Ta không phải đã chết sao - Phần 6

Cập nhật lúc: 2026-05-08 09:37:05
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

79.

Cái mạch ký ức một khi cất công khơi mào, là y như rằng cứ thế cuồn cuộn ùa về cản nổi.

Ta còn nhớ mang máng năm 23 tuổi, Ma giáo dọn dẹp đám tàn dư của một kẻ thù dây dưa suốt mười mấy năm. Xích sắt vung lên, vuốt sắt phóng , hệt như một lưỡi hái t.ử thần cứ thế gặt đầu từng tên một. Máu tươi đỏ thẫm hắt văng lên mặt , chảy ròng ròng trong miệng, xộc lên một mùi tanh ngọt buồn nôn.

Thế nhưng lúc hưng phấn đến tột độ. Vội vã chặt lấy thủ cấp của tên thủ lĩnh, ném tọt cái hộp gấm chuẩn sẵn, ngựa dừng vó phóng thục mạng trở về giáo phái.

Tần Phi Nguyệt rũ mắt thứ đồ vật dâng lên. Đôi mắt màu lục bảo ẩn lớp mặt nạ khẽ cong lên một chút, tựa như đang .

Ta còn kịp hồn, thấy xoay , dùng luồng nội lực thâm hậu đến đáng sợ truyền âm vọng khắp bộ Ma giáo, dõng dạc tuyên bố Thẩm Lược làm việc công, ban thưởng!

Đến tận bây giờ vẫn còn nhớ như in sự sung sướng thể che giấu trong chất giọng của , cùng với nụ thoắt ẩn thoắt hiện ngỡ như ảo giác . Có một khoảnh khắc ngắn ngủi đến đáng thương, thậm chí cảm thấy cần thêm một cái gì đời nữa.

Ta chỉ với thêm một cái. Để thể đem nụ khắc sâu tâm khảm, gặm nhấm ghi nhớ cả một đời.

80.

Ngày sắc phong lên vị trí Hộ pháp, trời đổ mưa to tầm tã. Tần Phi Nguyệt sừng sững đài cao, còn quỳ rạp lớp bùn lầy nhơ nhớp ngay chân , vùi đầu thấp thật thấp.

Ma giáo sắc phong bao giờ coi trọng ngày lành tháng , xưa nay vẫn luôn tùy hứng tùy duyên. Hồi đó vận khí của như rớt xuống hố phân, trúng ngay mùa mưa bão, ròng rã nửa tháng trời thấy lấy một hột nắng. Khó khăn lắm mới mò một ngày tạnh ráo, ai dè buổi lễ mới tiến hành một nửa thì mây đen kéo đến che kín cả bầu trời. Ta chút hoảng hốt, nhưng Giáo chủ cứ khăng khăng bắt thành nghi thức. Hắn là đứa quyền hét lửa, bọn đương nhiên dám hó hé phàn nàn lời nào, đành để chịu thiệt thòi dầm mưa cùng .

Vị Trưởng lão bên cạnh tụng xong bảng giáo quy, liền rút chủy thủ, gạch một đường nhỏ m.á.u của chính lên tấm lệnh bài khắc chữ "Nguyệt", đoạn lén lút liếc một cái. Hắn cũng đang cúi xuống . Nước mưa nương theo lớp mặt nạ bạc trôi tuột xuống, mái tóc ướt sũng dính bết hai bên gò má. Đôi con ngươi màu lục bảo như ngâm trong nước, mang theo một vẻ m.ô.n.g lung huyền ảo.

Ta dám mạo phạm lâu, hoảng hồn vội vàng cúi gằm mặt xuống, nhưng trái tim trong lồng n.g.ự.c thì đập điên cuồng như trống nổi.

Ta dùng hai tay dâng lệnh bài lên. Hắn đích khắc đại danh của lên đó ngay mặt , đồng thời hướng về phía hàng ngàn giáo chúng dõng dạc tuyên bố vị thế của .

Ta vùi đầu xuống càng lúc càng thấp, dòng nước mắt nóng hổi thể kiềm chế mà trào khỏi khóe mi, tan biến làn nước mưa lạnh buốt.

