Ta Mở Hiệu Sách Ở Cổ Đại - Chương 29: Sống Chung (2)

Cập nhật lúc: 2026-03-25 12:08:19
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Dao Phó Lăng đang bất động như núi, vẫn thể hiểu nổi: Nhà cửa đang yên đang lành tự nhiên sập ?

Phó Lăng đối diện, ôm con mèo cam tròn vo vuốt lông, vẻ mặt cực kỳ thong dong.

Bình tĩnh đến thế cơ .

Chẳng giống dáng vẻ sập nhà chút nào.

Tô Dao đầy bụng nghi hoặc hỏi từ , mới lặng lẽ nhấp một ngụm , liền thấy Thành An mặt mũi lấm lem chạy tới: "Công tử, sập thật , một cái lỗ lớn lắm! Không ! Là hai cái lỗ lớn lắm!"

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Hắn gào lên một tiếng, thấy ánh mắt tĩnh lặng của Phó Lăng quét tới, lùi một bước, ngoài phủi sạch bụi đất .

Tuyệt.

Quả nhiên tuyệt nhất vẫn xem Đại công t.ử nhà .

Thủ đoạn cao siêu, quyết đoán dứt khoát, màng chi phí.

Thành An phủi bụi, thầm thổi phồng vạn chữ ca ngợi Đại công t.ử minh thần võ trong lòng.

Tô Dao thấy phủi mãi sạch bụi , bèn ngăn : "Đi bộ y phục khác hãy đây. Nếu sập ... ngươi giúp tìm đồ đạc, còn tìm thấy thứ gì dùng ?"

Những vật dụng quan trọng chắc chắn Đại công t.ử thu dọn kỹ .

Thành An cũng chỉ chạy qua loa cho lệ, bèn giả vờ mặt mày ủ rũ: "Không tìm thấy thứ gì đáng giá cả. Bàn ghế bày biện đều nát hết , còn thừa mấy cái rương gỗ hỏng, khiêng tới đây ."

Tô Dao nghĩ đến căn phòng đầy những đồ bày biện tinh xảo của Phó Lăng, quả thực thấy đáng tiếc.

Phó Lăng vuốt ve cái đầu mèo cam mềm mại, cũng vẻ mặt đầy tiếc nuối: "Tô lão bản, nhà sập bất ngờ quá, may mà địa khế và những vật quan trọng để ở chính phòng."

Lại ngước mắt: "Sửa sang nhà cửa còn mất một thời gian, hiện giờ thực sự còn nơi nào để . Chỉ thể cầu xin Tô lão bản tạm thời giúp đỡ một tay."

Mặc dù...

Mặc dù những gì Phó Lăng là sự thật.

Ngữ khí cũng chân thành.

Biểu cảm cũng chân thành.

Tô Dao cứ cảm thấy gì đó là lạ... Còn mang một cảm giác như ăn vạ một cách khó hiểu.

Tô Dao hiểu, nhưng với tình cảnh , cũng lý nào đuổi .

Thân phận của Phó , con ngoài giá thú quả thực khó xử, e là lúc bản gia dung nạp nên mới dọn ngoài;

Tính tình thế , cũng giống hạng những bạn thiết khác.

Tô Dao tự bổ não một lý do hợp tình hợp lý, bèn cũng thuận nước đẩy thuyền: "Phó nếu chê thì cứ ở nhà . Ta sẽ phiền Tề bá sắp xếp một chút."

"Được." Phó Lăng đáp ứng ngay, cúi mày , "Đa tạ Tô lão bản thu lưu."

Tô Dao đối diện với nụ nhàn nhạt của , trái tim bỗng nhiên khựng một nhịp.

Nếu là Hứa Trạch đến ở, Tô Dao chắc chắn sẽ tâm trạng .

Phó đến ở, Tô Dao liền thấy chút cục túc.

Kỳ lạ thật.

Tô Dao nén tâm tư rõ ràng , trấn tĩnh , nghĩ đến bữa tối: "Sáng nay mấy cân tôm tươi, vốn định để ngày mai ăn. Vừa Phó tới, bèn dùng để trấn kinh cho Phó ."

Phó Lăng nhướng mày , : "Vậy ăn của Tô lão bản, cũng ở nhà Tô lão bản, trả tiền phòng."

Tô Dao vội vàng từ chối.

