Ta Dùng Triết Học Mác-Lênin Thanh Lọc Thiên Hạ - Chương 45: Xem Phục (Một)
Cập nhật lúc: 2026-04-30 13:36:12
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đây là một thị trấn vô cùng quái dị.
Tạ Phù Ngọc thầm nghĩ như , gió lạnh cuốn theo những chiếc lá rụng quét qua đường phố, hất tung cát bụi làm cay xè đôi mắt, Tạ Phù Ngọc thể đưa tay lên che chắn. Đợi đến khi gió ngớt, y ngẩng đầu cổng chào cũ nát, chữ bên mờ nhạt rõ, Tạ Phù Ngọc căng mắt hồi lâu mới nhận .
Thần Nữ Trấn.
Trước khi bước trấn, y ghé qua trạm dịch ven đường, hễ ai nhắc đến Thần Nữ Trấn, tất thảy đều lắc đầu nguầy nguậy, hỏi một câu ba câu. Tạ Phù Ngọc cũng chẳng để tâm, hoàng thất họ Sở vốn mặn mà với việc tu sửa đường sá bên ngoài Lâm Tiên Thành, đường trắc trở, gặp mùa mưa thì bước cửa là bùn lầy ngập ngụa, ngoại trừ những thị trấn lân cận thường xuyên qua , những nơi xa xôi cũng chỉ tồn tại qua lời kể của đám tiểu thương trong quán .
Cho đến khi y gặng hỏi một gã sai vặt ở trạm dịch gần nhất, thấy gã ánh mắt lảng tránh, tức giận đuổi y khỏi cửa, Tạ Phù Ngọc kẻ hiền lành, lập tức rút kiếm kề lên cổ gã, lạnh lùng cất lời: “Ngươi nếu , cái mạng của ngươi hôm nay đừng hòng giữ .”
Gã sai vặt sợ tới mức mặt mày trắng bệch, đôi tay run lẩy bẩy chắp van xin: “Ngài đừng, xin ngài giơ cao đ.á.n.h khẽ, tiểu nhân già con nhỏ, là tiểu nhân mắt tròng!!”
Tạ Phù Ngọc nhướng mày, lưỡi kiếm ép sát thêm vài tấc, hất cằm gã lên hỏi: “Nói.”
Gã sai vặt đến gật đầu cũng dám cử động mạnh, nuốt khan một ngụm nước bọt, khóe mắt liếc luồng hàn quang lạnh lẽo , run rẩy đáp: “Thần Nữ Trấn là chuyện truyền thuyết của thế hệ , nơi đó yêu quái, chuyên ăn thịt hút tinh khí, nhiều năm về , là, là vì nạn đói, , đúng, là… chắc là, chắc là nạn đói, tóm , cả một trấn gần như c.h.ế.t sạch.”
“Hình như, hình như cũng sống sót, nhưng lời đồn đại lộn xộn lắm, lúc thì cái gì mà thần nữ, lúc thì rắn rết, lúc bảo…”
“Đại ca, tiểu nhân cũng chỉ bấy nhiêu thôi, những chuyện tiểu nhân cũng là khách qua đường kể .”
Tạ Phù Ngọc mặt đổi sắc: “Nạn đói là chuyện của bao nhiêu năm ?”
“Lâu lắm , ít nhất cũng hơn trăm năm.”
“Vậy ngươi sống sót, là hiện tại vẫn còn sống?”
“Ngài, ngài đừng đùa tiểu nhân nữa.” Gã sai vặt gượng: “Chuyện gần hai trăm năm , nếu là từng trải qua thì sớm mồ yên mả , thể sống đến tận bây giờ, nhiều nhất, nhiều nhất cũng chỉ là hậu bối của họ thôi.”
“Hậu bối…” Tạ Phù Ngọc chợt nhớ tới vị lão ông kiêu ngạo , nếu gã sai vặt dối, lão ông đó là ai?
“Được .” Tạ Phù Ngọc thu kiếm định bước , gã sai vặt thở phào nhẹ nhõm, thấy Tạ Phù Ngọc đột ngột , gã lập tức căng thẳng: “Ngài, ngài còn dặn dò gì nữa?”
Tạ Phù Ngọc mỉm : “Đừng căng thẳng, ngươi đường đến Bắc Phong Pha hướng nào ?”
Gã sai vặt rụt rè gật đầu: “Biết ạ.”
Trước khi , Tạ Phù Ngọc từng nhanh trí hỏi Bạch Trạch, nếu tìm thấy Thần Nữ Trấn thì làm , Bạch Trạch ung dung đáp: “Nếu tìm thấy, cứ hỏi đường đến Bắc Phong Pha thế nào?”
“Bắc Phong Pha?”
Bạch Trạch gật đầu: “Đến Bắc Phong Pha , ngươi sẽ tìm đường đến Thần Nữ Trấn.”