81.

Năm Tần Phi Nguyệt 22 tuổi, từng đổ một trận ốm thập t.ử nhất sinh.

Kẻ tập võ vốn nội lực phòng , theo lẽ thường sẽ khó nhiễm bệnh hơn hẳn phàm. Thế nhưng Tần Phi Nguyệt lăn ốm, mà còn là một trận phong hàn bình thường nhất. Hôm đó tình cờ làm nhiệm vụ về tới nơi, đám thuộc hạ xì xào chuyện Giáo chủ lâu bước chân khỏi cửa. Thâm tâm thăm dò xem , gõ cửa mỏi tay mà thấy ai thưa, c.ắ.n răng một cái, đạp cửa xông thẳng .

Cú đạp cửa làm sợ đến mức vội vã đuổi cổ luôn cái thằng nhóc chân sai vặt theo hầu, đó mới rón rén cẩn thận nhích từng bước một tới gần.

Tần Phi Nguyệt gục đầu mặt bàn thư án, im bất động, chiếc áo choàng lông tuột xuống rơi còng queo mặt đất. Ta bước tới nhặt nó lên, lúc mới ngẩng đầu dậy, chợt thấy cổ họng cứng ngắc, một bàn tay tóm chặt lấy.

"Kẻ nào?"

"Giáo chủ... là thuộc hạ." Ta khó nhọc hé môi.

Tần Phi Nguyệt chậm rãi thẳng lên. Đặc biệt , đeo mặt nạ. Trên khuôn mặt xinh tuyệt trần vẫn còn vương chút hoang mang ngái ngủ: "Ngươi tới đây làm gì?"

Ta khẩn trương đến mức năng lắp ba lắp bắp: "Thuộc... thuộc hạ ban nãy gõ cửa thấy ai thưa, nên tiến xem thử..." Ta dán mắt khuôn mặt đang ửng đỏ hầm hập của , cùng với cái trạng thái tiều tụy rõ mồn một , to gan đề nghị: "Giáo chủ, cần thuộc hạ gọi Hữu hộ pháp tới xem bệnh ?"

Tần Phi Nguyệt nhắm nghiền mắt . Ngay lúc tưởng chừng ngủ ngất , mới thều thào: "Đừng gọi ."

Hình như do sốt cao đến lú lẫn, Tần Phi Nguyệt lảo đảo lắc đầu, buông một câu mà đến hết đời cũng thể nào quên .

Hắn : "Thẩm Lược, chỉ tin một ngươi."

82.

Mặc dù khi tỉnh táo , lập tức hạ lệnh cưỡng chế bắt quên sạch chuyện đó .

thể nào quên , thậm chí còn nhớ rành mạch cho tới tận bây giờ.

83.

Chỉ là lúc đây, rõ câu còn giá trị nữa.

Tần Phi Nguyệt tin tưởng tên t.h.i t.h.ể —— Chuyện cũng dễ hiểu thôi, suy cho cùng "Thẩm Lược" đột nhiên tâm đổi tính 180 độ, đề phòng cảnh giác cũng là lẽ đương nhiên. Mà đây cũng là điểm duy nhất vớt vát cho chút cảm giác an ủi.

nhiêu đó vẫn còn xa mới đủ để đền bù cho những gì mất.

84.

Đêm ngày diễn Tế Nguyệt đại điển, Giáo chủ sai mang bộ y phục mới may đến. Ta rũ mắt xấp lụa đỏ chóe chình ình giường, hai mắt thấy đau nhói.

Lúc còn sống cực hiếm khi mặc quần áo màu mè sặc sỡ, thường xuyên diện một áo bào đen thêu ám văn, ống tay và vạt áo đều quá dài vướng víu, tóc tai cũng chỉ túm gọn gàng lên cho xong. Chứ như cái bộ dạng lúc : búi tóc chải chuốt tinh xảo tỉ mỉ, khoác lên bộ trường bào đỏ rực chói lọi như máu.

