Ta không phải đã chết sao - Phần 11
Cập nhật lúc: 2026-05-08 10:01:26
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
29.
Lượng thông tin nhồi nhét não vẻ to, ngơ ngác đần mặt mất một hồi lâu. phản ứng đầu tiên của là cố ghim chặt mấy lời não.
Bởi vì , ngày mai mở mắt quăng sạch bách mất.
30.
Mặc dù nội tâm chút gợn sóng d.a.o động nào, nhưng tính đây cũng là đầu tiên trong đời lão t.ử tỏ tình.
... Kể thì cũng mang tính kỷ niệm phết đấy chứ, đúng ?
31.
Ta đưa lời hồi đáp nào cho màn tỏ tình của , càng mở mồm rặn thêm câu gì, cuối cùng đành dùng sự trầm mặc để đối phó.
Mà đối phương tựa hồ cũng sớm đoán cái kết quả thê t.h.ả.m . Hắn lẳng lặng ôm chặt lấy , hôn lên vành tai và hai gò má .
Bọn căn bản đứa nào rành cái vụ hôn hít , chỉ ngượng ngùng sượng trân thẳng mắt , áp hai đôi môi dán tịt một chỗ... Môi Tần Phi Nguyệt mềm hơn tưởng tượng nhiều, mang theo chút nhiệt độ cơ thể hiếm hoi, ram ráp ấm áp.
Bởi vì dán gần quá mức, thể rõ hàng lông mi dài của Tần Phi Nguyệt đang run rẩy nhè nhẹ. Ánh sáng dịu dàng rọi xuống đuôi mắt , trông hệt như một cánh bướm đang chập chờn run rẩy.
Hắn bất an nhưng vô cùng bức thiết mà gặm c.ắ.n môi , đầu lưỡi theo một cái trật tự nào luồn lách xông . Ta căng thẳng vãi nồi, suýt chút nữa thì theo bản năng c.ắ.n phập xuống một phát, may mà ráng nhịn .
—— cũng dám ngậm chặt miệng , mà đáp trả thế nào, đành cứng ngắc mặc kệ cho tùy ý làm xằng làm bậy. Tần Phi Nguyệt điên cuồng hôn , mút mát nước bọt trong miệng , l.i.ế.m láp nướu răng và khoang miệng ... Ta dùng từ gì để miêu tả cái loại cảm giác c·h·ế·t tiệt đó, chỉ là sắp nó nghẹt thở đến nơi.
Nụ hôn làm trái tim rung động nổi, nhưng làm thấy hít thở thông.
32.
Kết thúc nụ hôn mút mát đó, hai thằng tụi thở hồng hộc tách . Tần Phi Nguyệt dám thẳng mặt , chỉ ép đầu úp lồng n.g.ự.c .
Ta rõ lớp da thịt mỏng tang , một thứ nội tạng đang đập bịch bịch liên hồi.
"Nghe thấy chứ?" Giọng pha lẫn tiếng thở dốc của Tần Phi Nguyệt vang lên bên tai. Bàn tay mơn trớn vuốt ve mái tóc gáy , động tác ôn nhu đến cực hạn.
"Từ lâu, lâu về , nó... chỉ vì ngươi mà đập thôi."
Đây chắc là câu dịu dàng nhất từng , và cũng là câu tình thoại duy nhất...
Ta chớp chớp mắt, dường như một giọt chất lỏng nào đó rỉ từ khóe mi trượt xuống, mà cũng dường như là gì.
"Ta thấy ."
Và đến cuối cùng, cũng chỉ thể nặn một câu vô hồn như thế.
33.
...
34.
Hôm qua ngủ ngất từ cái lúc nào. Tỉnh dậy lôi nhật ký lật lật mới phát hiện, hình như lậu mất tiêu một ngày.
Cơ mà lúc mở mắt , thấy đang tựa đầu sát sạt Tần Phi Nguyệt. Hắn ngủ cực kỳ an tường bình yên, ngay cả cái nếp nhăn lúc nào cũng nhíu chặt giữa hai hàng lông mày cũng giãn .
Đã chuyện gì lắm xảy ?
Ta cố vắt óc nhớ , kết quả vẫn là cái đầu rỗng tuếch moi cái rắm gì.
Chỉ những mảng ký ức từ đời tám hoành nào in hằn sâu hoắm trong đầu, rõ nét đến mức gần như quỷ dị.
... Thôi bỏ .
35.
Tần Phi Nguyệt đột nhiên chồm tới thơm một cái chóc. Chuyện làm giật sửng sốt.