“Đa tạ.” Tạ Phù Ngọc chắp tay tạ ơn, rốt cuộc xoay rời .
Gã sai vặt chỉ đường cho Tạ Phù Ngọc, trơ mắt y khuất bóng chừng hai dặm, mới cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng trạm dịch, đóng sầm cửa khóa chặt , cuối cùng ngã phịch xuống đất, ôm n.g.ự.c thở dốc như thoát c.h.ế.t trong gang tấc.
Tạ Phù Ngọc theo hướng gã sai vặt chỉ, đến một thị trấn khác.
Hôm nay thị trấn phiên chợ, từ đầu phố đến cuối phố, dân làng chen chúc đông đúc, vô cùng náo nhiệt.
Náo nhiệt đến mức chút dị thường. Tạ Phù Ngọc khỏi ngẩng đầu cổng chào, nơi là Bắc Phong Pha, chứ Thần Nữ Trấn.
Chẳng lẽ Thần Nữ Trấn đổi tên thành Bắc Phong Pha? Tạ Phù Ngọc thầm đoán, trong lòng khỏi oán thầm con thú Bạch Trạch cứ thích vẻ huyền bí.
Thôi , bụng đang đói meo, đúng lúc họp chợ, Tạ Phù Ngọc chỉ do dự một thoáng, quyết định tìm một sạp hàng ăn lót , tiện thể dò hỏi dân bản địa.
Y theo mùi thơm đến một sạp bánh bao, cất tiếng gọi: “Ông chủ, cho một cái bánh bao thịt!”
“Có ngay đây!” Ông chủ bê một lửng bánh bao bước tới, lúc rút tay về động tác chút cứng đờ, lão bốc một cái bánh bao, dùng giấy dầu gói cẩn thận đưa cho Tạ Phù Ngọc.
Tạ Phù Ngọc vui vẻ nhận lấy, chạm , cái bánh bao nóng, y cũng chẳng nghĩ nhiều, chỉ cho là gió lớn quá, bèn móc tiền trong n.g.ự.c đặt lên bàn.
Y nhấc chân định , giọng đều đều chút cảm xúc của ông chủ vang lên: “Khách quan, tiền của ngài dùng .”
“Sao dùng , cố ý đổi tiền đồng mà.” Tạ Phù Ngọc đầu , định lý luận, cảm thấy gì đó , con phố sầm uất náo nhiệt ban nãy đột nhiên chìm tĩnh lặng.
Ông chủ vẫn chịu buông tha: “Khách quan, tiền của ngài dùng .”
Tạ Phù Ngọc lạnh mặt, híp mắt hỏi: “Tiền gì mới dùng ? Ngươi đưa xem.”
Dứt lời, y liếc thấy sạp một hộp đựng tiền, thoạt chẳng gì bất thường, Tạ Phù Ngọc cau mày, thò tay bốc một nắm, kỹ , là tiền giấy vàng!
Đồng t.ử Tạ Phù Ngọc chợt co rụt , y đột ngột ngẩng đầu quanh, tất cả dân làng đang họp chợ ngoại lệ đều biến thành giấy, bọn họ vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu, sống động như thật. Đứa bé đang khom lưng trêu chó, bỗng “rắc” một tiếng, cơ thể đứt lìa thành hai nửa.
Nhìn ông chủ sạp, khuôn mặt giấy điểm hai cục má hồng chót vót, hướng về phía Tạ Phù Ngọc, nụ quỷ dị đến rợn .
Tạ Phù Ngọc siết chặt thanh kiếm, lôi la bàn từ trong n.g.ự.c , nhưng kim la bàn im bất động, dường như hỏng.
Y ngưng mày quan sát một lát, bất đắc dĩ đành cất la bàn , đúng lúc , tai y khẽ động, bắt tiếng giấy cọ xát sột soạt nhỏ.
Tạ Phù Ngọc ngước mắt, liền thấy ông chủ sạp khuôn mặt dữ tợn, vươn tay định bóp cổ y, Tạ Phù Ngọc lùi vài bước, va một giấy khác, làm tung lên một lớp bụi mù mịt.
Y xoay , thấy tất cả giấy đều đồng loạt đầu, hướng mặt về phía y, nụ nhếch đến tận mang tai như x.é to.ạc cả khuôn mặt, Tạ Phù Ngọc nuốt khan một ngụm nước bọt, đạp một cước lên mặt ông chủ giấy, mượn lực nhảy vọt lên nóc nhà.
Y nửa xổm xuống , đám giấy mất mục tiêu liền dùng một tư thế quái dị chậm chạp di chuyển về phía y, những kẻ ở gần thì ôm cột nhà định trèo lên, nhưng chân thể gập , chỉ đành dùng ánh mắt dại , nhảy tưng tưng từng nhịp, càng tăng thêm vài phần quỷ dị nực .
