Ta không phải đã chết sao - Phần 4

Cập nhật lúc: 2026-05-08 09:31:38
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

43.

Thi thể đang ngủ, cách vách đang họp, nóc nhà trộm.

Hình ảnh thoạt hài hòa đúng ? Thực tế chính là con diều túm dây, cái thằng ngu bức lật một cái là dịch chuyển theo một chút, lúc cách xa quá còn  rõ.

Đệt, Tần Phi Nguyệt cái tật ? Làm cái giường to chà bá thế!

Đang thì giật một cái, cả lơ lửng giữa trung. Ánh trăng từ lưng dội xuống, xuyên qua thể trong suốt của rơi xuống mặt đất, tĩnh lặng vô cùng.

Thính lực của đương nhiên  kém, nhưng mấy gã trong phòng cũng   dạng ăn chay, chuyện nhỏ đến mức hận thể dùng bút  ... Còn may là bọn họ phòng đến mức đó, cũng  lợi hại đến độ tiếng bút ma sát giấy mà đoán bọn họ cái quái gì.

Tình hình hiện tại là, Giáo chủ đại nhân cái vụ tế lễ tiêu tốn chi phí làm cho cáu gắt —— tuy giọng vẫn vững vàng, nhưng dựa theo hiểu bao năm nay của về , lúc đang xù lông. Nếu ngươi mà  thuận theo lời ...

"Rầm!"

Ta cúi đầu, vị Hình Thiên Đường Đường chủ một chưởng đ.á.n.h bay ngoài cửa, lúc đang quỳ rạp ngay lòng bàn chân , âm thầm thở dài.

45.

Ai cũng , Ma giáo tổng cộng năm phân đường: Hình Thiên, Thí Vũ, Độc Tâm, Luyện Võ, Công Lâm. Trong các Đường chủ hai kẻ kiêm luôn chức Tả Hữu Hộ pháp, ai lo việc nấy... Đừng bọn ít . Ma giáo cái nghề ngỗng quái gì , rủi ro cao, đầu tư lớn, chừng ngày trời nào đó c·h·ế·t trẻ. Hơn nữa đào nhiều nhân tài như , mà dẫu thì chúng nó cũng chạy nương tựa đám danh môn chính phái hết. Cho nên khó khăn lắm mới vớ một mống, đương nhiên là xài cho cạn kiệt, vật tận kỳ dụng.

Hình Thiên Đường Đường chủ Lôi Húc, chính là cái gã đ.á.n.h bay ngoài đây, tính cũng là lão tiền bối của bọn . Thời lão cựu Giáo chủ còn tại vị, chễm chệ ở ghế Phó Đường chủ, cần cù cày cuốc mười mấy năm ròng. Mãi cho đến khi Tần Phi Nguyệt thượng vị, giáo diễn một cuộc đại thanh trừng, đời Đường chủ chầu trời hết, lúc mới tới lượt lấp chỗ.

Lôi Húc con , trung thành , năng lực cũng , mỗi tội cái đầu óc   linh hoạt cho lắm, ăn ngu ngốc. Ngươi xem hiện tại , dăm ba câu chọc tức Giáo chủ đến mức tay đ.á.n.h ... Nếu đổi á, cái loại chuyện đến cả trăm triệu năm cũng  bao giờ xảy .

Ta hả hê khi thấy khác gặp họa, trơ mắt Lôi Húc dập đầu tạ tội đến mức mặt mũi bầm dập, tâm tình tự nhiên thấy lên hẳn.

thì ngày cái tên cũng  ít quất roi —— tuy đó   bổn ý của , nhưng làm dám trách Giáo chủ, chỉ đành bất đắc dĩ úp cái nồi đen lên đầu ...

Sao cơ?   đạo lý á?

Nói thừa, bọn là Ma giáo cơ mà!

46.

Tóm cứ vật vã như thế cả một đêm, đến khi trời tờ mờ sáng, bên trong rốt cuộc cũng chịu ngừng nghỉ. Ta bọn họ từng gã một vác theo cái quầng thâm mắt đen thui bự chà bá từ trong phòng , chẳng hiểu trong đầu lóe lên bốn chữ "thái dương bổ âm" (hút dương khí bổ âm khí)... Mẹ nó, thiếu chút nữa nhịn phụt tiếng.

