Ta Mở Hiệu Sách Ở Cổ Đại - Chương 25: Kỳ Thi Nhập Học (Ba)
Cập nhật lúc: 2026-03-25 12:08:13
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Dao khựng một chút, đành từ chối cả hai bên: “Món thật sự dùng , vốn là chuẩn cho phu tử, ăn thì thể thống gì?”
Hai bên nhất định chịu, đều nếu gửi thì công t.ử nhà sẽ trách tội.
Tô Dao chỉ đành mỉm : “Thay đa tạ ý của hai vị công tử. mà...”
Y hạ thấp giọng: “Ở đây nhiều , vốn là đưa thi, quan hệ với phu t.ử mật thiết như , sẽ khiến dị nghị.”
Lời của Tô Dao sai.
Vừa tiểu sai và ám vệ liên tiếp gửi thức ăn, thu hút ít ánh mắt.
Ngoài sân khá nhiều gia đình thế gia cao môn, Tô Dao gây chú ý thêm nữa.
Y dỗ khuyên, cuối cùng cũng tiễn hai .
Gần đây thời tiết ngày càng ấm áp, nắng chiều mà nóng hầm hập đến bỏng rát, Tô Dao rót hai chén , bò ở một chỗ râm mát, che đầu chợp mắt một lát.
Quan hệ nhân sinh thật khó xử lý.
Tô Dao chút đau đầu.
Y từ nhỏ đến lớn, bạn bè ít.
Còn mối quan hệ tiến thêm một bước so với bạn bè, Tô Dao càng từng , cũng từng nảy sinh tâm tư đó.
Y vốn là học sinh nhảy lớp, tuổi tác nhỏ hơn các bạn cùng lớp, tính cách trầm , đến hai ba bạn cũng .
Vào thời kỳ thiếu niên nên m.ô.n.g lung nhất, y theo ông nội nước ngoài dưỡng bệnh, Hoa trong trường nước ngoài nhiều, thời gian y ở bên ông nội còn nhiều hơn ở bên bạn bè.
Sau , trong nhà xảy một biến cố.
Khi y ném về nước một , mười sáu tuổi, đang học năm thứ nhất đại học.
Cô cô, nếu còn thể gọi một tiếng cô cô, đưa cho y một chiếc thẻ, lén mua cho y một căn nhà nhỏ ở quận Tây Thành, trong thẻ còn dư mười mấy vạn, đưa tới một tờ đơn đăng ký.
“Nếu cháu tiếp tục học, cô sẽ giúp cháu sắp xếp lớp mười hai trường phụ thuộc, nếu nữa... luôn một bản lĩnh để nuôi sống bản .”
Tô Dao học nửa năm lớp mười hai ở trường phụ thuộc, đột nhiên trong nhà trộm, thẻ mất.
Tô Dao còn một xu dính túi.
Lúc đó y mới , hóa một , căn bản y xuất hiện mắt nữa.
Thế là Tô Dao điền đơn đăng ký, làm đầu bếp.
Từ đó về quả nhiên còn qua nữa. Tô Dao sống một sáu năm, , cũng bạn bè.
Đối với tất cả bạn bè đây mà , Tô Dao là thừa.
Tô Dao cũng còn tâm sức để làm quen với những mới nữa.
Y vốn chuẩn sẵn sàng để sống một bình bình lặng lặng cả đời, nhưng tình cờ xuyên thế giới .
Và chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi, y thêm nhiều bạn.
Tô Dao chút phiền muộn thật lòng.
Tâm tư y tuy thông suốt, nhưng vì mải mê lười biếng hưởng nhàn, lơ là kinh doanh các mối quan hệ nhân sinh, lâu dần đ.â.m hiểu phong tình.
Y giao thiệp với khác, đa phần đều dừng ở bước “khách khí”, lễ thượng vãng lai, khách khách khí khí. Và xuất phát từ thiên tính hòa nhã, y hy vọng quan hệ giữa những xung quanh đều thể hòa hợp.
mà——
Quan hệ giữa Phó và Tạ dường như : Văn nhân tương khinh.
Phó và Bạch đại phu dường như càng ưa : Tính tình xung khắc.
