Ta Có Thể Lưu Ngươi Đến Canh Năm - Chương 34
Cập nhật lúc: 2025-11-14 12:42:12
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đó thật sự là thuyền ?”
Người lên tiếng là một thiếu nữ mặc váy lolita đen tuyền với lối trang điểm Gothic. Gương mặt trang điểm mắt khói đậm, mày nhíu chặt, ánh mắt tràn đầy cảnh giác. Nói xong, còn siết chặt chiếc vali trong tay.
Thắc mắc của cũng là thắc mắc của phần lớn ở đây, bởi vì chẳng ai rõ hình thù của chấm đen cả. Cùng với sự xuất hiện của nó, sóng mặt biển càng cuộn lên dữ dội, như thể một con quái vật khổng lồ đang quẫy đáy biển sâu, khuấy động nên những cơn sóng kinh hoàng.
Vậy thì, liệu con thuyền nào thể chạy bình thường giữa những con sóng dạt dào, mênh m.ô.n.g như thế ?
Trong khi đó, tiếng gầm gừ của những con thú vô hình lưng họ cũng ngày một lớn hơn, tựa như đang chào đón thủ lĩnh của chúng trở về. Tất cả những dấu hiệu khiến thể nghi ngờ rằng chấm đen là thuyền, mà là một con… hải quái nào đó.
“Là thuyền.”
Tạ Ấn Tuyết nhẹ nhàng cất giọng, một nữa cho một câu trả lời chắc chắn.
Ngay khoảnh khắc giọng tan gió biển, hình dáng của chấm đen cuối cùng cũng hiện rõ mồn một mắt .
Đó đúng là một con thuyền, đúng hơn, là một chiếc du thuyền nước.
Thân hình nó trông vẻ nhỏ bé giữa mặt biển bao la, nhưng khi tiến gần cầu tàu, mới nhận nó đồ sộ và tráng lệ đến nhường nào. Đến mức họ ngẩng đầu lên cũng chắc thấy đỉnh ống khói, chỉ thể những luồng khói xám phun từ đó hòa tầng mây u ám, cứ như thể bộ mây đen mặt biển đều là tro than từ lò đốt của chiếc du thuyền .
Cuối cùng, du thuyền dừng cầu tàu bằng gỗ. Sóng nước do nó tạo b.ắ.n tung tóe lên những tấm ván phủ đầy rêu xanh, khiến cây cầu vốn lầy lội càng thêm ẩm ướt bẩn thỉu.
Mọi vội lùi vài bước để tránh nước biển, ánh mắt di chuyển dọc theo những tấm ván, thấy tên của chiếc du thuyền ở phần mũi tàu: [Hách Nhĩ Chi Mộng]
Lúc , một đàn ông mặc quân phục hải quân màu xanh trắng xuất hiện bên lan can, vẫy tay rạng rỡ chào hỏi cầu tàu: “Chào, các bạn cũng là hành khách lên thuyền ?”
“Tôi là đại phó của du thuyền , các bạn thể gọi là Lấy Nặc.” Người đàn ông mái tóc vàng rực rỡ, đôi mắt màu xanh da trời. Gương mặt trắng trẻo vẫn còn nét trẻ con, khiến trông như một thiên thần tỏa sáng giữa bờ biển ẩm ướt, âm u , tràn đầy sức sống và tinh thần phấn chấn.
“Đây hẳn là NPC dẫn đường của phó bản .” Thiếu nữ trang điểm Gothic thấy liền lên tiếng. “Trong tất cả các phó bản, đầu tiên bắt chuyện với tham gia đều là NPC dẫn đường. Hắn sẽ dối, và những lời thường quan trọng, chúng lắng .”
Bên cạnh là một cô gái mặc đồng phục kiểu Nhật, trông vẻ là đồng đội: “Vân Thiến, hỏi chúng hành khách lên thuyền , chúng sẽ ở thuyền ?”