Bởi vì theo cái sự nhận thức của , từng hôn bất kỳ ai bao giờ, kể cả đám mĩ nữ sủng xếp hàng dài trong hậu cung...
Thế thì tại hôn ?
Ta thắc mắc trong bụng, nhưng dám thốt để hỏi. Đành ngoan ngoãn ngậm chặt miệng như hến, làm bộ như cái vẹo gì xảy .
Kết quả là ý định tha cho dễ dàng thế... Hắn bẻ lệch mặt qua, tớp thêm mấy phát liền. Môi mềm mềm, còn ram ráp ấm.
Và đó, tỏ tình với .
36.
Ờm... Ta ghim kỹ vụ mới , nhỡ ngày trời nào đó quên sạch bách.
Dù rằng cái thứ tình cảm , còn cách nào để hồi đáp nữa.
37.
Đối mặt với sự vô tình đó, Tần Phi Nguyệt cực kỳ đau đớn thương tâm.
Ta hiểu , cũng ráng sức an ủi . những thứ đó chung quy mang tác dụng cái gì lớn lao. Bọn đều thể đổi bản , càng bất lực trong việc chữa lành vết thương cho .
Ta chỉ thể lặp lặp cái vòng luẩn quẩn: Lãng quên, đó mở mắt đón nhận một nụ hôn mới... Rồi chìm giấc ngủ trong cái vòng tay mấy ấm áp của .
Cái vòng tuần c·h·ế·t tiệt đó cứ kéo dài bao nhiêu lâu. Cuốn sổ nhật ký của chép đầy nhóc những câu tình thoại sến súa của —— Trong mớ ký ức xa xưa của , vốn là cái ngữ dẻo mép, đối với cũng bao giờ cuồng nhiệt đến thế ...
ngoại trừ việc tin tưởng , còn sự lựa chọn nào khác.
Bởi vì trong thế giới hiện tại của , chỉ độc nhất một .
38.
hôn hít mãi thì cũng đến ngày ngấy tới tận cổ, lời tình tự sến súa mấy thì cũng lúc cạn kiệt vốn liếng... Tần Phi Nguyệt vẫn cam tâm. Hắn bức thiết vơ vét nhiều thứ hơn nữa... Muốn tìm cái phần nhân tính mà đ.á.n.h rơi. Ta trơ mắt ngày qua ngày chìm dần sự điên loạn, ngoại trừ cái sự trầm mặc nhợt nhạt , làm cái gì sất.
Đến cùng, rốt cuộc cũng hết nhẫn nại nổi nữa.
Vẫn là một buổi sáng sớm y như ngày. Tần Phi Nguyệt thẫn thờ mép giường, đưa tay vuốt ve sờ soạng mặt , vứt một câu: "Đợi về."
Và đó, lặn mất tăm mất tích một quãng thời gian dài dằng dặc thấy ló mặt mũi .
39.
Ta vẫn giam lỏng trong cái căn phòng chật chội . Theo thời gian trôi , trống trong ký ức của càng lúc càng loét to hơn. Ta chỉ thể lợi dụng cuốn nhật ký để liên tục lôi những chuyện xảy ... Dẫu cho đó chỉ là dăm ba cái chuyện vặt vãnh nhạt nhẽo, nhưng chí ít làm như , còn cảm nhận thời gian vẫn đang trôi.
Tần Phi Nguyệt bảo đợi về, thì đành đợi thôi.
Cái sự phục tùng đối với mà , dường như ăn sâu bám rễ khắc thẳng trong xương tủy —— Cái mạng của là của . Từ cái khoảnh khắc hai thằng gặp năm , sự việc ấn định, và bây giờ càng chứng minh cho điều đó.
"Trung thành" là thứ duy nhất còn sót tàn dư trong . Không gì thể đổi điều , dẫu cho cái c·h·ế·t cũng thể nào cào nát nó.
40.
đợi mãi đợi mãi, vẫn thấy bóng dáng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ta-khong-phai-da-chet-sao/phan-11.html.]
Kể từ lúc Tần Phi Nguyệt , cơ thể càng lúc càng suy nhược cạn kiệt. Điều làm rợn tóc gáy hơn cả là, mỗi từ trong cơn hôn mê tỉnh , trong phòng thường xuyên xuất hiện những thứ đáng lẽ mặt... Ví dụ như đồ đạc gia cụ đập nát bươm, những vết cào cấu cày nát vách tường. Ta lục lọi đối chiếu với những ghi chép lúc ngủ, từ đó kết luận rằng đống đổ nát đó chắc chắn là do tự tay gây trong lúc "hôn mê" mất kiểm soát.