Phó và Hứa Trạch cũng nồng nặc mùi t.h.u.ố.c súng: Cái ... vẫn vì .
Tô Dao trong lúc phiền muộn tổng kết một chút: Sao chỗ nào cũng cái tên Phó Lăng thế?
Rất khó chiều là thật.
Lại thở dài một tiếng thườn thượt: Phó rõ ràng là một ngoài lạnh trong nóng, hòa hợp với khác chứ?
Không hòa hợp với tình địch là chuyện bình thường.
Heo giành bắp cải gặp đ.á.n.h là .
Tiếc là bắp cải Tô Dao hiện tại vẫn ý thức .
Y chống cằm dậy, liền thấy bên cạnh Phó Lăng lúc nãy tới.
Vẫn là dáng vẻ cung kính thấp mày xuôi mắt, Tô Dao từ mà vô cớ khí chất của Phó Lăng.
Cái bản lĩnh Thái Sơn sụp đổ mắt cũng chớp mắt.
Phẩm chất ưu tú tám gió thổi động.
Người đó mở miệng: “Tô công tử, chủ t.ử nhà mời ngài một chuyến. Chủ t.ử , nếu Tô công t.ử để khác thấy, ngài tìm một nơi yên tĩnh, mời Tô công t.ử nhất định , dù cũng ăn hết bữa trưa.”
Ám vệ Giáp cung kính đó, bề ngoài phong bình sóng lặng, trong lòng lệ chảy thành sông.
Ngài chịu ăn, đại công t.ử mắng .
Lần ngài , đại công t.ử chắc sẽ g.i.ế.c mất.
Xin Thành An, bình thường nên xem trò của , đây đúng là phong thủy luân hồi, ai khổ đó ...
Tô Dao vẫn từ chối, đó cứ sừng sững mặt y, vẻ mặt dầu muối , ngừng khuyên nhủ.
Thái độ , nhưng “ ”.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Tô Dao đến khô cả họng, cuối cùng cũng đẩy thoái , xung quanh ngừng những ánh mắt tò mò dò xét bay tới, Tô Dao bất đắc dĩ, chỉ đành theo .
Thanh Thạch thư viện chiếm diện tích khá lớn, Tô Dao là vòng vèo thế nào mà đến một cái đình hóng mát yên tĩnh.
Không thấy của Phó Lăng , chỉ món ăn của Phó Lăng.
Lần hai món nữa, mà là đầy một bàn.
Tô Dao lùi nửa bước , sợ thấy một bàn “Phúc Khách Lai”.
May mà , ám vệ bên cạnh giải thích: “Chủ t.ử đang dùng bữa cùng Lục sơn trưởng, tiện tới, nhưng tất cả các món đều múc cho ngài một đĩa nhỏ, chủ t.ử ngài chắc là thể ăn hết.”
Phó Lăng chút hiểu lầm về sức ăn của y.
Lần .
Y gượng một tiếng.
Tô Dao đối với việc khác cứ nhất định quản chuyện ăn uống của y, thực thể hiểu nổi.
Nghĩ nghĩ , chỉ thể là vì bệnh quá nặng, dọa Phó Lăng sợ .
Phó Lăng... tuy vẻ khó chiều, nhưng thực đúng là một nhiệt tình mà.
Tô Dao một nữa một bàn thức ăn thu phục.
Lại thật lòng dán thêm một cái nhãn cho Phó tướng vốn nổi tiếng ngoài lạnh trong đen.
Lần chỉ cảm ơn bằng ít thịt kho rau kho, gửi thêm chút quà đáp lễ.
Không thể vì nhiệt tình mà cứ chiếm hời của mãi .
Tô Dao tự nhắc nhở , nếm thử một miếng.
Món ăn thư viện chuẩn làm cũng tạm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ta-mo-hieu-sach-o-co-dai/chuong-25-ky-thi-nhap-hoc-ba.html.]
Các món hệ Lỗ như đậu phụ áp chảo làm khá , món hệ Quảng như xá xíu mật đào ngon lắm.
Tô Dao chọn tới chọn lui ăn xong, ám vệ bên cạnh liếc , khẩu vị của Tô lão bản và chủ t.ử thật sự y hệt .