Thiếu nữ Gothic tên “Vân Thiến” gật đầu: “Chắc là .”
Trong lúc họ chuyện, cầu thang nối lên boong tàu từ từ hạ xuống. Lấy Nặc xuất hiện ở cuối cầu thang, lưng còn ít ăn mặc tương tự, chỉ khác về màu tóc, chiều cao và vóc dáng.
Vân Thiến tiến lên một bước, với Lấy Nặc: “ , đại phó, chúng đều là hành khách lên thuyền.”
“Lên thuyền cần vé tàu nhé, một đồng vàng một vé.”
Lấy Nặc, dẫn đường NPC , hiền lành và xinh một cách hiếm thấy. Hắn luôn tủm tỉm, giọng điệu cũng đáng yêu, nhưng những lời khiến cầu tàu ngơ ngác , vô cùng hoang mang.
“Một đồng vàng?”
“Là cần vàng thật ?”
“Tôi chỉ tiền mặt thôi, dùng tiền mặt ?”
Một phụ nữ mặc đồ công sở, tất đen lấy mấy tờ tiền một trăm nhân dân tệ từ trong ví đưa cho Lấy Nặc, nhưng lắc đầu: “Không , ở đây chúng chỉ dùng đồng bạc và đồng vàng thôi, một trăm đồng bạc đổi một đồng vàng. Nếu các bạn tiền, thể dùng đồ vật giá trị để thế chấp, cũng sẽ đổi tiền tương ứng.”
“Đồ vật giá trị?” Người phụ nữ công sở nhíu mày suy nghĩ vài giây, đó tháo chiếc vòng ngọc cổ tay , hỏi Lấy Nặc: “Cái chứ?”
“Vòng ngọc Phỉ Thúy, nó đáng giá ba đồng vàng đấy.” Lấy Nặc nhận lấy chiếc vòng của phụ nữ, trả cho hai đồng vàng thừa từ trong túi. “Cô thể lên thuyền .”
“Vạn Vũ, Vạn Vũ!” Một phụ nữ khác cũng mặc đồ công sở màu đen và tất chân, trông như đồng nghiệp, vội gọi . “Cô còn hai đồng vàng, thể trả giúp tiền vé ?”
Vạn Vũ lập tức đồng ý, nhưng cũng từ chối, vẻ đang do dự.
Lúc , một đàn ông mặc vest đen , tháo chiếc đồng hồ màu xanh lục cổ tay và : “Mạn Thanh, để trả giúp cô.”
Lấy Nặc nhận lấy chiếc đồng hồ, hỏi : “Rolex Submariner, trị giá bảy đồng vàng. Thưa ngài, ngài trả tiền cho hai vé tàu ?”
Người đàn ông mặc vest đen : “Bốn vé , trả luôn cho hai nhân viên của .”
Hắn chỉ hai đàn ông cao gầy mặc áo khoác xám và quần tây bên cạnh. Hai , mắt lập tức sáng lên, rối rít cảm ơn: “Cảm ơn Phương tổng! Cảm ơn ngài nhiều lắm…”
Qua đó thể thấy, năm hẳn là cùng , lẽ là cấp và cấp của một công ty nào đó. Dù là mới, họ nhanh chóng gom đủ tiền vé lên thuyền.
Những khác cũng bắt chước, tháo những món đồ giá trị . Ai thực sự trang sức gì thì đành giao nộp điện thoại di động để đổi vé – dù thì điện thoại gần như mới nào cũng mang theo.
Người đàn ông trung niên vẫn luôn bắt nạt cô bé thì tỏ : “Nhất định lên thuyền ? Tôi say sóng, tự nguyện đến cái nơi quái quỷ , dựa mà thu tiền của ?”
Những chơi cũ thấy câu ngớ ngẩn còn kịp trợn mắt, Lấy Nặc sang , toe toét : “Lên thuyền là tùy ý cá nhân, chúng ép buộc. Chỉ điều, trời sắp tối , và sẽ chiếc du thuyền thứ hai nào cập bến ở đây .”
