽ lắm đấy.”

Ngô thúc ở bên cạnh thầm nghĩ: Không chỉ là , đại công t.ử niên thiếu thành danh, bao giờ dễ dàng đáp ứng vẽ tranh cho khác.

Những năm đều , Phó tướng một tay đan thanh, trong kinh nghìn vàng khó cầu.

Tô Dao im lặng một lát.

Đã là vẽ lắm, tự ...

Y chỉ nghi ngờ, chớp mắt liền phản ứng .

Không đích vẽ bản tú tượng thì còn vì cái gì nữa?

Lười bồ câu thể lấp xong hố là lắm .

Hạc Đài Tiên Sinh cũng là một con bồ câu chuyên bùng bản thảo (gugu tinh) đến mức vì lười sửa văn mà ngay cả bản tinh khắc cũng .

Tô Dao chỉ coi như nhận một lời hứa suông, mỉm vuốt lông: “Vậy đa tạ Hạc Đài Tiên Sinh.”

Phó Lăng cong mày mắt, lúc mới bất động thanh sắc phân phát một ánh mắt khinh miệt cho ba xa.

Ba kinh nộ.

Bọn họ liền thấy Phó tướng đổi sắc mặt sinh động trong nháy mắt, cùng phản ứng của Tô Dao, lúc chỉ ở trong lòng mắng một câu... Cái cũng quá diễn , cái cũng thể chuyển hóa thành trêu chọc ?

Phó tướng lặng lẽ nhướn mày: Muốn thắng bản tướng, kiếp .

Bồ câu vẫn là vị vương giả đó.

Và bồ câu chọc giận , liền cũng giữ kẽ nữa.

Đã đến lúc cho các ngươi thấy, vương giả trêu chọc mỹ nhân như thế nào .

Kẻ dám thách thức Phó tướng, vẫn ai thành công cả.

Phó Lăng ánh mắt trầm xuống.

Thế là bầu khí quỷ dị suốt dọc đường.

Hồ sen cũng xa trông gần , hồng trù cũng treo một nắm lớn, còn ném ít tiền đồng nhỏ xuống hồ.

Nghe là cho một con rùa trường thọ trong hồ, nhưng Tô Dao cũng thấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ta-mo-hieu-sach-o-co-dai/chuong-62-tu-la-trang-bon-dang-cap-vuong-gia.html.]

Đại để ngoài chơi chính là như , Tô Dao năng lực thưởng thức phong cảnh của văn nhân mặc khách, dạo cũng .

bản việc ngoài dạo đủ vui .

Y tự giác thể quả thực nhẹ nhõm hơn nhiều, thẳng đến gần hàng quán ăn uống, y đều thấy mệt lắm.

Cũng thể là do ăn lót nửa bụng.

Chủ hàng nồi canh nhỏ nhanh nhẹn gói sủi cảo: “Các công t.ử làm một bát ? Hàng của chúng là nấu tại chỗ đấy.”

Nắng gắt chính ngọ, chính là lúc ánh mặt trời rực rỡ nhất.

Người xung quanh hàng quán ăn uống mà vẫn ít.

Chủ hàng ngước mắt : “Quẻ nhân duyên trong chùa xếp hàng cả buổi sáng, nhiều mới mới thôi.”

Thời tiết nóng, nắng độc, Bạch Mẫn định mở miệng, đột nhiên thấy Phó Lăng vươn tay .

Tô Dao đang tỉ mỉ nhân bánh bàn, bỗng Phó Lăng nhẹ nhàng kéo một cái.

Y thuận theo lực đạo bước tới một bước, một cái quạt xếp lớn trực tiếp xòe đỉnh đầu y: “Nóng quá, che nắng cho ngươi.”

Nắng trong vắt đổ xuống, phản chiếu hình cao lớn của Phó Lăng, cùng một đôi mắt đen láy ngậm .

Giữa thanh thiên bạch nhật thế , Tô Dao bóng quạt lớn, tim khẽ động một cái, và cục túng: “Ta xem xong , cần như .”

