Ta không phải đã chết sao - Phần 10
Cập nhật lúc: 2026-05-08 09:55:27
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
14.
Rốt cuộc thì chỉ cần một đầu ngón tay là thể nghiền c·h·ế·t . Ta hiện tại đang ôm một con mèo mướp, mà là đang ôm một con cọp dữ hung mãnh.
Cứ nghĩ đến đó thôi là thấy như đang ôm một củ khoai lang phỏng tay. Bản năng gào thét bảo tránh xa đối phương , ngặt nỗi giãy giụa nổi. Ta đành hít một thật sâu, mở lời xin tha: "Giáo chủ..."
"Ngươi gọi là gì?" Tần Phi Nguyệt sán gần sát tai , thì thầm.
Lúc chuyện, nóng phả qua vành tai làm rùng run lên một cái. Ta khổ: "A Nguyệt."
Tựa hồ cảm nhận sự cứng ngắc của , Tần Phi Nguyệt ôm thêm một lát cũng chịu buông tay. Ta thấy bước xuống giường, lảo đảo chống tay vịn mép giường thở dốc.
Cái tên là đổi tính đổi nết nữa, mà nó cứ như biến thành một kẻ khác ... Không lẽ, thằng chả cũng đen đủi giống , đứa nào đoạt xá?
15.
Nhắc mới nhớ, từ lúc tỉnh tới giờ, nhốt rịt trong cái phòng . Tần Phi Nguyệt cho cửa, cũng ý định ngoài. Thoắt cái qua non nửa tháng mới sực nhớ ... Cái xó , liệu còn là Ma giáo mà từng ?
Lại xét đến tần suất xuất hiện của đối phương, chăm chỉ thì chăm chỉ thật đấy, nhưng cũng là túc trực 24/24. Ta để ý thấy mỗi ngoài đều khóa trái cửa lớn, trong phòng lấy một cái cửa sổ nào khác... Ta mù tịt thấy cảnh sắc bên ngoài, gì đến chuyện bước chân .
Huống hồ mỗi , đều sẽ mang t.h.u.ố.c tới đúng giờ. Ta làm trái ý nên cứ ngoan ngoãn nuốt sạch. Cho tới nay cũng xảy chuyện gì biến chứng, cùng lắm thì đ.â.m ham ngủ hơn chút đỉnh thôi.
Vừa nghĩ đến đây, liền thấy Tần Phi Nguyệt bưng cái chén sứ từ ngoài cửa bước : "Đến giờ uống t.h.u.ố.c ."
Ta dòm cái chén trong tay . Thứ chất lỏng đen ngòm là cái của nợ gì, trôi xuống họng thấy chát xít còn tanh tưởi, khó uống lấy mạng. dù thì cũng là do đích Tần Phi Nguyệt bưng tới, bóp mũi cũng ráng mà nuốt trôi cho bằng hết, uống xong còn dám tỏ thái độ kháng cự...
Ái chà, lấy mạng thật chứ đùa.
16.
Ta ý định chống đối Tần Phi Nguyệt, nhưng với điều kiện đó là bản thể "Tần Phi Nguyệt" hàng thật giá thật cơ.
Tần Phi Nguyệt mà bao giờ đối xử với đến thế, và cũng là một gã đàn ông tóc bạc trắng mỉm dịu dàng với . Chuyện kỳ quái vãi nồi. Kể từ lúc c·h·ế·t sống , phảng phất như cả cái thế giới đều bình thường . Ta Tần Phi Nguyệt giam lỏng trong cái căn phòng chật hẹp , dẫu cho võ công đang từng ngày hồi phục chăng nữa, thì trong một thời gian ngắn, cũng cửa ló mặt ngoài.
bắt buộc ngoài. Ta xem Ma giáo bây giờ , hiện tại đang là cái tình cảnh quái quỷ gì, và trong hai năm c·h·ế·t rốt cuộc xảy những biến cố gì...
Ta thực sự c·h·ế·t ? Hay đúng hơn là, thực sự sống ?
