Trúc Bạch dường như ngẩn , ngoài.
Đợi tắm xong, bỏ thuốc cốc nước của . Trúc Bạch , liền đưa cốc nước qua, vẻ ân cần: "Mau uống , nước đặc biệt rót cho đấy."
Trúc Bạch chằm chằm cốc nước, ngây một lúc, chợt ngẩng đầu . Hắn , hỏi : "Em sẽ định hạ độc c.h.ế.t đấy chứ?"
Ta chột lắc đầu: "Làm gì , thể làm loại chuyện đó, đúng là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, rót nước cho mà còn uống."
Ta làm bộ giành cốc nước. Trúc Bạch khẽ nghiêng tránh, nước trong cốc văng vài giọt. Hắn , khóe môi khẽ cong: "Ta thể uống, đây là nước em tự tay rót cho mà."
Mắt sáng rỡ, gật đầu liên tục, thấy Trúc Bạch nâng cốc nước lên, đưa lên môi uống cạn.
Ta theo bản năng nuốt một ngụm nước bọt.
Thấy đang căng thẳng , Trúc Bạch nghi hoặc . Ta chỉ gượng gạo, về phía giường .
Đêm khuya, một chiếc đuôi rồng khổng lồ bất ngờ quấn lấy .
Hơi thở của Trúc Bạch nóng, quấn lấy để tìm kiếm lạnh, giọng khàn khàn xen lẫn yếu ớt: "Ta nóng quá."
Ba ngày , đuôi rắn của ủ mềm oặt như cọng bún, rũ xuống giường, động đậy một chút cũng thấy đau.
Mắt sưng húp vì . Ai mà loại thuốc đó lợi hại đến , suýt chút nữa thì mất mạng thật .
Trúc Bạch cũng tỉnh dậy, ngơ ngác , xin : "Xin , Vân Thanh, … làm , sẽ chịu trách nhiệm với em."
Ta vốn vểnh đuôi quất một cái, nhưng vì sức, vểnh lên đau đến mức hạ xuống.
Ta nhe răng trợn mắt mắng : "Anh còn dám ! Còn mau tìm đồ ăn cho , bỏ đói c.h.ế.t ?"
Thật rắn là loài ngủ đông, dù ăn cũng c.h.ế.t đói, nhưng Trúc Bạch lẽ quên mất, vội vàng ngoài tìm đồ ăn cho .
Tranh thủ lúc ngoài, dứt khoát bỏ trốn.
Chỉ cần song tu thành công, tức là nhất định thể hóa rồng.
Ta nén chịu cơn đau dữ dội ở đuôi, dùng tốc độ nhanh nhất trốn khỏi Tây Trấn. Trên đường tùy tiện tìm vài loại thảo dược đắp lên vết thương, ngừng nghỉ phi thẳng một mạch về hang ổ của .
Còn về Trúc Bạch, tuy rằng tính kế, nhưng đó dù cũng là biện pháp bất đắc dĩ. Ai bảo trong những con rồng quen chỉ , hơn nữa dễ lừa như , lừa thì lừa ai.
Ta đóng cửa bế quan gần một tháng.
Trong thời gian đó, cảm thấy trong bụng thêm một khối linh lực của Long tộc.
Linh lực nồng đậm và dồi dào, mừng như điên, càng cố gắng tu luyện hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ta-mang-trung-rong/chuong-2.html.]
Đến tháng thứ hai, phát hiện đầu mọc hai chiếc sừng nhỏ, cứng cáp và bóng loáng — tuy nhỏ thôi, nhưng vô cùng yêu thích.
Ta tò mò soi gương, phát hiện cặp sừng đó màu đen, giống với sừng màu trắng của Trúc Bạch.
Cũng ngày sừng rồng mọc , bắt đầu nôn mửa dứt.
Ta làm , rõ ràng linh lực trong bụng ngày càng dồi dào, nhưng tại cơ thể ngày càng yếu ?
Mấy ngày liền ăn chẳng nổi, nôn đến cả ruột gan lộn ngược, tiến độ tu luyện cũng đình trệ.
Cũng do tâm lý , cảm thấy hai chiếc sừng đầu cũng theo đó mà ngừng phát triển.
Khó chịu đến mức cuộn trong hang mấy ngày, cảm thấy khắp đều .
Ta nhớ cuốn cổ thư từng xem lúc , đó là thứ tổ tiên Xà tộc chúng để , rằng song tu với Long tộc thể hóa rồng.
nhớ cổ thư hề tác dụng phụ nào cả.
Ta sốt ruột lật mở cổ thư, thấy ở phía cùng một dòng chữ nhỏ.
Sau khi song tu thể cơ thể sẽ xuất hiện phản ứng bài xích, cần vảy rồng của Long tộc hòa với nước uống mới thể hóa giải.
Ta quả thật hối hận khôn xiết, lúc đó thấy dòng chữ chứ?
Hiện giờ bỏ trốn , bắt về chẳng là tự vả mặt ?
Sáng sớm ngày hôm , mang theo hành lý, một nữa lên đường đến Long Cung.
Vì lý do sức khỏe, đường chậm, bởi vì cứ vài bước là nôn một . Thật chẳng nôn gì, nhưng cứ buồn nôn.
Đi ngang qua một bụi gai, đây cứa một cái thì cứa thôi, chỉ nhẹ nhàng cứa qua, mà đau đến mức lăn lộn.
Ta ôm lấy đuôi cuộn tròn thành một cục, bụng đau quặn, mồ hôi lạnh túa như suối.
Trước khi hôn mê, rơi một vòng ôm ấm áp. Rắn là yêu quái m.á.u lạnh, nhưng hề kháng cự sự ấm áp một chút nào, ngược còn khát khao vô thức rúc gần hơn.
Khi tỉnh , ở Long Cung. Cơn đau bụng biến mất, đó là linh lực dồi dào. Ta mơ màng mở mắt, thấy Trúc Bạch vẫn còn chút chột .
là ai chứ? Ta vốn luôn giỏi giả vờ mà. Ta liền nhào tới Trúc Bạch mà ca cẩm: "Đều tại ngươi, nếu ngươi, cũng sẽ nông nỗi ."
Trúc Bạch nhàn nhạt liếc một cái, mà "ừ" một tiếng xem như thừa nhận.
Ta đà lấn tới, tiếp tục với : "Anh , khi và làm chuyện sẽ xuất hiện phản ứng bài xích, cho một mảnh vảy rồng."
Trúc Bạch im lặng lấy một mảnh vảy bạc từ trong n.g.ự.c áo, đặt tay , còn dặn dò một câu: "Đừng làm mất."
Ta liên tục gật đầu.