Ma giáo tên đầy đủ là Bái Nguyệt Giáo, võ công xuất đương nhiên đều là chiêu thuần âm. Trong đó Lãnh Nguyệt Thần Công của Giáo chủ Tần Phi Nguyệt đầu, đó mới thực sự là chí âm chí thuần. Dẫn đến nhiệt độ cơ thể của lúc nào cũng thấp hơn bình thường, lạnh lẽo buốt giá, sờ hệt như một khối ngọc lạnh.

Năm 18 tuổi, lúc luyện công xảy chút sự cố, suýt nữa thì tẩu hỏa nhập ma. Vẫn là đích lết xuống t.ử lao chọn vài tên t.ử tù mang tới cho hút dương khí. dù là , cũng g·i·ế·t đến đỏ cả mắt, lục bất nhận thấy ai là đ.á.n.h đó. Ta ỷ việc đang mất thần trí mà uốn éo né trái né , nhưng cuối cùng vẫn  né nổi, ăn trọn một chưởng.

Ta một chưởng đ.á.n.h cho đứt nửa cái mạng, bẹp dí giường ròng rã hai tháng trời. Tần Phi Nguyệt  thèm tới thăm lấy một , chỉ sai Vu Luyện đích tới chăm sóc —— Hồi đó cứ tưởng mạng cứng, hiện tại xem , thực chất là đem tuổi thọ mang tiêu hao .

Bất quá từ đó về , mỗi Tần Phi Nguyệt luyện công đều là bế quan. Hắn tự nhốt trong cái mật thất mà  một ai mở , một bế quan là mất cả tháng.

Có những lúc thật sự cực kỳ lo lắng lỡ chầu trời ở trỏng, đến cả nhặt xác cũng   cách nào mà thu dọn.

47.

Tên t.h.i t.h.ể ngủ đến tận giữa trưa mới chịu mò dậy. Hắn cứ thế kéo theo con diều hình chà bá là đây lượn lờ lắc lư ngoài sân. Nhìn cái bộ dạng tung tăng nhảy nhót của , tức trào m.á.u họng.

Tính từ lúc Vu Luyện cứu về đến nay qua hơn một tháng rưỡi, nội thương dưỡng cũng kha khá , ngoại thương cơ bản cũng khép miệng. Chỉ là cổ vẫn còn quấn băng gạc, làm tôn thêm cái sắc mặt  lấy gì làm đẽ. Tuy rằng khắp sẹo nhiều vô kể, nhưng bảo ai tự dưng lưu một vết thẹo ngay chỗ dễ thấy như cái cổ chứ, cảm giác cứ như cái đầu gắn   chắc, hở thể rụng xuống đất bất cứ lúc nào .

Dù rằng đó  còn là thể của nữa, nhưng suy cho cùng cũng xài mòn mỏi suốt hai mươi mấy năm trời,  tiếc mới là lạ.

Tần Phi Nguyệt tựa hồ cũng thấy nuối tiếc. Bởi vì những lúc thi thể, ngẫu nhiên cũng sẽ toát một tia hoài niệm. Ta   đang hoài niệm cái quái gì, thôi thì cứ tạm coi như là đang nhớ nhung .

Ừ, tự nghĩ như thì ảo tưởng sức mạnh quá, nhưng dù cũng ngỏm củ tỏi, mơ mộng một chút thì c·h·ế·t ai.

48.

Lúc , tên t.h.i t.h.ể  bước chân khỏi cửa viện . Bởi vì   võ công, lết xác ngoài là y như rằng làm thịt.

Hắn ru rú trong phòng, kéo theo cũng ru rú luôn. Hắn còn thể trêu hoa ghẹo nguyệt đùa giỡn với đám thị nữ, thì cùng lắm chỉ bay tới bay lui lơ lửng trong phòng, tự tìm trò giải trí cho .

Mẹ kiếp, đồng dạng đều là giam lỏng, cớ sự chênh lệch lớn đến thế cơ chứ?

Ta phiền muộn vắt vẻo nóc tủ, buồn bã ỉu xìu gục đầu xuống, cả sắp mọc nấm mốc.

Cái thằng dùng xác   lấy một chút ý chí tiến thủ. Cả ngày chỉ ăn cơm, ngủ gật, với bắt giun đất. Trong khi cái thằng c·h·ế·t là đây uổng phí một tấm lòng chăm chỉ hiếu học, ngặt nỗi  tìm chỗ nào để xài, ngươi xem thấy nghẹn khuất uất ức cơ chứ?