Thế mà hề một cái gì về chuyện đó —— Đây giống như một lời nguyền rủa ác độc, cũng giống như cái đại giá t.h.ả.m khốc mà trả cho việc c·h·ế·t sống .
Bất kể nữa, vẫn cực kỳ mong ngóng Tần Phi Nguyệt thể nhanh chóng vác xác về... Dẫu cho thể giải thích cho chân tướng sự thật, dẫu cho chỉ đơn thuần chình ình cạnh thôi, là cũng đủ lắm .
Chí ít như còn cảm thấy đang thực sự tồn tại. Chứ như cái tình cảnh mờ mờ mịt mịt sống qua ngày đoạn tháng như bây giờ, một ngày dài dằng dặc như cả một năm.
41.
Ngay cái lúc đinh ninh rằng mớ bòng bong sẽ tiếp diễn điểm dừng, thì hiện trạng rốt cuộc cũng phá vỡ bởi một biến cố ngoài ý .
Từ phía bên ngoài bức tường bỗng vọng tiếng —— Lại là tiếng của Tần Phi Nguyệt.
Và ngay đó, từ phía cửa gỗ truyền đến tiếng lạch cạch cạy khóa. Ta nuốt nước bọt cái ực, chằm chằm cái khe cửa đóng kín mít , đầu tiên cảm nhận nhịp tim đang tăng tốc đập thình thịch.
Bởi vì lão t.ử sắp thả ngoài!
Thoát khỏi cái xó phòng chật hẹp đến mức giơ tay là chạm nóc .
42.
Khi cánh cửa gỗ chầm chậm đẩy , ánh sáng mặt trời tràn chói lọi như dự tính... Bên ngoài vẫn là một màn đêm đen kịt. Ta thầm nghĩ trong đầu, thở lặng lẽ bình , những ngón tay rủ thõng bên hông chậm rãi siết chặt.
Sau đó, ngay cái khoảnh khắc đối phương thò cái đầu thám thính, tóm chặt lấy cổ họng , bóp nghẹt.
Ta híp mắt , sải bước tiến lên phía vài bước, mang theo ánh mắt khinh miệt quét một vòng đám đang chầu chực bên ngoài —— Quả nhiên ngoài dự đoán, chỉ là một đám ô hợp nhãi nhép. Trong tình trạng võ công của khôi phục thế , bọn chúng gộp hết cũng đ.á.n.h nổi một bàn tay của .
Mà bọn chúng thấy lao , dường như cũng sợ mất mật, đồng loạt lùi ngoắt về phía một bước sải dài. Ta thừa dịp bọn chúng đang rối loạn hoảng hốt, đảo mắt quan sát tình hình xung quanh một lượt. Rốt cuộc cũng phát hiện cái căn phòng nhỏ thế quái nào xây chênh vênh ngay sát rìa vách núi. Trên dán chi chít những lá bùa màu vàng đang bay phần phật trong gió đêm...
Đây chắc mẩm là cái đầu sỏ gây họa làm thể bước chân khỏi cửa đây mà?
Ta nhịn nổi, bật một tiếng khổ.
43.
Tên xui xẻo trong tay giãy giụa vùng vằng. Ta bắt đầu thấy mất kiên nhẫn, siết c.h.ặ.t t.a.y thêm một chút: "Nằm im cấm nhúc nhích."
Giọng còn dứt, một tiếng hét lớn. Có một thằng khùng múa may ngọn đuốc xông bừa lên. Ta thèm liếc mắt lấy một cái, tiện tay ném thẳng cái thằng đang bóp cổ trong tay đập uỳnh . Hai thằng va đ.á.n.h "bịch" một tiếng, lăn lông lốc mấy vòng, đồng loạt rơi tọt xuống vách núi sâu hoắm, ngay cả một tiếng kêu t.h.ả.m thiết cũng kịp phát .
Ta nhàn nhã vặn vẹo xoa xoa cổ tay, khó hiểu thế nào ngửi thấy một mùi m.á.u tanh thoang thoảng. Mùi vị bất chợt làm thấy hưng phấn tột độ —— bây giờ lúc dọn dẹp diệt khẩu, còn tra hỏi vài chuyện .
Vì thế vuốt mặt một cái, ráng nặn cái vẻ mặt bớt hung thần ác sát một chút, đó nở một nụ giả tạo thảo mai.
"Các vị lặn lội tới tận chốn , là tính giở trò gì ?"
44.
Ta tự thấy hạ cái xuống thấp lắm đấy, đáng tiếc đời luôn những kẻ rượu mời uống thích uống rượu phạt.
