Ta Mang Trứng Rồng - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-11-10 17:13:54
Lượt xem: 1,035

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta trèo lên lưng Trúc Bạch, đuôi rắn của tò mò sờ soạng khắp . Vảy cứng, cứng hơn vảy của nhiều, chỗ nào cũng là phiên bản cao cấp của một con rắn như .

Sau đó sờ đến chỗ nào, Trúc Bạch kịch liệt run lên một cái, suýt nữa thì rơi khỏi lưng . Ta tức tối mắng : "Anh làm gì ? Bay còn chẳng xong, chuyện gì thế?"

Trúc Bạch run lên một cái, suýt nữa hất văng xuống. Sau đó, Trúc Bạch : "Đừng sờ loạn."

Chẳng chỉ là vảy rồng thôi , sờ thì sờ nữa.

Ta thu hồi suy nghĩ, rồng của Trúc Bạch.

Trăm năm trôi qua, rồng của còn lớn hơn nữa. Ta ngưỡng mộ sờ vảy của , sờ một lát, Trúc Bạch run lên một cái.

May mà sớm chuẩn , ôm chặt lấy vững, châm chọc : "Trúc Bạch, trăm năm trôi qua , vẫn bay vững ?"

Trúc Bạch đầu một cái, giống như trách móc : "Không tại em sờ loạn ?"

Chuyện cũng thể trách ?

Ta vỗ vỗ lưng , khó chịu : "Đừng vu khống , bản công phu tới thì đừng trách ."

Trúc Bạch dường như nghẹn lời một chút, giọng nhẹ nhàng phiêu tán trong trung: "Em cứ sờ như , sẽ..."

Sẽ cái gì rõ, tựa xuống một chút: "Anh lớn tiếng chút, rõ."

Trúc Bạch nữa.

thực sự thích vảy của Trúc Bạch. Năm đó ở học viện yêu giới, dựa việc ở cùng phòng với , luôn bắt biến vảy rồng cho sờ. Cuối cùng thật sự chịu nổi, liền trực tiếp kéo một miếng vảytừ đưa cho .

Mảnh vảy đó, chính là mảnh năm đó đòi .

Đường quá xa, lưng Trúc Bạch mơ màng buồn ngủ, khi ngủ lẩm bẩm hỏi: "Trúc Bạch, năm đó vì đòi mảnh vảy?"

Ta chìm giấc mơ, Trúc Bạch khẽ : "Bởi vì em chẳng hề trân trọng."

Ta trong mơ căn bản hiểu, rốt cuộc trân trọng thế nào. Ta rõ ràng chỉ thiếu nước đem mảnh vảy đó cúng lên, thể trân trọng chứ.

Ta nghĩ, đợi tỉnh , nhất định hỏi Trúc Bạch cho nhẽ.

Lại một nữa tỉnh dậy trong Long Cung, quyết định tạm thời chạy nữa.

Ta an sinh Long trứng của ở Long Cung, đợi hóa rồng thành công, sẽ mang trứng bỏ trốn.

Thù của lão trọc cũng báo, đợi hóa rồng, đánh lão chẳng dễ như trở bàn tay .

Ban đầu nghĩ đợi tỉnh dậy sẽ hỏi Trúc Bạch chuyện mảnh vảy, nhưng tỉnh dậy thấy bên giường canh chừng , đột nhiên cứng họng hỏi nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ta-mang-trung-rong/chuong-5.html.]

Cho dù hỏi thì chứ, mảnh vảy cũng đòi , thể trả cho nữa.

Nghĩ nghĩ , vẫn tự nhủ, chẳng chỉ là một mảnh vảy thôi , hỏi nữa.

Kết quả là hỏi nữa, Trúc Bạch giường lời nhưng thôi.

Hắn chính là như , chuyện gì cũng giữ trong lòng , ai mà đang nghĩ gì chứ?

Ta nhấc đuôi chọc chọc : "Anh gì?"

Trúc Bạch do dự , mãi một lúc mới : "Phụ gặp em."

Phụ chẳng là Long Vương ? Câu dẫn con trai ngài, nào dám gặp ngài chứ, lập tức lắc đầu : "Không , ."

"Thế nhưng..." Trúc Bạch do dự : "Phụ vẫn luôn cưới vợ, nhưng trong lòng ..."

Hắn còn hết lời, ngắt lời . Ta phát hiện vô cùng bài xích chuyện trong lòng, cho nên mỗi nhắc đến là trốn tránh.

Ta ngữ khí khó chịu : "Anh mà vô dụng đến , thích khác mà còn dám theo đuổi, chỉ để diễn kịch cùng ."

Trúc Bạch vẻ thất vọng, đổi giọng : "Thôi , đại phát từ bi giúp một phen."

Tối hôm đó, và Trúc Bạch cùng gặp Long Vương.

Vương cung cách cung điện Thái tử của Trúc Bạch xa, tượng rồng điêu khắc bằng thủy tinh đặc biệt mắt, nhịn thêm vài , chỉ một bức tượng rồng bằng băng hỏi : "Đây là ?"

Trúc Bạch gật đầu, mím môi hỏi : "Thích ?"

Ta mặt , cứng miệng : "Không thích."

Long Vương và Trúc Bạch bảy phần giống . Ngài ở vị trí cao lâu năm, hòa ái với .

Ngài từ xuống , hỏi: "Ngươi chính là tiểu xà mà năm đó nó ở học viện yêu giới vẫn luôn nhắc đến ?"

Ta vô thức đầu Trúc Bạch. Thấy ánh mắt lóe lên, càng thêm chua xót trong lòng.

Năm đó cùng cùng , ngờ tằng tịu với con rắn khác. Ta là con rắn trai nhất xà tộc, trúng con rắn khác, đúng là mắt .

Lòng bất bình, Trúc Bạch một cái, cố ý mặt Long Vương : "Ta còn mang Long trứng của Trúc Bạch nữa."

Long Vương kinh ngạc, mắng Trúc Bạch hiểu chuyện, làm Long mệnh, lập tức chiếu cáo yêu giới, tuyên bố ngày thành hôn của chúng .

Ta đắc ý Trúc Bạch một cái, thấy ánh mắt chút hoảng hốt, giống như tình nguyện lắm, hề nghĩ ngợi liền cãi một câu: "Không kết thì kết, hôm khác sinh Long trứng xong sẽ , sẽ ảnh hưởng đến !"

Long Vương đầu tiên sửng sốt một chút, giơ tay hung hăng vỗ một cái sừng của Trúc Bạch, giục : "Còn mau dỗ vợ?"

Loading...