Ồ, ngay trong lúc còn đang mải c.h.ử.i thầm, tỷ tỷ thị nữ xoay tên t.h.i t.h.ể như chong ... Dù thì cũng là do Ma giáo đào tạo , đứa nào bước chân xuống núi mà chả giang hồ c.h.ử.i là yêu nữ cơ chứ. Với cái loại da mặt mỏng như tờ giấy của tên t.h.i t.h.ể , dăm ba câu là dắt mũi lọt hố ngay. Lúc chuyện còn đang lắp ba lắp bắp kìa, mà tức lật cả lòng trắng mắt.

Bà nội nó chứ, mồm mép thì ngươi   động thủ ? Túm lấy đè gặm cho hai phát môi, tác dụng còn mạnh hơn tỉ lời lảm nhảm. Ta   nghi ngờ "thằng em" bên của bệnh , vì làm thế khác nào tự nghi ngờ cấu tạo thể của chính .

Chung quy , đầu óc của thằng chả vấn đề.

49.

Đầu óc cũng là của ?

Kệ xác , dù  đang xài  .

50.

mà nhắc tới vấn đề , làm nhớ đến cái đặc sắc xưa nay của Ma giáo.

Ở chỗ bọn ,   cái khái niệm gọi là "Đồng t.ử công". Ai nấy đều tranh thủ phá  cho nhanh, đó bắt tay học phép thái bổ.

Phép thái bổ tên là Ôm Nguyệt Thần Công, chia làm hai loại cách thức sử dụng. Loại thứ nhất là giáng một chưởng lên đỉnh đầu vận công hút. Loại xài khá là tiện,  cần lột đồ cởi quần áo lằng nhằng, nhưng cũng tiềm ẩn rủi ro nhất định. Lỡ vớ đứa liệt nữ trinh nam thà c·h·ế·t khuất phục, ngươi còn căng não đề phòng nó giãy giụa thoát ... Cho nên, thường thì bọn trói nghiến chúng nó từ cho chắc cú.

Còn về loại thứ hai, đương nhiên chính là cái thứ đời lên án c.h.ử.i rủa nhiều nhất: lột đồ mới làm ăn .

Tinh túy của bộ công pháp một tay Giáo chủ nắm giữ, bọn hạ nhân như chúng chỉ học chút da lông bề ngoài. Xài thì vẫn xài đấy, nhưng hiệu quả  thể nào so bì với hàng xịn của Giáo chủ. Ta bình thường cũng  khoái cái trò , thỉnh thoảng lôi dọa ma là chính. Dù thì cái cảnh tượng đang làm chuyện mà trực tiếp hút cạn sinh lực cũng kinh dị vãi nồi. Hơn nữa những lúc nội lực cạn kiệt, dùng nó để cứu vớt tình hình cũng tiện phết... Chỉ là đó, sẽ mất khá nhiều thời gian để tiêu hóa và điều dưỡng khí tức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ta-khong-phai-da-chet-sao/phan-4.html.]

Cơ mà cách dùng của loại thứ hai , là mượn lúc âm dương giao hợp để luân chuyển khí tức, dân gian gọi nôm na là "Song tu". Hiệu quả mang ăn đứt cái kiểu hút thô bạo của loại thứ nhất. Chỉ là từng đụng tới, ngay cả hồi năm 20 tuổi bên ban xuống cho một nữ t.ử tù, cũng đỗi "ôn nhu" mà bóp cổ nàng tắt thở, đó đả tọa ngay giường suốt cả đêm ròng.

51.

Ta từng rêu rao với bên ngoài là một tên đoạn tụ (đồng tính). Suy cho cùng cái chuyện cũng  ảnh hưởng gì đến đại cục. Ngoại trừ việc cứ phụ nữ là "thằng em"  ngóc đầu lên nổi , thì ba cái trò ôm ấp, sờ tay, hôn mỏ, miễn là  tiến tới bước cuối cùng thì vẫn diễn chán.