(Một mục 16 khác theo nguyên tác)
Cái giống nghi ngờ một khi nảy sinh, là thể nào dập tắt nữa —— Ta bắt đầu mất an phận mà loanh quanh trong phòng, cố tìm xem cái lối nào mới . vòng vèo một hồi, kết luận là trong phòng thêm cái cửa nào dư thừa, cửa sổ càng .
Ngược , Tần Phi Nguyệt xem chừng còn bất an hơn cả . Thời gian nán trong phòng ngày một dài . Phân nửa thời gian đó đều ôm ghì lấy . Hai thằng đực rựa tụi cứ ngơ ngốc ngã ập xuống chiếc giường lớn , ai với ai câu nào.
Sau đó... đó lăn ngủ.
Hết cách , cũng rũ rượi như thằng nghiện thế . Bất kể là , , bao lâu là ngủ ngất .
Kể từ khi tỉnh , vô cùng bài xích cái chuyện ngủ nghê . Cứ cảm giác nhắm mắt một cái mở trôi qua mấy năm trời ròng rã. ít nhất, mỗi mở to mắt , Tần Phi Nguyệt vẫn luôn túc trực ở đó.
17.
Lại một nữa tỉnh dậy từ trong giấc mộng, ngáp một cái, lật sang, liền thấy Tần Phi Nguyệt đang nhoài ngay bên cạnh. Mái tóc bạc trắng tản mặt drap giường nhạt màu, xúc cảm chạm lạnh lẽo, hệt như thứ lụa là thượng hạng nhất. Ta dùng tay nhẹ nhàng gom chúng vén gọn sang một bên, để tránh chính đè lên làm đứt gãy.
Thức ăn bàn nguội ngắt. Ta cảm giác thèm ăn, tâm tình tự dưng cũng bực dọc khó chịu. Bèn tiện tay bốc mấy miếng thịt nhét miệng nhai trệu trạo, chủ động bưng luôn chén t.h.u.ố.c đặt cạnh khay thức ăn lên, ngửa cổ nốc cạn một .
Thứ mùi vị tanh tưởi đắng ngắt quen thuộc trôi tuột xuống cổ họng, thế quái nào thoáng trấn an cái sự nôn nóng c.ắ.n rứt trong . Ta hít một thật sâu. Lúc đầu , Tần Phi Nguyệt tỉnh. Hắn chống nửa lên, mang theo cặp mắt còn ngái ngủ lờ mờ . Trên mặt phảng phất chút hoang mang mờ mịt cực kỳ hiếm thấy.
Ta gọi : "A Nguyệt."
"Ừ." Hắn đáp lời, còn quên ngáp một cái, vươn tay quờ quạng tìm chiếc mặt nạ đặt đầu giường.
Ta cánh tay thò khỏi lớp ống tay áo rộng thùng thình. Từ chỗ cổ tay kéo dài qua tận khuỷu tay, nguyên một đoạn cánh tay đều quấn kín mít bằng những lớp băng gạc trắng toát —— Xem chừng mới bao lâu, dí sát còn ngửi thấy cả mùi t.h.u.ố.c đông y ngai ngái.
Ma xui quỷ khiến thế nào, chụp lấy tay : "Tay ngài làm thế ?"
18.
Và chụp .
Chỉ trong nháy mắt, Tần Phi Nguyệt bật phắt dậy, ngược tóm chặt lấy cổ tay . "Lại đói bụng ?" Hắn hỏi, giọng điệu dịu dàng vô cùng: "Nếu đói, kiếm thêm chút gì cho ngươi ăn nhé."
Ta thèm hùa theo lời , thẳng thừng hỏi: "Ta ngủ bao lâu ?"
"Không lâu lắm , vài canh giờ thôi." Tần Phi Nguyệt tiến gần, cẩn thận vuốt mớ tóc rối bù của cho ngay ngắn, "Ngươi mới tỉnh , thể dễ mệt mỏi buồn ngủ cũng là chuyện bình thường, đừng suy nghĩ lung tung."