Ta khuôn mặt nhẽ thuộc về đó, chỉ cảm thấy sự xa lạ tột độ bủa vây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ta-khong-phai-da-chet-sao/phan-6.html.]

cái tên t.h.i t.h.ể thì chắc mẩm là khoái chí lắm. Cứ soi gương ngắm nghía mất hơn nửa ngày trời. Ngay lúc đó, đu bám vai , hai bàn tay vô hình bóp chặt lấy cái cổ đang quấn lụa đỏ của , biểu cảm vặn vẹo dữ tợn.

Nếu thấy , chắc chắn sẽ dọa cho vỡ mật mà chầu trời thêm nữa.

Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh đó thôi cũng thấy sướng rơn, khóe miệng tự chủ mà nhếch lên, nặn một nụ quỷ dị méo mó.

85.

Ngay lúc tưởng chừng bản trắng tay còn cái nịt, ông trời vẫn cứ nhất quyết buông tha .

ngày Đại điển, ngay khi kết thúc nghi thức hiến tế, Tần Phi Nguyệt mặt tất cả chính thức dõng dạc tuyên bố: Rút chức vị Tả Hộ pháp của Thẩm Lược, bổ nhiệm làm Chủ sự Cung Uyên Ương, chuyên quản lý sự vụ ở hậu cung.

Lúc thốt những lời , thần thái của điềm nhiên vô cùng, thậm chí còn phảng phất một tia vui sướng. giống như sét đ.á.n.h giữa trời quang, làm kinh động thể giáo chúng, đặc biệt là mấy vị Đường chủ, nét hoảng sợ gần như rành rành lên mặt.

điều làm tuyệt vọng đến cùng cực chính là, một ai trong bọn họ dám phản đối lấy một câu, tất cả chỉ câm như hến mà quỳ rạp xuống.

Ta chìm trong bóng tối khuất hậu đài, trừng mắt một bóng đỏ một bóng đen sóng vai đài cao, hàng ngàn hàng vạn giáo chúng phủ phục sát đất ngay chân bọn họ, đôi mắt rách toạc tức tưởi.

Đến khi thứ chất lỏng màu đỏ ngầu ứa từ hốc mắt, mới cay đắng nhận , hóa làm ma cũng rơi lệ.

86.

cái khoảnh khắc tên t.h.i t.h.ể hai tay dâng lên tấm lệnh bài từng nhuốm m.á.u của , rốt cuộc thể nào nhẫn nhịn thêm nữa, từ tận sâu trong linh hồn gào lên một tiếng thét phẫn nộ tê tâm liệt phế.

Đó là minh chứng cho bộ thành tựu cả một đời của Thẩm Lược ! Là niềm vinh quang kiêu hãnh mà tự hào nhất! Là thứ đ.á.n.h đổi bằng vô vàn m.á.u và nước mắt! Nó đại diện cho phận của , địa vị của , uy vọng của ... đại diện cho TẤT CẢ thứ của !

Ngươi dựa cái gì mà dám ném bỏ nó như một thứ rác rưởi hả?!

Dựa cái gì!!!

Mọi lý trí tựa hồ chặt đứt phăng trong khoảnh khắc đó. Ta lao vút lên như một mũi tên xé gió, húc mạnh bàn tay đang giơ lơ lửng giữa trung của —— Mẹ nó, thế mà trúng thật! Ta húc văng tay , tấm lệnh bài theo đà văng tuột xuống đất, phát một tiếng lạch cạch lạnh lẽo.

Ta xoay ngoắt đầu , giáng một chưởng điên cuồng n.g.ự.c . Tên t.h.i t.h.ể rú lên một tiếng t.h.ả.m thiết, cả bật ngửa , ngã nhào vòng tay của Tần Phi Nguyệt.

Ta định lao tới truy sát thêm đòn nữa, nhưng đột ngột va đôi mắt sát khí ngút ngàn của Tần Phi Nguyệt. Bị ánh mắt đó đ.â.m trúng, cứng đơ tại chỗ, kiệt sức quỳ rạp xuống nền đá.