Ma giáo tuy ác danh vang xa, nhưng cứ ở trong là vác cái mặt sẹo dữ tợn bặm trợn. Hình tượng là thứ cần dụng tâm nhào nặn. Ví dụ như Tả Hộ pháp đây, xuống tay tàn nhẫn tâm địa độc ác là thế, nhưng vẫn đắp lên cái mác phong lưu tài tử... Ngươi xem, trai là một lợi thế lớn ? Cùng là con với , vài chuyện làm thì đời gọi là "phong lưu", đổi sang cho tên Phùng Bình Huy làm,  thành "hạ lưu".

Phùng Bình Huy chính là một trong những vị Đường chủ nhắc đến lúc , phụ trách quản lý Công Lâm Đường. Vị Đường chủ chuyên phụ trách phòng vệ, nghiên cứu chế tạo cơ quan ám khí các thể loại. Dù cũng là cái chân  cần ló mặt ngoài đường, so với đám bọn suốt ngày chạy đôn chạy đáo ngược xuôi thì nhàn hạ hơn tỉ .

52.

Rồi thì ai nấy đều , thằng chả là một thằng biến thái, một thằng biến thái kè kè cái mặt nạ đồng thau mặt.

Hơn nữa, ở cái chốn Ma giáo một mét vuông rơi xuống chín thằng biến thái , độ biến thái của vươn tới một tầm cao mới lập dị, "tươi mát thoát tục"  đụng hàng.

Hắn sở thích dòm khác song tu, đến mấy nhịp chót thì tự nhảy thế chỗ. Ta   trong quá khứ từng đả kích tổn thương cái kiểu quái gì, chỉ là so với độ tởm lợm của , thì việc thích đàn ông  là cái gì cả.

Lại thêm cái tật, Phùng Bình Huy lúc song tu cực kỳ thích lột bỏ mặt nạ... Ban nãy mắng hạ lưu, chính là vì cái thói .

Nếu mà là á, nung cái mặt nạ dính chặt mặt luôn, cả đời  bao giờ gỡ xuống.

53.

Ngươi hỏi rành rẽ thế á?

Có một tìm để thỉnh giáo công năng của cái cơ quan mới chế tạo thì vô tình bắt tại trận. Khung cảnh lúc đó rực lửa dị thường,  buồn miêu tả chi tiết làm gì. Ta chỉ nhớ rõ khoảnh khắc thấy động tĩnh mà ngoảnh đầu ...

Ôi chao ôi ơi, nghĩ thôi mà thấy cay xè hai mắt!

Hại thỉnh giáo xong xuôi chuyện công sự, về phòng soi gương tẩy mắt mất trọn một canh giờ.

54.

Ngươi hỏi Giáo chủ ư? Lúc đó đang bế quan, sống c·h·ế·t  rõ.

Ta soi gương xong còn cong m.ô.n.g chuẩn sẵn hậu sự cho , bận tối tăm mặt mũi, rảnh  .

55.

Xàm le nãy giờ, tên t.h.i t.h.ể cũng thấy mệt, tọng xong bữa trưa đưa tới là lăn ngủ.

Thừa dịp còn đang lơ mơ ngáy pho pho, tỷ tỷ thị nữ lượn khỏi cửa, thẳng một đường tiến phòng Giáo chủ.

Thật cũng bám theo hóng hớt lắm, ngặt nỗi giới hạn cách  cho phép... Nếu báo mộng á, chuyện đầu tiên làm là bóp cổ bắt thằng ôn t.h.i t.h.ể nới sợi dây diều dài thêm chút nữa cho ông!

Đứa nào dám bảo chỉ mỗi ngần tiền đồ? Là tại tao chỉ còn mỗi việc để làm đấy chứ! Chẳng lẽ mày tìm thêm trò gì vui cho tao ?!

Tình cảnh éo le thế , tao đến lén góc tường mà cũng  xong, tụi bay nghĩ tao dễ dàng sống qua ngày lắm chắc?!

56.

Thôi chủ đề chính. Tỷ tỷ thị nữ ở rịt trong phòng chừng nửa nén nhang thì bước , chắc mẩm là báo cáo tiến độ nhiệm vụ. Tần Phi Nguyệt tỏ vẻ khoan dung với tên t.h.i t.h.ể đó, nhưng đến mức mù quáng dung túng thứ. Màn kịch xảy trong dự kiến của .

Ta   soi cái rắm gì , chỉ tầm hai nén nhang , Tần Phi Nguyệt bước khỏi khuê phòng, đôi môi mỏng lớp mặt nạ mím chặt cứng.