Không rảnh háng suy nghĩ nhiều, mà là bất cứ bình thường nào rơi cái cảnh quỷ dị cũng thấy rợn tóc gáy hết... Ta nhẩm tính mở mồm hỏi trực tiếp chắc chắn cũng thèm , bèn lựa lời: "Ngài tốn nhiều thời gian cho như , thế còn công việc của Ma giáo..."
Tần Phi Nguyệt đột nhiên kích động hẳn lên: "Mấy thứ đó quan trọng bằng ngươi! Ta sẽ bao giờ để ngươi rời xa nữa, cũng sẽ giao ngươi cho bất cứ kẻ nào... Thẩm Lược, khó khăn lắm, khó khăn lắm mới đợi đến ngày ngươi tỉnh , ..." Hắn hít một ngụm khí lạnh thật mạnh, những ngón tay đang nắm lấy tay đột ngột siết chặt, lực đạo mạnh tới mức như bóp nát bấy xương cốt . Ta hoảng hồn, theo bản năng định quỳ gục xuống, cánh tay giật mạnh một cái, ép ngã nhào .
Tần Phi Nguyệt rúc cắm mặt hõm cổ , trong giọng chút nức nở nghẹn ngào khó phát giác.
Hắn dường như đang e sợ một điều gì đó...
19.
... Là e sợ cái gì cơ chứ?
Phảng phất như linh hồn đục khoét mất một mảng, tư duy của một khoảnh khắc đứt đoạn . Đến khi định thần , gọn lỏn trong vòng tay của Tần Phi Nguyệt.
Ta chớp chớp mắt, phát hiện cổ họng thể phát âm thanh nào.
Tần Phi Nguyệt thoạt còn hoảng loạn hơn cả . Hắn luống cuống tay chân bế thốc đặt lên giường, dùng bàn tay che kín hai mắt .
"Đừng sợ..." Ta thấy vỗ về như . Có chút khó hiểu, há mồm định nhưng chỉ bật một tiếng gầm gừ vô thức. Ý thức tại ngay cái khoảnh khắc đó bong tróc khỏi bản thể, nhưng mắt vẫn chỉ rợp một màu đen kịt...
Tại thành thế ?
Trong cơn mơ hồ mịt mờ, ngẩng đầu lên, thấy trong bóng tối dường như một thứ gì đó đang phát sáng.
20.
...
21.
Ban nãy sơ sẩy tí lăn ngủ mất đất.
Cái tật ham ngủ c·h·ế·t tiệt chắc chữa nổi... Ta thở dài sườn sượt, bò dậy khỏi giường, vươn vai thư giãn gân cốt.
Hiếm hoi lắm mới thấy Tần Phi Nguyệt vắng mặt trong phòng. Ta lượn lờ dòm quanh một vòng thấy bóng dáng , bèn mạnh dạn vươn tay định sờ thử cánh cửa gỗ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ta-khong-phai-da-chet-sao/phan-10.html.]
Ấy thế nhưng ngay giây tiếp theo, một cỗ lực lượng vô hình cực mạnh giáng thẳng , hất văng văng xa. Ta nghệch mặt , dựa lưng góc tường, còn load kịp xem rốt cuộc là cái quái gì xảy .
Đợi đến khi sốc tinh thần, thử lao thêm một nữa, kết quả vẫn y xì đúc. Hết cách, đành tạm thời tặc lưỡi dập tắt cái ý định chuồn ngoài.
Bên ngoài , thì cứ dạo trong phòng giải khuây .
Nghĩ là làm, bắt đầu lục tung ngóc ngách. Đầu tiên là chui rúc xuống gầm giường xem cái mật đạo nào , chạy tuốt xuống gian bếp dạo một vòng... Nói đừng đùa chứ cái phòng bề ngoài nhỏ thó thế thôi, chứ gian bên trong cũng rộng phết. Lượn lượn vài vòng, bám đầy một bụi bặm.
Phủi phủi quần áo chuẩn lên từ bệ bếp, chân kịp vững thì đè chặt ghim thẳng lên vách tường. Nồi niêu xoong chảo rớt vỡ loảng xoảng văng tung tóe đầy đất. Tần Phi Nguyệt bóp rát bả vai , mái tóc bạc trắng rối bù, đôi mắt tỏa thứ ánh sáng đỏ rực quỷ dị, hệt như cái bộ dạng Lệ quỷ của dạo ...