Tạ Phù Ngọc sực nhớ vẫn còn cầm cái bánh bao, y mở xem, quả nhiên, bánh bao cũng làm bằng giấy. “Chậc…” Tạ Phù Ngọc giận sôi máu, ném mạnh cái bánh bao đám giấy đang nhảy nhót bên cho hả giận.
Y chợt thẳng dậy nhắm mắt, hai tay bắt quyết, miệng lẩm nhẩm, chỉ thấy một đạo kim quang lóe lên, Tạ Phù Ngọc mở bừng mắt, kim quang ngưng tụ thành một đạo kiếm ý, “Phá!”
Theo tiếng quát của y, kim quang quét mạnh xuống , chạm cháy đến đó, trong chớp mắt đám giấy hóa thành tro bụi.
Đợi dọn dẹp sạch sẽ đám bên , Tạ Phù Ngọc nhảy xuống vỗ vỗ tay, nhớ tới đống tiền giấy vàng , khỏi trầm ngâm: “Người giấy, tiền giấy vàng, nơi sẽ thật sự là sào huyệt của Điếu Môn Tang chứ…”
Đường phố kiến trúc lúc mới đến còn mới tinh sạch sẽ, hiện giờ trở nên cũ nát hoang tàn, mái hiên mạng nhện giăng kín từng lớp, song cửa sổ bám một lớp bụi dày cộm, gió lớn thổi tung bụi mù mịt bay lượn trung.
Nhìn cổng chào, ba chữ Bắc Phong Pha biến mất, đó là Thần Nữ Trấn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ta-dung-triet-hoc-mac-lenin-thanh-loc-thien-ha/chuong-45-xem-phuc-mot.html.]
Thần Nữ Trấn, rốt cuộc cũng đến .
Gió rốt cuộc cũng ngừng thổi, Tạ Phù Ngọc cất bước tiến lên, thấy phía một chiếc đèn lồng đung đưa mái hiên, ban ngày ban mặt thắp đèn, thật là kỳ quái. Tạ Phù Ngọc nghiêng đầu quan sát, qua một lỗ thủng cửa sổ giấy lờ mờ thấy cảnh tượng bên trong.
Là một khách điếm, bên trong sáng sủa, dường như ?
Có ? Bước chân Tạ Phù Ngọc khựng , khỏi bật thành tiếng, lập tức đẩy cửa bước .
Khách điếm rộng rãi, ở giữa đặt lưa thưa vài chiếc bàn, nơi sạch sẽ hơn bên ngoài nhiều, quả thật giống như ở.
“Có ai ?” Tạ Phù Ngọc cất tiếng gọi, y đảo mắt quanh khách điếm, mắt thường điểm gì bất thường, chỉ là bàn ghế ẩm mốc meo, hai bên thắp đèn, ánh sáng ấm áp càng tăng thêm vài phần nhân khí, khác một trời một vực với bầu khí âm u bên ngoài.
“Có ai ?” Tạ Phù Ngọc cao giọng, bao lâu , một lão ông rụt rè thò đầu từ quầy hàng, thấy là bình thường, nhất thời lên mừng rỡ : “Khách quan, khách quan là !”
Lão bước khỏi quầy, dường như thọt, dáng khập khiễng, hành động cực kỳ chậm chạp, Tạ Phù Ngọc thu hết mắt, cũng lên tiếng, chọn một chiếc bàn xuống, bắt chuyện với lão ông.
“Ngài là Thần Nữ Trấn ?”
“Phải , con cái trong nhà đều ngoài bôn ba, bà lão nhà mất sớm, để một trông coi cái khách điếm .” Lão nhân bùi ngùi, vẫn quên rót thêm cho Tạ Phù Ngọc.
“Uống uống . Khách quan đến Thần Nữ Trấn?” Lão nhân hỏi: “Ta lâu lắm gặp ngoài.”
Tạ Phù Ngọc mỉm : “Ta đến thăm , trong nhà họ hàng sống ở đây, đang định Đào Nguyên Trấn ngang qua nơi , liền ghé hỏi thăm đôi chút, nào ngờ sương mù bên ngoài dày đặc quá, từ xa thấy khách điếm của ngài thắp đèn, liền mò tới đây.”
“Chà, hóa là thăm .” Lão nhân : “Người họ hàng của sống ở ?”
Tạ Phù Ngọc khổ lắc đầu: “Cái thì rõ lắm, định dạo một vòng , kiểu gì chẳng tìm thấy.”
Lão nhân chiều suy nghĩ: “Nhìn sắc trời bên ngoài cũng còn sớm, bằng cứ nghỉ đây một đêm, dưỡng sức ngày mai tìm họ hàng cũng dễ hơn.”
Tạ Phù Ngọc chắp tay: “Đa tạ.”
