Ta kinh mừng, nhưng khoảnh khắc , Trúc Bạch đưa tay sờ sừng của , tiếc nuối : " khi lấy Long trứng , sừng rồng của em cũng sẽ thoái hóa theo."
Hắn mỉm : "Dù em cũng chẳng hứng thú với việc hóa rồng."
Hắn hết, cắt ngang, lắc đầu : "Không cần , cần ."
Trúc Bạch khó hiểu . Ta chột trèo xuống khỏi , co rúc góc giường.
Ngày hôm , Long Cung đón một tiểu long.
Tiểu long trông non nớt, bước soi mói đánh giá khắp căn phòng, cuối cùng về phía , ánh mắt kiêu ngạo: "Ngươi là ai?"
Chưa đợi , y mà châm chọc: "Ngươi chính là con Thanh xà đó ?"
Ta gật đầu, y liền giận dữ : "Ngươi từ bỏ , Trúc Bạch ca ca trong lòng , tuyệt đối ngươi!"
Ta mơ hồ, thực tế căn bản từng dám nghĩ Trúc Bạch sẽ thích . Lần là giở trò với , Trúc Bạch chỉ coi là .
Ta an ủi vỗ vỗ đầu tiểu long: "Yên tâm , sẽ thích Trúc Bạch . Nếu ngươi thích , cứ việc theo đuổi."
"Thật ?"
Từ bên ngoài một bước , một vạt áo trắng tinh đầu tiên lọt tầm mắt .
Ta ngây Trúc Bạch, cạnh , vẻ mặt nghiêm nghị với tiểu long : "Trúc Hòa, ai cho phép cháu đến đây?"
Trúc Hòa phẫn nộ liếc một cái, bướng bỉnh : "Ta tự đến!”
Lát , y Trúc Bạch đưa ngoài. Trúc Bạch còn chẳng thèm y lấy một cái, đưa tay xoa đầu : "Đừng lời nó, những gì nó đều là giả thôi."
Ta khựng , hỏi : "Tên đó ngươi trong lòng ư?"
Ta cứ nghĩ Trúc Bạch sẽ lắc đầu, thế mà gật đầu.
Hắn : "Có một ."
Ta đại kinh thất sắc, đầu tiên cảm thấy làm sai.
Nếu Trúc Bạch thật sự trong lòng, nếu thật sự sinh hạ Long trứng thì làm ?
Sắc mặt khó coi. Trúc Bạch định đưa tay chạm , liền đẩy .
Ta bực bội trở giường, vẫn quyết định .
Long trứng ở trong cơ thể , cùng lắm thì tự sinh tự nuôi, ở Long Cung chẳng chừng sẽ ức hiếp.
Đêm đến, lặng lẽ Trúc Bạch, khẽ niệm chú khiến mê man lặng lẽ bỏ trốn.
Giờ cũng chẳng còn sức để về hang ổ của . Bèn tìm một nơi cách Long Cung tầm trăm dặm, tự đào một cái ổ cho riêng .
Sau khi trong, bắt đầu ngủ đông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ta-mang-trung-rong/chuong-4.html.]
Đợi ngủ đông xong, chắc hẳn sẽ thể sinh trứng . Đến lúc đó sẽ ấp trứng nở , để nó cùng trở về.
Kế hoạch thì đấy, nhưng ngờ nơi bất đến .
Trong giấc mơ, đánh thức vô . Vừa mở mắt thấy mấy yêu quái đang tranh giành địa bàn.
Lần cuối cùng, nhịn hết nổi, bật dậy vung một bạt tai, gầm lên: "Ồn ào cái gì mà ồn ào? Địa bàn lớn thế mà còn tranh giành, đàng hoàng , sẽ phân chia từng đứa một."
Phân chia địa bàn xong xuôi cho tất cả yêu quái, chẳng còn tên yêu nào dám làm ồn giấc ngủ của nữa. Ta an tâm ngủ .
Trong giấc mơ, cảm thấy một luồng uy h.i.ế.p mạnh mẽ. Ta mở mắt , thấy một thanh kiếm gỗ đào đang bổ thẳng .
Ta lùi tránh, thấy một lão trọc.
Lão trọc mặt mày lạnh lùng: "Tiểu Thanh, nộp mạng ."
Ta trợn trắng mắt lộn cả tròng lên, đáp trả lão: "Ngươi mắt , là rắn đực, Tiểu Thanh mà ngươi tìm."
Chưa đợi giải thích, thanh kiếm đ.â.m tới. Ta né tránh mấy , tức đến chết, đúng lúc bụng đau quặn lên. Ta toát mồ hôi lạnh tung một đòn tấn công lão trọc , lách bỏ chạy.
Trước khi chạy, lão trọc hằn học : "Ngươi mà còn mang nghiệt chướng, tất cả đều chết!"
Ta chạy lão truy, truy đuổi ròng rã mười ngày, suýt chút nữa thì tức đến nổ phổi.
Thế mà thể giải thích rõ ràng, đánh thì cả hai cùng thương. Ta chạy trốn ngần ngày, sớm mệt đến rã rời. Vấn đề bây giờ là, nên cầu cứu Trúc Bạch .
Liếc lão trọc, nhắm mắt , tự kỷ vỗ vỗ mảnh vảy rồng trong bụng, thấp giọng : "Trúc Bạch, cứu ."
Chưa đầy một khắc, bầu trời xuất hiện một con rồng.
Trúc Bạch 'vụt' một cái nâng lên đặt lưng . Ta đầu , lè lưỡi về phía lão trọc, làm một cái mặt quỷ chuồn thẳng.
Đã lâu lắm lưng rồng, là ở học viện yêu giới.
Trúc Bạch là học sinh mới chuyển đến, Long Vương truyền ngôi cho , nhưng vì Trúc Bạch đủ lịch luyện nên ném học viện yêu giới.
Đây là con rồng đầu tiên kể từ khi học viện yêu giới thành lập. Tất cả yêu quái đều như thể thấy vật lạ, ngày ngày vây quanh Trúc Bạch mà , chúng dáng vẻ hóa rồng của Trúc Bạch.
Khi đó chẳng thèm để ý, lắc lắc cái đuôi của , hừ lạnh một tiếng: "Con tiểu long chắc hóa rồng ."
Khi đó Trúc Bạch lạnh lùng quét mắt một cái.
Ta căn bản coi đó là chuyện gì, cho đến một thực hiện nhiệm vụ, và Trúc Bạch phân một nhóm. Ta nghĩ cần chăm sóc, nên việc gì cũng chắn , cuối cùng thương.
Đuôi đau đến duỗi thẳng , căn bản nổi.
Ta vẻ oai sai Trúc Bạch cõng .
Trúc Bạch chằm chằm lâu, đôi mắt xanh lam trong trẻo và sạch sẽ. Ta đang định cõng thì thôi, thì thấy hóa rồng ngay mặt .
Thật sự là một con rồng lớn, rắn mà vẫn luôn tự hào mặt cứ như nghiền nát trong tích tắc.
Ta rồng của Trúc Bạch, đầu tiên hiểu rõ vì tổ tiên xà yêu của đều khao khát hóa rồng đến .