Ta run lẩy bẩy kêu một tiếng "Giáo chủ", bóp mạnh hơn nữa. Hết cách, đành rặn thêm một tiếng "A Nguyệt".
22.
Nghe gọi như , lực đạo của rốt cuộc cũng buông lỏng đôi chút, nhưng trạng thái thì rõ ràng là hề bình thường.
Ta chộp lấy cái cổ tay đang nổi đầy gân xanh của : "A Nguyệt, ngài bình tĩnh chút ..."
Hắn hít một thật sâu, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội ép sát . Cả co giật run rẩy như động kinh, giống hệt như điềm báo sắp tẩu hỏa nhập ma.
Ta nhất thời cuống quýt làm , đành bấm bụng đem chút nội khí chân truyền ít ỏi còm cõi của truyền sang cho ...
May mắn , bạo tẩu nổ tung như cái đợt , mà dần dần cũng lấy bình tĩnh.
"Đừng ..."
Đó là câu cuối cùng của Tần Phi Nguyệt khi ngất xỉu lịm .
23.
Thực tình thì hiện tại vác xác chạy cũng nổi.
Nhìn bộ dạng Tần Phi Nguyệt ngất xỉu lăn đó, trong lòng ít nhiều cũng thấy nỡ.
Ta với dẫu cũng lớn lên cùng , thế nào nữa thì chừng năm tháng cũng chút tình cảm gắn bó. Hơn nữa cũng thấy điểm nào đắc tội với —— Rốt cuộc thì cái thằng hàng giả ất ơ thích cũng bay màu, quang minh chính đại lấy xác ...
Dù rằng cái mối quan hệ giữa hai thằng hiện giờ ái mờ ám vãi nồi, nhưng vẫn làm sáng tỏ một điều: Ta tuyệt đối cái thứ cảm giác đó với .
24.
Tần Phi Nguyệt sở hữu một cái bản mặt cực kỳ hợp gu của , nhưng đối với , cứ thấy thiêu thiếu một cái gì đó. Bằng thì ròng rã 20 năm trời chuyện kịp nảy sinh tình cảm, thể nhây dưa tới tận bây giờ?
Ta vân vê lọn tóc bạc trắng của quấn quanh đầu ngón tay, buông một tiếng thở dài cho cái sự duyên nhưng phận .
thật là đáng tiếc vãi nồi.
25.
Tần Phi Nguyệt ngất bao lâu thì tỉnh . Việc đầu tiên làm khi mở mắt là tóm chặt lấy tay ... Ừ thì, cái motip sến súa cũng phát ngán , nhưng thực tế nó diễn y xì đúc như thế đấy.
Nên đành bất đắc dĩ , nhanh miệng mở lời : "Ta hết."
Hắn dường như trút gánh nặng thở phào một cái, nhưng bàn tay đang gắt gao tóm c.h.ặ.t t.a.y thì dấu hiệu nới lỏng nửa phần, ngược còn siết chặt hơn.
Ta đành lảng sang chuyện khác: "Ban nãy ngài ... làm thế?"
Ta cũng trông mong gì việc sẽ thành thật trả lời . Và kết quả đúng như dự đoán, Tần Phi Nguyệt dăm ba câu bâng quơ đ.á.n.h trống lảng cho qua chuyện, kéo chủ đề về những mẩu đối thoại hằng ngày miếng dinh dưỡng nào kiểu như "Đói bụng ", "Có khát nước ". Về phần , một quãng thời gian dài đằng đẵng sống cái kiếp lợn "ăn xong ngủ, ngủ xong ăn", lòng cũng đ.â.m mất kiên nhẫn. vẫn thể nhịn, mặt để lộ nửa điểm bất mãn nào, vẫn cứ ngoan ngoãn cung kính với ...
Bởi vì ngoài cái đó , cũng bản còn thể làm cái gì nữa.
26.
Ta cứ cảm giác, ký ức của hình như vấn đề.