Người đàn ông trung niên đầu bóng tối ẩn chứa nguy hiểm gì phía đang dần tiến gần, lẩm bẩm chửi rủa vài câu, cuối cùng dám ở cầu tàu nữa. Hắn chỉ đàn ông bảo vệ : “Đều tại các làm hỏng xe của , mới đến đây, mau trả tiền vé cho .”
Người bảo vệ ôm con gái, khẩn khoản cầu xin : “ chỉ một cái điện thoại thôi, tiền vé cho con gái còn gom đủ.”
Người đàn ông trung niên chỉ chiếc máy nhắn tin bên hông : “Kia còn cái máy nhắn tin đổi vé ?”
Người bảo vệ lắc đầu: “Đây là đồ của công ty, hết ca trả .”
“Tao quan tâm chắc?” Người đàn ông trung niên trừng mắt lườm , xông lên định giật lấy điện thoại của bảo vệ. “Đưa đây cho ông!”
“Ông điên ?” Chàng trai trẻ cứ thấy Tạ Ấn Tuyết là đỏ mặt một nữa , chặn đàn ông trung niên , đồng thời đưa cho bảo vệ một đồng vàng. “Tiền vé của con gái trả giúp. vẫn nhắc một câu, đến nơi thì sống sót là quan trọng nhất, đừng quan tâm đến công với tư gì nữa.”
“Thưa ngài, cảm ơn ngài…” Người bảo vệ cúi gập , ngừng cảm ơn trai trẻ.
Hắn dùng điện thoại của đổi lấy một đồng vàng, dắt con gái lên cầu thang. Khi cô bé đưa đồng xu cho Lấy Nặc, cô bé với vẻ thương hại: “Bé thế , thật đáng thương… Trẻ em miễn vé, cháu cứ lên thuyền .”
Cô bé vui mừng cảm ơn rối rít, nhảy khỏi vòng tay của bố, lon ton chạy đến mặt trai trẻ: “Anh ơi, cháu cần vé tàu, đồng vàng trả cho ạ, cảm ơn .”
“Không , cháu cứ cầm lấy .”
Chàng trai trẻ , bảo cô bé cất đồng vàng , đó thẳng về phía cầu tàu bằng gỗ – Tạ Ấn Tuyết và Chu Dễ Côn vẫn động đậy, hai họ là những cuối cùng lên thuyền.
Chu Dễ Côn rõ là ai, nên dám hành động thiếu suy nghĩ, nhỏ giọng hỏi Tạ Ấn Tuyết: “Tạ , chúng làm thế nào đây?”
Tạ Ấn Tuyết vẫn ngay ngắn, nhưng bàn chân chạm đất mà gác nhẹ lên đuôi ghế. Cậu để ý đến Chu Dễ Côn, mà Lấy Nặc : “Đại phó Lấy Nặc, thể hỏi thuyền của các dịch vụ đặc biệt nào ?”
Chu Dễ Côn: “?”
Dịch vụ đặc biệt gì? Vừa nãy “đấm lưng” cho ngài mà ngài còn cần cơ mà?
Mọi Tạ Ấn Tuyết khó hiểu kinh ngạc, sốc vì ở một nơi mà ai cũng chỉ mong sống sót, tham gia nghĩ đến “dịch vụ đặc biệt”. Phó bản quá nhiều “ăn mặc kỳ dị”, ngoài Tạ Ấn Tuyết còn một cô gái mặc sườn xám trông như cùng thời đại. Bộ trường bào của Tạ Ấn Tuyết hợp với trang phục của thủy thủ đoàn, nên ai còn nghi ngờ là NPC ngay từ đầu nữa, chỉ lầm tưởng là mới từ một tiệm massage chân đến.