Hắn thấy . Ánh mắt xuyên thấu qua cơ thể , găm thẳng đám giáo chúng đang hoảng loạn nhốn nháo phía .

thể thấy . Nhìn thấy cái bóng phản chiếu viên đá quý của chiếc mặt nạ —— Một bộ dạng Lệ quỷ tóc trắng xõa rượi, quần áo tơi tả, thất khiếu ứa m.á.u đáng sợ đến kinh hồn.

87.

Ta rốt cuộc cũng toại nguyện, hóa thành một con Lệ quỷ.

88.

Làm một con ma bình thường với làm Lệ quỷ gì khác ?

Ta chui lủi trong một góc tối tăm, run rẩy xòe bộ móng tay đen ngòm ngắm nghía, ngó mớ tóc trắng ởn xõa tung vai.

Cảm nhận thứ chất lỏng sền sệt dính dớp đang chảy dài mặt, bực dọc lắc lắc đầu, cố gắng vớt vát làm cho trông sạch sẽ dáng con hơn một chút.

Từ cái lúc nổi cơn điên bạo tẩu đến khi giành chút lý trí như hiện tại, cũng trôi qua bao lâu . Có thể là một ngày, cũng thể là nhiều ngày hơn —— Sợi dây diều vô hình từng trói buộc rốt cuộc cũng đứt bực. Ta hiện giờ thể tự do bay lượn tới bất cứ ngóc ngách nào, nhưng cảm thấy bản như một kẻ lạc đường phương hướng.

Ta nên bây giờ?

Chốn nào mới thực sự là nơi dung của ?

89.

Đi loanh quanh một vòng, chán chê rốt cuộc vẫn vác xác về bên cạnh Tần Phi Nguyệt.

Mà đương nhiên, cái tên t.h.i t.h.ể cũng đang chình ình ở đó —— Hắn chưởng của đ.á.n.h trọng thương, giữa n.g.ự.c in hằn nguyên một vết chưởng ấn to bằng bàn tay, bầm tím đen một màu vô cùng quỷ dị. Kể từ lúc ngất xỉu tại trận đến giờ vẫn dấu hiệu tỉnh . Tần Phi Nguyệt khoanh tay n.g.ự.c bực bội một bên, khóe môi mặt nạ mím căng cứng. Vu Luyện thì toát mồ hôi hột tay lăm lăm kim châm, vẻ đang vò đầu bứt tai nên đ.â.m huyệt nào.

Một lát , thằng chả bày cái bản mặt nhăn nhó khổ sở quỳ rạp xuống: "Khởi bẩm Giáo chủ, Tả hộ... , thương tích của Thẩm Lược quá mức quỷ dị. Rõ ràng vết thương ngoài da cũng tổn hại nội tạng, thuộc hạ thực sự vô phương cứu chữa."

Lồng n.g.ự.c Tần Phi Nguyệt đột ngột phập phồng dữ dội. Hắn vung tay đ.á.n.h nát bấy cái bàn bên cạnh, giận dữ quát: "Vô phương cứu chữa?! Vậy Bản tọa giữ cái mạng ch.ó của ngươi để làm cái gì?!"

Giọng của lạnh buốt thấu xương. Vu Luyện run b.ắ.n , vùi đầu xuống sát sạt mặt đất: "Thuộc hạ to gan mạo suy đoán, chuyện quả thực tà môn chịu . Tình cảnh lúc đó tất cả chúng đều tận mắt chứng kiến. Giữa thanh thiên bạch nhật đông , Thẩm Lược đột nhiên trúng đòn ngã gục, nhưng xung quanh lấy nửa bóng tấn công. Bằng , với công lực thượng thừa của Giáo chủ, tuyệt đối thể lập tức tóm cổ hung thủ trong nháy mắt."

Tần Phi Nguyệt trầm ngâm gì, tựa hồ cũng cảm thấy chuyện quá đỗi kỳ quái. xưa nay vốn bao giờ tin chuyện quỷ thần ma cỏ. Lời của Vu Luyện thể làm bận tâm, nhưng chắc đủ để thuyết phục .

Ta trôi nổi xem đến đoạn , bèn từ từ trôi lùi về phía .

Nói thật, nếu chính trải qua cái cớ sự , cũng thèm tin ma thật.

Loading...