Bạn bè đang lúc gặp nạn, làm gì đạo lý đòi tiền?

Phó Lăng nhất định đưa, còn cho Tô Dao mặc cả, chỉ "Tô lão bản chịu nhận tiền, chính là đuổi ".

Tô Dao giằng co với nửa buổi, cuối cùng cái giá tiền phòng trời mà ngẩn .

Phó Lăng : "Cũng nhiều . Tô lão bản cứ cầm lấy mà dùng, ngày thường làm thêm nhiều món ngon tẩm bổ thể."

Số tiền , mua đứt chuyên môn nấu cơm cho ngươi cũng đủ .

Phượng hoàng sa cơ vẫn giàu hơn gà rừng.

Tô Dao cảm thán một câu về nhận thức tiền bạc của hào môn đại hộ quả nhiên vách ngăn với , cùng Phó Lăng sắp xếp một lượt, bèn làm bữa tối.

Buổi trưa để chúc mừng A Ngôn vượt qua kỳ tiểu thí, Tô Dao làm một bàn đầy thức ăn.

Thịt lát thủy chử, huyết heo nấu cay, cá chua cay, gà cung bảo, thịt sợi kinh tương, đều là những món Xuyên mà A Ngôn thích ăn. Đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn, hợp khẩu vị, nên ăn sạch sành sanh.

Bữa trưa ăn nhiều dầu mỡ, buổi tối Tô Dao bèn nấu cháo trắng, ướp thịt sợi, thái trứng bắc thảo, làm món cháo thịt nạc trứng bắc thảo;

Đã thanh đạm, tôm tự nhiên là luộc sơ (bạch chước).

Sáng sớm Vương bá đến giao rau, loại tôm tươi to thế quả thực hiếm thấy, kích cỡ lớn đều, còn là tôm sống.

Một Tô Dao mua hơn nửa chậu, nuôi trong bếp.

Vương bá thích nhất hạng ăn như Tô Dao: "Tô lão bản thật tinh mắt."

Bèn bớt cho một chút tiền lẻ, giúp Tô Dao tiết kiệm mấy đồng tiền đồng.

Tô Dao cho hành gừng nước lạnh, đợi nước sôi sùng sục, bèn cho tôm tươi .

Nước sôi ùng ục, tôm cuộn , hiện màu đỏ, Tô Dao đếm thời gian, dứt khoát vớt .

Lại phi thơm ớt đỏ cắt khoanh, tỏi băm và hành lá, đổ nước tương hấp cá , làm thành nước chấm.

Tô Dao nghĩ một chút, tìm mấy chiếc đĩa sứ trắng nhỏ.

Hiện giờ tính cả Ngô thúc là sáu .

Phó tính là khách, vẫn nên ăn riêng .

Tô Dao múc sáu đĩa nước chấm nhỏ, xếp tôm lớn thành ba đĩa, một đĩa viền lá sen, hai đĩa viền tròn.

Lại cân nhắc thêm một món chay.

Tách riêng lòng trắng và lòng đỏ trứng, chiên thành hai miếng trứng một vàng một trắng, thái sợi nhỏ, cùng với đậu Hà Lan chần qua nước sôi, làm thành món nộm.

Trong phường mở một tiệm ăn, bánh bao nhỏ nước lèo làm cực . Buổi sáng còn thừa nửa lồng, còn bánh hấp và bánh hoa cuộn, Tô Dao hâm nóng , cùng bưng lên.

Trong nhà tuy chỉ thêm hai , nhưng một bữa cơm dường như phong phú hơn hẳn.

Trước đây ít , ở hoa sảnh thấy gì, hiện giờ sáu , hoa sảnh dường như đầy.

Theo lý mà , cả nhà nên ăn cơm ở chính phòng.

Tô Dao sống ở chính phòng, đây thể , trong phòng thường xuyên sắc thuốc. Sau tuy khỏe hẳn, nhưng thói quen cũng đổi, vẫn ăn ở hoa sảnh dùng để tiếp khách.

Phó Lăng tự nhiên là thấy đáng tiếc.

Cứ tưởng thể phòng của Tô lão bản xem một chút.

Ánh nến trong hoa sảnh sáng rực, sắp sang mùa hạ , trời tối ngày càng muộn, gió ấm áp vô cùng.

Trong sảnh là một cái bàn tròn, Tô Dao bước , đều ngầm hiểu mà để vị trí bên cạnh Phó Lăng cho y.