Tiện tay vặn cổ tiễn thêm hai thằng ngu xông lên nộp mạng, lặp câu hỏi nãy một nữa. Quả nhiên , đám còn ngoan ngoãn đái quần mà khai sạch.
"Trên giang hồ đang đồn đại rùm beng rằng Giáo chủ Ma giáo Tần Phi Nguyệt đang thoái ẩn nương náu ở đây. Bọn tìm đến là vì cuốn bí kịch Lãnh Nguyệt Thần Công ..."
Ta bật một tiếng nhạo cắt ngang lời , kiêu ngạo hếch cằm: "Tần Phi Nguyệt công lực thâm hậu cỡ nào, đến lượt lũ chuột nhắt bọn bay tới đây làm càn. Tụi bay gan vác xác tới đây, là tính mang đầu về nhà ?"
Mấy tên đưa mắt , sắc mặt đổi như tắc kè hoa. Cuối cùng một tên run rẩy lên tiếng: "Một năm đám võ lâm Trung Nguyên tụ tập bao vây tiễu trừ Tân Nguyệt Đỉnh. Nguyên khí Ma giáo tổn hao nặng nề. Giáo chủ Tần Phi Nguyệt càng t.h.ả.m hơn, tẩu hỏa nhập ma, võ công phế sạch , ép mang theo một đám giáo chúng tàn dư rút lui ẩn nấp chốn giang hồ, vĩnh viễn ngày ngóc đầu lên nổi..."
Hắn còn kịp xạo lìn xong, nhịn nổi nữa, phất tay một cái cứa đứt lìa yết hầu .
45.
Ma giáo còn nữa?!
Làm cái gì chuyện đó!
Tần Phi Nguyệt công lực khủng bố đến mức nào khoan hãy bàn tới. Dẫu cho ở đó chăng nữa, thì mấy vị Đường chủ còn sót cũng dạng dễ xơi. Huống hồ Tân Nguyệt Đỉnh giăng mắc cơ quan cạm bẫy trùng trùng. Dù đám võ lâm Trung Nguyên ỷ đông h.i.ế.p yếu, đ.á.n.h phá cũng tuyệt đối chuyện một sớm một chiều... Hơn nữa, nếu bảo Tần Phi Nguyệt phế sạch võ công , thế cái gì mà đ.á.n.h nửa chiêu?
Nghĩ đến đây, sát niệm trong đầu bùng lên rực rỡ.
46.
Quá trình g·i·ế·t chóc diễn cụ thể thế nào cần miêu tả dài dòng. Tóm đợi đến khi thu dọn gom nhặt xong mấy thứ đồ giá trị, trời cũng hửng sáng.
Từ lâu về , còn nhu cầu ăn uống như bình thường nữa, và cũng thường xuyên quên mất nhét cái gì bụng ... hiện tại, rốt cuộc cũng tìm thấy thứ mà bản thực sự khao khát khát máu.
Máu tươi.
Ta thè lưỡi l.i.ế.m sạch những vệt m.á.u vương đầu ngón tay. Nếm trải cái hương vị tanh ngọt nồng đậm trôi tuột xuống họng, chỉ cảm thấy món sơn hào hải vị mĩ vị cái thế gian , cũng thể sánh bằng.
47.
Ta thèm bận tâm việc biến thành cái hình thù quái quỷ gì. Ta chỉ , nên làm những việc cần làm tiếp theo.
Tần Phi Nguyệt rốt cuộc vẫn lừa dối . Hắn bảo chỉ mới ngủ hai năm, sự thật như thế.
Tính từ cái ngày đ.á.n.h hồn bay phách tán cho đến khi mở mắt thức tỉnh, trôi qua đằng đẵng trọn 5 năm trời.
48.
... Cơ mà một điểm cũng khá là rách việc phiền phức.
Ta bắt đầu sinh chứng sợ hãi ánh mặt trời —— Mỗi khi tia nắng trực tiếp rọi , da thịt sẽ nóng rực lên... y hệt như sắp sửa bốc cháy đến nơi. Cho nên chỉ đành lủi thủi chờ đến khi màn đêm buông xuống mới dám xuống núi, lẻn một thị trấn nhỏ gần đó, trộm vài bộ quần áo sẫm màu dày cộp khoác lên .
Có lớp vải vóc che chắn, cuối cùng cũng thể vác xác ban ngày. Tuy rằng vẫn thấy chói chang thoải mái cho lắm, nhưng vẫn trong cái ngưỡng c.ắ.n răng nhẫn nhịn .
Ta Tần Phi Nguyệt chạy cái xó xỉnh nào , thế nên đành tạm thời chốt hạ điểm đến là căn cứ cũ của Ma giáo... Rốt cuộc thì trăm bằng một thấy, dù thế nào chăng nữa, cũng tự đến đó mục sở thị một phen.
