Ngồi trở xích đu, Qua Hề xoa xoa gò má Nhược Sinh nhéo đỏ bừng, phồng má bất mãn : "Ngươi xem con dã hồ ly ngươi kìa, sắp làm nương mà tính tình vẫn hẹp hòi như . Ta gì , ngươi cần tay nặng như ?"
Nhược Sinh vốn còn định túm Qua Hề , nhưng thấy hai chữ "nương " thì tức khắc khựng tại chỗ. Ngay đó, y đỏ mặt xông về phía Qua Hề xích đu.
"Nương cái đầu ngươi, là giống đực, nương cái gì mà nương!"
Người thường m.a.n.g t.h.a.i ba tháng chính là lúc cần giữ thai, trong thời gian đặc biệt chú ý, vận động mạnh. Tạ Quan Lan thần thú như Nhược Sinh liệu giống , nhưng động tác hấp tấp của tiểu hồ ly , lập tức sợ tới mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nhanh chân chạy tới ôm y lòng.
"A Lan, cản làm gì? Hôm nay dạy dỗ con xú hoàng tinh ăn mới ."
Nhược Sinh Qua Hề xích đu mà tức tối , cúi đầu thấy Tạ Quan Lan vẫn ôm chặt buông, y phồng má hầm hừ: "Mau buông tay, xem đ.á.n.h nát đầu nó ."
Tạ Quan Lan bất đắc dĩ ôm Nhược Sinh, nhẹ giọng an ủi: "Được , . Qua Hề cũng sai, đều là sắp làm bậc bề , huyên náo như còn thể thống gì nữa. Hơn nữa hiện giờ ngươi khác , vì đứa nhỏ trong bụng, vẫn nên cẩn thận thì hơn. Ngoan ngoãn đây, làm món gì ngon cho ngươi."
Nghe lời Tạ Quan Lan, Nhược Sinh tức khắc xì , ngoan ngoãn để nắm tay dẫn trong đình đang đốt than ấm áp.
Vì Nhược Sinh mang, Qua Hề và Béo Đinh Nhi cũng an phận hơn nhiều. Qua Hề vốn là đứa chịu ở yên trong nhà nay cũng chẳng chạy nhảy ngoài nữa, ba tiểu gia hỏa mỗi ngày túm tụm nô đùa, chớp mắt một cái tiết xuân phân trôi qua.
Không là ảo giác của Tạ Quan Lan , kể từ khi Nhược Sinh mang thai, chỉ cảm thấy môi trường xung quanh đều trở nên khác biệt. Hoa cỏ trong viện nở sớm hơn năm , ngay cả xung quanh viện cũng xuất hiện thêm nhiều loài thú nhỏ từ núi chạy xuống.
Những sinh linh nhỏ bé tụ tập , mỗi ngày chỉ xuất hiện ban đêm, nán quanh viện một lát tản tứ phía.
Ban đầu, Tạ Quan Lan để tâm, chỉ nghĩ là trùng hợp. Tuy nhiên, thời gian lâu dần, liền nhận điểm . Để đề phòng bất trắc, Tạ Quan Lan thận trọng suy nghĩ một hồi, đem tình hình quan sát với Béo Đinh Nhi và Qua Hề một lượt.
Hai tiểu gia hỏa xong, xua tay hiệu Tạ Quan Lan cần để bụng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ta-dua-vao-lam-ruong-nuoi-than-thu/chuong-144.html.]
"A Lan đúng là quan tâm quá sẽ loạn , ngươi quên mất năm đó vì hai chúng ở nhà ngươi ?"
Nghe Béo Đinh Nhi , Tạ Quan Lan sực nhớ .
Thấy Tạ Quan Lan hiểu, Béo Đinh Nhi tiếp: "Kể từ khi Nhược Sinh hài tử, linh khí quanh nhà chúng càng thêm nồng đậm. Đám tiểu linh vật núi chút linh trí tụ đây cũng chẳng gì lạ."
"A Lan cứ yên tâm, những thứ hại gì đến Nhược Sinh . Cho dù kẻ tâm thuật bất chính làm loạn, cũng xem và Qua Hề đồng ý ."
"Còn… còn nữa."
Lời Béo Đinh Nhi dứt, chỉ thấy ở một góc khuất trong viện, một hài t.ử màu nâu đất run rẩy từ đất chui lên.
Tạ Quan Lan kịp phòng , kẻ nhô dọa cho giật . Đợi rõ đối phương chính là củ hà thủ ô từng bọn họ quăng ngoài , mới thở phào nhẹ nhõm.
Có điều, trong nhà Nhược Sinh và Béo Đinh Nhi trấn giữ, tiểu hà thủ ô lẻn từ bao giờ ?
"Ngươi đây từ lúc nào?" Tạ Quan Lan kinh ngạc hỏi.
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Qua Hề ở bên cạnh bĩu môi: "Đến mấy ngày , đuổi mãi , thật là đáng ghét."
Béo Đinh Nhi và Qua Hề tâm tính thuần khiết, tuy ngày thường nghịch ngợm tranh chấp, nhưng đối với và Nhược Sinh thì như một nhà.
Tiểu hà thủ ô hẳn là ác ý, nếu khi Tạ Quan Lan phát hiện , nó hai tên gia hỏa hợp sức tống khứ .
"Trong nhà hai đứa các ngươi, thêm nó nữa cũng . Đã , xung quanh nhà cứ giao cho mấy đứa trông nom."