Bên tay Tô Dao là Tề bá, đây là thói quen của Tề bá, nguyên chủ vốn dị ứng với những thứ như phấn hương, dùng bữa tụ họp, hễ đông là Tề bá đều theo sát bên cạnh chăm sóc;

Bên tay Phó Lăng là Ngô thúc, Ngô thúc cũng là cũ theo Phó Lăng lâu năm , Phó tướng ăn cơm ở , đều theo đó;

Thành An và A Ngôn nhóm trẻ con đối diện: Phi lễ vật thị, chúng còn nhỏ, hai các ngươi yêu đương liên quan đến chúng , chúng chỉ ăn cơm.

Lúc Tô Dao xuống cũng thấy gì lạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ta-mo-hieu-sach-o-co-dai/chuong-29-song-chung-2.html.]

Mời mọc hai câu bắt đầu ăn, mới dần dần thấy đúng.

Luôn một con bồ câu múc cơm gắp thức ăn cho y.

Còn bóc tôm nữa.

Đây vốn luôn là việc của Tề bá, nguyên chủ từ nhỏ thể nhược, Tề bá theo thói quen mà chăm sóc, Tô Dao xuyên tới đây cũng cứ để mặc ông.

Hôm nay Tề bá tay, đều là Phó Lăng đang làm.

Tô Dao ngẩng đầu lên từ bát cháo, liền thấy bên tay là một bát tôm nhỏ.

Tô Dao gượng : "Phó tự ăn , ăn tự làm ."

"Không , bóc nhanh lắm."

Ngón tay thon dài rõ khớp xương của Phó tướng cầm lấy con tôm đỏ lớn, cực kỳ linh hoạt tách một miếng thịt tôm chỉnh .

Tô Dao:... Quả thực nhanh.

là một kẻ sành ăn chính hiệu.

Trong lúc Tô Dao uống nửa bát cháo, tôm trong đĩa viền lá sen Phó tướng linh hoạt bóc sạch hơn nửa.

Phó Lăng đẩy bát nhỏ cho y: "Tô lão bản ăn nhiều một chút."

Tô Dao khựng ... Không chứ, đây Tề bá cũng từng đút cho y như thế .

Vả thế cũng nhiều quá .

Tô Dao vốn quen làm nhiều, đĩa viền lá sen lớn như , Phó Lăng ...

Phó Lăng luôn hiểu lầm về sức ăn của y.

Hai ăn món Phó Lăng gửi tới đều ăn đến căng bụng.

Sau e là ngày nào cũng ăn đến căng bụng mất.

Tuy giúp Phó Lăng một tay, nhưng cũng nhận tiền, Phó Lăng thực sự cần khách sáo như .

Tô Dao thành tâm ước lượng bản ăn hết, ngẩng đầu một vòng, đang định mở lời mời một chút, phát hiện đều cúi đầu.

Ngô thúc là đầu tiên mở miệng: "Lão nô tuổi tác lớn, ăn đồ phát vật (đồ gây nóng/dị ứng) quá nhiều luôn nóng ruột. Tô lão bản còn trẻ, nên ăn nhiều một chút."

Tề bá gật đầu, : "Tuổi tác lớn , buổi tối ăn nhiều khó chịu lắm."

Thành An : "Ta thích ăn tôm."

A Ngôn cũng kẻ ngốc: "Công tử, A Ngôn ăn no ."

Tô Dao:...

Ta cứ cảm thấy các đều đang lừa ăn cơm.

Tô Dao về phía Phó Lăng, Phó Lăng cong cong mày mắt: "Đều là của ngươi."

Tô Dao đầu tiên cảm thấy, cơm y làm khó nuốt đến thế.

Y gượng với Phó Lăng một cái, gắp một con tôm, chấm chút nước sốt, bỏ miệng.

Tôm lớn tươi ngon, nước sốt mặn thơm, thịt tôm mềm dai, một miếng c.ắ.n xuống, nước ngọt tràn đầy khoang miệng, môi răng sinh hương.

Vẫn là ngon thật.

Phó Lăng cực kỳ thuận tay múc thêm cho y nửa bát cháo: "Ăn tôm thì mặn lắm."

Tô Dao: Cơm ngon nữa .