49.
Và dọc theo đường , cũng tiện tai hóng hớt dăm ba tin tức về Ma giáo. Ngặt nỗi dạo gần đây cái vụ Đại hội Võ lâm đang làm rùm beng ồn ào khắp chốn, đám dân giang hồ rảnh háng lôi cái chủ đề đó mà bàn tán. Có lỡ mồm nhắc tới Ma giáo, thì cũng chỉ lôi cái chiến tích "dũng mãnh thiện chiến" của đám môn phái Trung Nguyên hồi vây công Tân Nguyệt Đỉnh một năm mà tự sướng với . Lời đồn cứ qua miệng thổi phồng lên gấp mấy , trong đó rốt cuộc bao nhiêu phần trăm là sự thật, ai mà .
Ta thu rũ ở một góc tối trong khách điếm, chậm rãi nhâm nhi bát rượu, âm thầm xâu chuỗi chắp vá những tin tức thu thập . Đồng thời cũng ghim chặt tên mấy cái thằng khốn kiếp làm nền chói lọi trong câu chuyện của bọn chúng, ghim từng đứa một, để ngày trời nào đó còn tính sổ.
Giang hồ vốn dĩ là một dòng sông luôn chảy xiết đổi dời. 5 năm trời ròng rã, quá đủ thời gian để đổi ngôi triều. Những gã thiếu niên mang đầy nhiệt huyết hừng hực trong trí nhớ của năm xưa, kẻ thì bước chân lên đài cao danh vọng, nhưng phần lớn chầu trời vì những ân oán tình thù đ.â.m c.h.é.m —— Trong đó cả cái thằng oắt con g·i·ế·t , Lăng Nhiễm. Nghe dân tình đồn đại móc hai mắt, phế sạch tứ chi, cả ngày dặt dẹo chiếc xe lăn, biến thành một phế nhân hơn kém.
Thời gian thoi đưa chớp mắt như bóng câu qua khe cửa. Chỉ bỏ cô độc lạc lõng ở cái thời điểm 5 năm , mờ mịt chút sự đời.
Ta tu thêm một ngụm rượu nữa. Thứ chất lỏng nóng rẫy như d.a.o lam cứa tuột qua yết hầu, kích thích cái xác vốn dĩ im lìm say giấc ngàn thu khẽ run lên một cái, mang theo sự hưng phấn thể nào kiềm chế nổi.
Bất kể chuyện nữa, ít nhất, trở về!
50.
Ta vốn dĩ xuất từ Ma giáo, bản chất từ lâu khác gì loài ác quỷ. Hiện tại khoác thêm một lớp da , ai quản thúc ràng buộc, đương nhiên là sống buông thả tùy tâm sở dục. Tính từ lúc xuất phát khởi hành đến nay là ngày thứ năm, dọc đường tiện tay bóp cổ chầu trời mấy thằng du côn trộm cắp, mượn m.á.u của bọn chúng để xoa dịu cái dày đang gào thét vì khát máu. Băm vằm t.h.i t.h.ể vùi lấp qua loa, tiếp tục vác xác tiến về phía .
Kết quả bao lâu, lời đồn đại ma quỷ nổi lên bốn phía. Lúc đầu thì đồn quái vật quỷ quái lộng hành, về càng truyền càng lan rộng, phiên bản càng lúc càng phong phú đa dạng. Ta hứng thú dạt dào mà hóng hớt, thầm nghĩ Tần Phi Nguyệt cất công đ.á.n.h thức sống , chắc mẩm cũng kẻ mù tịt thông tin. Nếu may mắn cái lời đồn đại rùm beng , chừng sẽ tự mò đến tìm chừng.
Tiện thể nhắc luôn, cuốn sổ nhật ký vẫn luôn mang theo bên . Thi thoảng lôi quẹt vài nét bút, để tránh cho cái việc ngủ một giấc dậy quên sạch sành sanh thứ.
Mà kể từ lúc chủ động tọng m.á.u tươi mồm, cả tinh thần bỗng sảng khoái gấp trăm . Thời gian mệt rã rời cũng ít hẳn , bên cạnh đó tố chất thể cũng thăng cấp rõ rệt... Ta thể phân định rõ cái vụ là điềm lành điềm gở. một khi trở thành quái vật, thì rảnh háng vắt óc suy nghĩ dằn vặt những thứ khác cũng mang ý nghĩa gì.
Thay vì thế, chi bằng cứ triệt để lợi dụng triệt để những cái lợi thế cho xong.