Lão nhân hỏi: “Còn ngài xưng hô thế nào?”
“Cứ gọi là Tạ Uẩn là .”
Lão nhân rũ mắt, lôi từ trong n.g.ự.c một chùm chìa khóa lắc lắc, tháo một chiếc đưa cho Tạ Phù Ngọc: “Cầm lấy , nếu nước nóng thì cứ bảo một tiếng là .” Lão xong, chỉ lên tầng : “Phòng đều ở lầu hai, buổi tối lúc ngủ, tuyệt đối mở cửa sổ.”
“Vì ?” Tạ Phù Ngọc gặng hỏi. Lão nhân xua tay, vẻ mặt kín như bưng: “Cậu nếu dọa c.h.ế.t khiếp, thì cứ lời .”
Tạ Phù Ngọc cất chìa khóa, tròng mắt khẽ đảo, nảy một kế: “Lão bá, nhà mở hiệu sách, các loại sách chí dị dân gian các nơi ít, hiện giờ đến đây, tò mò một chuyện.”
Lão ông liếc y một cái: “Chuyện gì.”
Tạ Phù Ngọc hỏi: “Thị trấn vì gọi là Thần Nữ Trấn ? Hay là thật sự vị thần tiên tỷ tỷ nào đó?”
“Tiểu t.ử đừng bậy!” Lão ông tức giận đến mức râu ria vểnh ngược, vút một cái phắt dậy, ý thức thất lễ, bấy giờ mới khuỵu gối, đẩy cái bàn về phía vài tấc, xuống : “Rất lâu về , Thần Nữ Trấn quả thật một vị thần nữ.”
“ …”
“Sau thế nào?” Tạ Phù Ngọc rướn tới. Lão ông im lặng hồi lâu, chậm rãi mở miệng, nở một nụ : “Thần nữ phi thăng .”
“Phi thăng chuyện nhỏ, mấy trăm năm nay phi thăng đếm đầu ngón tay, từ Thẩm môn chủ đến nay từng ai phi thăng, vị thần nữ từ chui …”
Thần Nữ Trấn thật sự quá đỗi cổ quái, nhưng nơi đáng lẽ thuộc quyền quản lý của T.ử Dương Cung, bọn họ từng phát hiện nửa phần dị thường ?
Sắc trời nhá nhem tối, Tạ Phù Ngọc cửa sổ xoa cằm tự phân tích, y nhớ lời lão ông lầu dặn, bảo y tuyệt đối mở cửa sổ.
Tạ Phù Ngọc tựa bên cửa sổ, gạt bỏ cảm giác âm u sang một bên, đập mắt là những mái ngói nối tiếp từ gần đến xa, ngước mắt lên là những dãy núi trập trùng, những tấm bia mộ khắc đá nổi bật giữa một màu xanh thẫm, mây đen vần vũ đè nặng phía , tựa như một bức tranh thủy mặc u ám.
Nếu mở cửa sổ, sẽ xảy chuyện gì? Nếu mở, sẽ xảy chuyện gì?
Tạ Phù Ngọc nhếch khóe môi, trong lòng tính toán.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Đêm đó trăng sáng vằng vặc sương lạnh lẽo, bỗng tiếng cánh cửa “kẽo kẹt” hé mở một nửa, một bóng đen trườn , thứ đó mặt rắn, kéo lê hình để một vệt nước ướt sũng mặt đất, nó nhích lên một tấc, sàn nhà vang lên tiếng “kẽo kẹt”.
Nó càng lúc càng tiến sát đến giường, từng chút từng chút một cuộn tròn tấm chăn đang trải sẵn , đợi đến khi cái đuôi siết chặt, nó chờ nổi nữa chui tọt trong chăn định đ.á.n.h chén một bữa no nê, nhưng bên trong chỉ là một cái gối!
Nó kinh hãi, thè lưỡi bò khắp giường, , !
Sao thể! Nó tận mắt thấy bước phòng! Hắn ! Hắn !
Tí tách.
Là tiếng nước nhỏ giọt, nó uốn éo hình, kỳ quái! Kỳ quái! Kỳ quái!
Cửa sổ! Sao mở! Cửa sổ bỗng nhiên mở!
Tên nhân loại vì lời! Hắn vì lời! Hắn vì mở cửa sổ!
Không đúng! Không đúng! Không đúng!
Cửa sổ rõ ràng đóng! Cửa sổ rõ ràng đóng! Hắn vẫn còn ở đây! Hắn nhất định vẫn còn ở đây!
Tí tách.
Không tha cho ! Không tha cho !
“Hì.”
Nó nhạy bén bắt tiếng , ở bên ! Ngay bên !
Nó ngẩng phắt đầu lên, chạm một khuôn mặt trắng bệch.
Người treo ngược xà nhà, mắt chớp lấy một cái, trừng trừng chằm chằm nó.
“Hì.”