Lại rủ mắt: “Phó đừng để nắng.”

“Không , chịu nắng .”

Phó Lăng nhướn mày , tiến gần : “Làm nhân bánh nước dùng, Tô lão bản cứ việc xem. Ta đang đợi ăn đồ ngon cùng Tô lão bản đây.”

Vì lời tiện để chủ hàng thấy, Phó Lăng liền ghé tai.

Lần giọng điệu trầm thấp, và thở ấm áp vô tình hữu ý phả bên tai Tô Dao.

Vành tai Tô Dao tự chủ đỏ lên.

Phó Lăng thỏa mãn vài cái, dậy, về phía ba còn .

Bạch Mẫn chậm một bước sắc mặt khó coi nhất.

Hứa Trạch chỉ cau mày: Trước mắt bao , hành động mật mập mờ như , đúng là tác phong của kẻ đăng đồ tử.

Tạ Lang cũng cau mày, nhưng nghĩ là một chuyện khác: Tô Dao tránh.

Tô Dao tránh , quen .

Phó Lăng vẫn chỉ lặng lẽ nhướn mày một cái.

Con bồ câu Phó chọc giận, đang tranh thủ từng giây từng phút hỏa lực khai trêu chọc mỹ nhân.

Chủ động từng .

Tô Dao tỉ mỉ qua một lượt nhân bánh, nhưng rốt cuộc lắc đầu.

Hàng sủi cảo bày ở phía trong, từ hồ sen tới xa xa nhiều bằng từ trong chùa .

Khó khăn lắm mới mấy vị khách tới, chủ hàng thấy , bận giữ khách: “Công t.ử ăn chút ở chỗ .”

Lại qua những còn một lượt, thấy dường như đều theo Tô Dao, khỏi càng cuống hơn: “Đi tiếp là đông , chỗ đây thanh tĩnh ít , làm cũng nhanh.”

Tô Dao chỉ .

Chủ hàng đang sốt ruột, lúc , tình cờ thấy ánh mắt lộ vẻ hài lòng của Phó Lăng.

Ông ngẩn , bận : “Công tử, phu quân nhà ngài trông ăn đấy. Hay là để những bạn khác của ngài hàng khác ăn, các ngài ở chỗ ? Chỗ đây ít , thanh tĩnh đấy.”

Các chủ hàng hội chùa hôm nay đều vô cùng mắt .

Vị đặc biệt chuyện.

Cho một ánh mắt là chuyện như .

Khóe môi Phó Lăng nhếch lên.

Ba còn chỉ thầm giận: Tâm cơ!

Hắn lộ ánh mắt đó, chủ hàng tuyệt đối sẽ như .

Phó Lăng đưa tới một sự khinh miệt của vương giả, một món hời lớn, nhưng nhận.

Chỉ ngậm về phía Tô Dao, tiến gần y: “Chủ hàng hiểu lầm lớn . Ta hài lòng, chỉ là nhớ tới bát sủi cảo nhỏ lúc Tô lão bản đầu gặp .”

Giọng trầm thấp: “Ta ăn đấy.”

Cái giọng điệu cùng âm sắc mập mờ .

Tô Dao cả ngẩn , nhất thời cũng quên giải thích phu quân, chỉ sóng lòng nhấp nhô thôi.

Phó Lăng thẳng , thong dong mỉm .

Điều đáng ghét nhất của bồ câu Phó, là tranh thủ từng giây từng phút giở trò lưu manh.

Mà là giở trò lưu manh, còn nhất quyết để khác .

Ví dụ như, câu sủi cảo nhỏ, đè thấp giọng, câu ăn cố ý cao giọng.

Mặt Tô Dao đỏ bừng, chủ hàng thấy một câu “ ăn” , chỉ tưởng hai đang ở đây, chớp mắt nghĩ ngợi lung tung, vội vàng tránh mắt .

Còn cùng chủ hàng bên cạnh lén lút trao đổi một ánh mắt hóng hớt.

Sắc mặt ba còn , chỉ đen trầm đến cực điểm.

Loading...