Tô Dao trải nghiệm một phen đãi ngộ của quan hệ bên , hết lời cảm ơn Phó Lăng nữa, trong sân, thí sinh về .
Có sắc mặt , hớn hở vui mừng, còn một đứa đến nước mắt nước mũi giàn dụa.
Tô Dao thấp thỏm.
Thở dài một tiếng, chuẩn sẵn một bụng lời lẽ, định bụng an ủi A Ngôn.
Buổi chiều trận là phỏng vấn, A Ngôn xếp thứ năm mươi hai, Tô Dao đợi đến lúc mặt trời ngả về tây, A Ngôn mới .
Quả nhiên thần sắc chút ảm đạm.
Tô Dao ôn tồn : “Mệt ?”
A Ngôn im lặng lắc đầu.
Tô Dao khỏi căng thẳng thêm ba phần.
Đứa trẻ A Ngôn , bình thường ít , tâm tư sâu, Tô Dao chỉ sợ thằng bé nén nỗi buồn trong lòng.
Tô Dao suy nghĩ một chút, dứt khoát cô đọng lời an ủi thành một câu: “Thi xong thì đừng nghĩ nữa, chúng về nhà ăn món ngon, hầm canh sườn cho .”
A Ngôn c.ắ.n môi, thấp giọng : “Công tử, A Ngôn làm .”
“Làm cũng vẫn ăn.” Tô Dao mỉm .
A Ngôn im lặng một lát: “Bài phú cuối cùng yêu cầu làm, kịp xong.”
Lời thằng bé dứt, Tô Dao còn kịp mở miệng an ủi, một bộ lụa là gấm vóc bên cạnh “oa” một tiếng rống lên.
Quản gia bên cạnh vuốt khí lau nước mắt cho tiểu công t.ử nhà , liên thanh xin : “Để ngài chê , để ngài chê .”
Cái mở miệng thì thôi, tiểu công t.ử nhà cực kỳ t.h.ả.m thiết, một bộ lụa là gấm vóc khác đến cửa cũng “oa” một tiếng theo... Rốt cuộc là đề thi gì thế ?
Tô Dao nhất thời đau đầu, chỉ lo cái sân thành một mảnh, vội vàng dắt A Ngôn mất.
Mặt trời lặn núi, nhuộm lên những đình đài lầu các của Thanh Thạch thư viện một màu hồng nhạt. Chim mỏi về rừng, trong làn gió ấm tháng ba đều quyện lấy hương hoa nồng nàn.
A Ngôn ngẩng đầu tấm biển thư viện với những nét chữ cứng cáp, : “Công tử.”
Tô Dao khỏi dừng bước.
A Ngôn khẽ : “Công tử, làm , là do ngày thường dụng tâm đủ, làm công t.ử thất vọng ...”
Thằng bé im lặng một lát: “Lần thành, thi nữa, hy vọng công t.ử thể đồng ý, cho A Ngôn thêm một cơ hội. Công tử, A Ngôn học.”
Ánh tà dương dần buông, kéo bóng dáng thằng bé dài , trông đặc biệt đơn bạc.
Tô Dao ngẩn , khỏi mỉm : “Cũng chắc là qua. Nếu thật sự qua, thi nữa là . Ta còn lo thi ...”
“Ta .” A Ngôn đột nhiên ngẩng đầu, khựng một chút, “Ta mà, nhất định sẽ nỗ lực gấp bội.”
Đứa trẻ ngoan ngoãn đến mức khiến đau lòng.
Tô Dao nhịn xoa xoa đầu thằng bé: “Chuyện đó để hãy . Về nhà ăn cơm .”
Ăn ngon ngủ ngon sức khỏe là quan trọng nhất, bình an khỏe mạnh mới là phúc phận, chuyện học gì quan trọng, đều gác ... Y dường như còn chí tiến thủ bằng chính A Ngôn.
Phụ học sinh cầu tiến Tô Dao thầm nhạo hai câu, dắt A Ngôn ngoài, gặp Phó Lăng ở cổng chính.
Phó Lăng quả nhiên với Lục sơn trưởng.
Chân trời mây rạng rỡ, xa xa lơ lửng những lầu đài điện các của Cựu Kinh, phác họa hai bóng dáng một già một trẻ của và Lục sơn trưởng.