Trông vẻ như đang cáu tiết nhỉ?

Cũng thôi, hồi còn sống rước cái mác phong lưu giả tạo rởm đời ngoài giang hồ bê về tận trong giáo . Dù thì cũng  cần thiết, với cả diễn trò cũng mệt bở tai chứ.

Thế là vô cùng hả hê đểu bay về phòng, im lặng tiếng chờ Giáo chủ đại nhân nộ khí đùng đùng đạp tung cửa xông ...

Kết quả chỉ nhè nhẹ đẩy cửa , nó, đẩy một cái vô cùng nhẹ nhàng rón rén!

Làm tụt nó cảm xúc, thất vọng vãi.

57.

Mà ngay lúc , cái tên t.h.i t.h.ể chình ình giường khẽ trở . Nước miếng nhiễu nhão cả gối, hai chân banh càng tướng ngủ vô tư lự, chăn mền   đạp bay xó xỉnh nào.

Cứ cái tư thế ngủ t.h.ả.m  nỡ đó làm một nữa dâng lên sát ý nồng đậm. Bình thường thế nào thì thôi bỏ qua, nhưng giờ phút Giáo chủ đang trân trân một đống mày đấy, mày  thể nào giữ cho tao chút xíu hình tượng thằng ranh?!

Ta bay một bên mà tức ách nghiến răng ken két. Tần Phi Nguyệt tựa hồ cũng sững một chốc. Ngay cái lúc đinh ninh sẽ tung một chưởng đập c·h·ế·t tươi tên t.h.i t.h.ể thì đệt mợ, thế mà từ từ bước tới, dịu dàng đắp chăn cho thằng oắt con đó!

Đệt... Đệt mợ, thế ý gì?!

Ta nghệch mặt dòm cái gã Tần Phi Nguyệt vốn dĩ xông tới để tính sổ, giờ cẩn thận dém góc chăn thong thả gót rời . Trái tim trong lồng n.g.ự.c tự dưng đập thịch một cái.

Hồi tưởng tỉ tỉ thứ làm suốt mấy ngày qua, dăm ba cái hành động quái gở  thể nào nắm bắt nổi, cộng thêm thái độ ưu ái và dịu dàng rành rành đó... Có lẽ đáp án mờ mờ mịt mịt đoán từ lâu, nhưng vẫn luôn chối bỏ  dám xác nhận. Rốt cuộc thì chuyện đó quá sức kinh tởm tủng!

sự thể đến nước ,  thể trốn tránh đối mặt với vấn đề nữa.

Giáo chủ...   là thích cái tên chiếm xác đấy chứ?!

58.

Thực tình thì  quan tâm Giáo chủ thích ai. Dẫu cho nuôi nguyên một hậu cung sủng mĩ nữ, mỗi năm còn đều đặn tuyển thêm mới, một tháng thị tẩm đến chục , nhưng cũng từng thấy thật sự để tâm đặt ai mắt.

Ngược là đám đàn bà rảnh rỗi sinh nông nổi suốt ngày làm làm mẩy, đấu đá giành giật tới mức rớt mạng ít. Chính tay xử lý dọn dẹp hậu quả cũng chả ít: nào là thắt cổ, uống t.h.u.ố.c độc, nhảy sông nhảy giếng... Có những lúc dòm cái sự si cuồng điên dại của mấy ả dành cho Giáo chủ, thấy bội phục phết, cũng dâng lên chút ít cảm giác thương xót.

Tâm can Tần Phi Nguyệt là thấu đáo tường tận, lạnh ngắt băng giá, cứng như tảng băng trôi.

Đã lúc cũng từng tưởng tượng thử xem nếu yêu một thì trông sẽ cái dạng gì. hôm nay, khoảnh khắc tận mắt chứng kiến điều đó, chỉ cảm thấy...

Ta  diễn tả nổi đó là thứ cảm giác c.h.ế.t tiệt gì, nhưng tóm trong lòng khó chịu, ý nan bình.

Ta  thể tin việc thể đem lòng yêu cái tên t.h.i t.h.ể chỉ trong vỏn vẹn tới hai tháng ngắn ngủi sống chung. nếu   , thế thì tại theo ròng rã suốt 20 năm trời,  bao giờ nhận cái thứ đãi ngộ như thế?!

Loading...