Tô Dao cảm thấy hạng như Phó Lăng thực sự thần kỳ, ví dụ như Phó Lăng một mặt tự ăn cơm, còn thể tranh thủ lúc nơi chăm sóc y ăn cơm một cách diện.

Lấy cái bánh bao, gắp miếng rau, thêm chút cháo.

Vừa thuận tay tự nhiên.

Tô Dao sự chăm sóc thuận tay tự nhiên của , thành công ăn đến căng bụng.

Thành An dọn đĩa, Tô Dao buông đũa, nhịn xoa xoa bụng, thấy con Quế Bì tròn vo.

Chẳng trách Quế Bì ăn béo đến thế.

Y quanh một vòng, vốn định mượn việc dọn dẹp nồi niêu bát đĩa để vận động một chút cho tiêu thực, nhưng Ngô thúc đòi giúp đỡ, y việc gì làm.

Đang rảnh rỗi đến phát hoảng, Phó Lăng gọi y: "Tô lão bản, dạo bộ ?"

Triều đại hề lệnh giới nghiêm, nhưng cũng đến lúc chợ đêm phổ biến.

Bên ngoài chẳng để dạo, Tô Dao xưa nay ngoài.

Phó Lăng chỉ bế Quế Bì lên: "Sau bữa ăn trăm bước, cho thể."

Tô Dao quả thực cần dạo.

cùng Phó Lăng dạo bộ buổi tối, cũng quá là...

Tô Dao còn chẳng dám nghĩ đến cảnh tượng .

Tô Dao khỏi thoái thác: "Hôm nay sổ sách của tiệm vẫn tính xong, tính sổ ."

Tề bá bưng giá nến ngang qua: "Để tính là ." Lại : "Công t.ử dạo chút , vận động một chút cho gân cốt."

Tô Dao nghẹn lời.

Phó Lăng vẫn đang đợi y, Tô Dao khựng một chút, bèn cũng theo ngoài.

Trời tối hẳn, màn đêm buông xuống, hôm nay trời nắng ráo, ngàn vạn vì nối tiếp thành biển, gió thổi qua, dấy lên ánh bạc lấp lánh.

Gió đêm ấm áp, trong Tùng Vân Hạng lặng ngắt tiếng , chỉ còn hương hoa thoang thoảng.

Đại để là một khóm thược d.ư.ợ.c trong tường viện nhà ai đó.

Tô Dao gần đến bức tường của một hộ gia đình, hương thơm càng thêm nồng đậm, Quế Bì như hương thơm kích thích, kêu meo meo.

Phó Lăng thấp giọng : "Hương hoa chứ?"

Chứng dị ứng của nguyên chủ cũng là nhắm loại hoa nào, những loại hoa thường thấy trong mùa xuân thì đều cả.

Tô Dao giải thích một câu, về phía Quế Bì, : "Quế Bì dường như thích."

Phó Lăng nhận sự hiếu kỳ trong ánh mắt Tô Dao, để Quế Bì ngoài: "Ngươi bế một chút ?"

Con đại cam đầu tròn mắt tròn đáng yêu cực kỳ, Tô Dao thích, thấy Phó Lăng chịu nhường, bèn đưa tay đón lấy.

Quế Bì đầu , "meo meo" một tiếng, như một mũi tên lao thẳng lòng Tô Dao.

Tô Dao ngờ Quế Bì nặng đến thế, y để một vật sống nặng nề như lao mạnh , hình suýt chút nữa cũng lảo đảo.

Phó Lăng ở bên cạnh thấy, vội vàng đỡ lấy y.

Phó tướng vẫn kiềm chế, chỉ đỡ lấy khuỷu tay, chỗ nào cũng chạm .

Tô Dao hồn, bế chắc Quế Bì, nảy sinh chút ngượng ngùng, : "Quế Bì nhà Phó quả nhiên cường tráng, ..."

Lời của y xong, đầu hẻm bỗng nhiên rẽ một .

Cũng hẳn là bỗng nhiên, giống như đó từ lâu.

Ánh mắt Tạ Lang chút ảm đạm, hai một cái, mở lời: "Tô buổi tối bao giờ khỏi cửa, hôm nay thế , ngoài . Còn cùng... Phó ?"

Tô Dao còn kịp gì, Phó Lăng đỡ lấy y, gần thêm một chút, nhướng mày: "Ta và Tô lão bản cùng dạo bữa ăn."

Loading...