Tô Dao tiến gần một chút: “Phu t.ử hữu lễ.”
Lại chào Phó Lăng: “Phó .”
Phó Lăng gật đầu, trực tiếp hỏi: “Trưa nay ăn ngon ?”
Tô Dao lén liếc Lục Dữ đang vẻ mặt hiền từ bên cạnh, hiểu nảy sinh chút cục túng: “Ăn ngon .”
Lại nhớ tới chuyện khách khí: “Đa tạ Phó .”
Phó Lăng gật đầu, : “Trời tối , hôm nay ngươi cũng mệt , về nghỉ ngơi sớm .”
Tô Dao theo bản năng đáp một tiếng, thấy gì đó kỳ kỳ.
Kể từ y bệnh đó, Phó Lăng ngày càng... hòa nhã.
Tô Dao khỏi nhớ dáng vẻ cao quý lạnh lùng của lúc mới gặp, một nữa thầm nghĩ, lúc đầu quả nhiên lầm .
Y nhớ tới chuyện thúc giục bản thảo đầu tiên, sực nhớ : “ , quyển thứ hai trong sách mới của Phó khi nào thì giao? Nếu ngài thời gian, chúng cũng nên sớm ký khế ước mới.”
Phó Lăng đột nhiên nhíu chặt lông mày.
Tô Dao nhất thời ngẩn : Quả nhiên... bản tính của bồ câu, thấy thúc giục bản thảo là phiền ?
Phó Lăng cố gắng dịu giọng: “Tô lão bản còn xuất bản bản thêu văn cũ ? Văn mới gấp gáp ?”
Cũng gấp lắm ...
Quyển thứ: Nhất Của Ngài Ngày Hai Mươi Sáu Tháng Trước Đã Giao Rồi
Bây giờ cuối tháng ba .
Chẳng lẽ một tháng trời nổi một chữ ?
Tô Dao im lặng một lát.
Thật sự khả năng đó.
Tô Dao thử mỉm : “Là gần đây nhiều khách đến hỏi, cũng nên trả lời thế nào. Phó ... đại khái cho một cái thời gian?”
Phó Lăng nén sự vui trong mắt, khựng một chút: “Ta xem bản vẽ thêu .”
Đánh trống lảng cũng đấy.
Trong lòng Tô Dao ngừng oán thán, chỉ đành ứng lời: “Vậy hỏi Hứa một tiếng, hôm khác gửi cho ngài xem.”
Phó Lăng “ừm” một tiếng.
Tô Dao trưng nụ giả tạo nghề nghiệp, cáo từ.
Phó Lăng đưa mắt bóng dáng Tô Dao khuất góc hẻm, mới thản nhiên thu hồi tầm mắt.
Lục Dữ thần sắc của : “Ngươi và học trò của là...”
Phó Lăng để ý đến lời , mở miệng : “Ngươi là ?”
Lục Dữ chỉ đành thu vẻ mặt hóng hớt, thấy chuyện , liền hỏi: “Thấy ngươi và học trò của khá , ngươi từng thấy đứa trẻ đó trong tiệm ?”
“Chưa từng.” Phó Lăng suy nghĩ một chút, “Vừa quan sát kỹ, giống lắm.”
Lục Dữ thở dài một tiếng: “Quả nhiên. Hôm cũng thấy giống, nhưng yên tâm, nhất định mời ngươi tới xem một cái.”
Nói đoạn, chân mày trầm xuống: “ bài thi ngươi xem qua , xuất nô bộc mà thể loại văn chương xuất chúng như ? Nếu bảo ai tận tâm dạy bảo...”
“Nho học đại sư Quý Nguyên chẳng cũng xuất nô tịch ?” Phó Lăng , “Thiên tư trác tuyệt, cũng gì lạ. Huống hồ ngươi , tuổi tác cũng khớp.”
Lục Dữ im lặng hồi lâu: “Vậy là nóng lòng . Ta chỉ nghĩ, vạn nhất là...”
Phó Lăng khỏi nhíu mày: “Vậy thì lưu tâm một chút là .”
Lục Dữ đúng, phàm sự đều vạn nhất.
Nếu như... thật sự là thì ?