Rõ ràng những chuyện xảy trong quá khứ đều nhớ rành mạch, chi li đến từng tiểu tiết, bất kể là vui sướng khó chịu —— những chuyện xảy khi c·h·ế·t và khi c·h·ế·t, chỉ cần , chúng thảy đều hiện lên sống động rõ mồn một trong đầu.
cứ mường tượng một thứ gì đó đ.á.n.h rơi. Giống như giữa các mảnh ghép đang thiếu hụt những thứ keo dán kết nối chúng với . Tuy điều gây ảnh hưởng gì đến sinh hoạt thường ngày của , nhưng cứ mỗi rảnh háng chủ động đào sâu suy ngẫm về nó, kìm mà nổi da gà.
Ta trọng sinh —— cái vụ gì đáng để ăn mừng hớn hở cả. Cả một đời cái d.ụ.c vọng mưu cầu gì ráo, c·h·ế·t thì cũng c·h·ế·t, sống thì cũng thấy sự khác biệt gì lớn lao...
Hoặc cũng thể là, vốn dĩ từng khát cầu, nhưng giờ quên sạch bách.
27.
Trân trân căn phòng trống hoác, bỗng nhiên, ngộ bản đ.á.n.h mất cái gì.
Ta đ.á.n.h mất cái loại cảm xúc thường tình của con ... Nói chính xác hơn, còn cảm nhận sự cô đơn lẻ loi, còn thấy vui vẻ hưng phấn... còn cảm nhận ái tình.
Ký ức của thủng lỗ chỗ. Mỗi khi chìm giấc ngủ tỉnh , luôn thể nhớ nổi những việc xảy ngay đó. Vì thế bò thư phòng lục lọi giấy bút , cặm cụi ghi chép rành rọt cuộc sống diễn mỗi ngày. Ta Tần Phi Nguyệt phát giác , nhưng ánh mắt ngày càng ngập tràn sự tuyệt vọng u ám. Ta thể hiểu , cũng cách nào để an ủi , chỉ thể cứ như thế mà nhây dưa qua ngày.
Mùi thảo d.ư.ợ.c càng ngày càng nồng nặc. Băng gạc cũng liên tục với tần suất cần mẫn, nhưng sắc mặt thì nhợt nhạt khác gì một cái xác c·h·ế·t, dẫu cho cái lực nắm c.h.ặ.t t.a.y vẫn mạnh mẽ hữu lực như thường.
Mỗi khi tỉnh giấc, đều bắt ép gọi là "A Nguyệt", ôm riết lấy cho .
Ta chỉ cách dỗ dành hết tới khác, dỗ một cách máy móc tê liệt. Cho đến cùng, ngay cả ánh mắt cũng mang theo cái vẻ miễn cưỡng giả tạo trái với lương tâm.
Sự thật là ghét bỏ gì , nhưng cũng hề thích .
Ta chỉ là... chỉ là...
Chỉ là đột nhiên nhận chính bản rốt cuộc là ai nữa.
28.
Ta nắm giữ bộ mớ ký ức của Thẩm Lược, nhưng những đoạn tình cảm thuộc về .
Ta giống hệt một kẻ qua đường dửng dưng ngoài dạo chơi tham quan cuộc đời của , nhưng cách nào đồng cảm thấy xót xa cho bản .
Điều đối với thì cũng chả , nhưng đối với Tần Phi Nguyệt mà , thì chắc chắn đó là một màn tra tấn cực hình tàn nhẫn nhất.
... Hắn tỏ tình với .
Vẫn là ở trong cái căn phòng mù mịt thấy ánh mặt trời đó. Hắn giống như khi, vòng tay ôm trọn lấy eo , gác cằm lên vai .
Trông dường như gầy sọp chút đỉnh. Ta tựa lưng n.g.ự.c , thấy xương xẩu cấn đau điếng.
cái đó trọng điểm.
Hắn thích , thích cái thằng hàng giả .
Hắn thích từ lâu lâu về , chỉ là dám thốt lời.
Hắn trơ mắt chầu trời, thế nên bằng giá hồi sinh ...