Lấy Nặc xong lời Tạ Ấn Tuyết, vẻ mặt hề đổi, thản nhiên : “Dịch vụ đặc biệt nào cũng , nhưng trả thêm tiền.”
“Tiền thành vấn đề.” Vốn là tiền, Tạ Ấn Tuyết bao giờ coi tiền gì. Ngón tay trắng nõn của chỉ sang bên trái, chiếc ghế massage m.ô.n.g Chu Dễ Côn. “Chiếc ghế massage đáng giá bao nhiêu đồng vàng?”
Chu Dễ Côn: “???”
Lấy Nặc liếc , : “30 đồng.”
Vừa dứt lời, những lên thuyền đều kinh ngạc. Một cấp của đàn ông mặc vest trợn tròn mắt: “Ghế massage của tiệm nào mà đáng giá thế?”
Chiếc Rolex Submariner của sếp cũng chỉ đổi bảy đồng vàng, mà một chiếc ghế massage thể đổi 30 đồng?
Tạ Ấn Tuyết lờ những ánh mắt dò xét của , khóe môi cũng cong lên : “Thành giao.”
Lấy Nặc lập tức vẫy tay , gọi hai thủy thủ đến khiêng chiếc ghế massage của Chu Dễ Côn .
Chu Dễ Côn còn ghế để , đành chân trần những tấm ván gỗ ướt sũng rêu xanh, chân dính đầy bùn đất: “Khoan , đây là ghế của …”
Tạ Ấn Tuyết mua hai vé tàu, đưa cho Chu Dễ Côn một vé. Chu Dễ Côn liếc , nhưng khi đối diện với đôi mắt lá liễu trong veo của trai, đành từ bỏ giãy giụa, gượng: “Được , ngài cứ dùng, ngài dùng thì cứ dùng.”
“Tôi gọi một dịch vụ đặc biệt.” Tạ Ấn Tuyết xách chiếc túi nhỏ đựng 28 đồng vàng nặng trĩu, khẽ gật đầu thản nhiên : “Gọi một , cõng lên thuyền.”
Mọi : “…?”
“Tạ , dịch vụ đặc biệt ngài gọi là cái ?” Chu Dễ Côn khó tin Tạ Ấn Tuyết.
“Nếu thì ? Bùn đất thế , chẳng lẽ ngươi cứ thế dẫm lên ?” Tạ Ấn Tuyết nhíu mày, chỉ cầu tàu đầy rêu xanh ướt át hỏi Chu Dễ Côn. “Ở nhà, mỗi khi trời mưa, ngoài qua vũng nước đều cõng qua, lòng bàn chân dính một giọt nước nào.”
Sống lưng Tạ Ấn Tuyết thẳng tắp, thần thái đoan trang điềm tĩnh, nhưng giọng tràn ngập vẻ đương nhiên cùng sự lạnh nhạt, kiêu ngạo của tầng lớp quyền quý phong kiến.
Những lời Chu Dễ Côn tin, dù chỉ cần Tạ Ấn Tuyết còn sống khỏe mạnh, đừng là cõng qua vũng nước, dù giường mỗi ngày đút cơm, Thẩm gia cũng thể thuê 30 bảo mẫu đến phiên đút cho mỗi ngày một trùng lặp trong một tháng.
Thế là Chu Dễ Côn hỏi : “Vậy để cõng ngài nhé?”
“Ngươi?”
Tạ Ấn Tuyết nhếch môi, tuy gì, nhưng thái độ rõ ràng là xem thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ta-co-the-luu-nguoi-den-canh-nam/chuong-34.html.]
Dứt lời, ánh mắt khẽ di chuyển, dừng một đàn ông cao lớn phía Lấy Nặc.
Người đàn ông mặc quân phục màu trắng bạc, mái tóc màu xám tro đậm. Gương mặt âm trầm lạnh lẽo, cao ngạo như một vị quân chủ. Ánh mắt phóng từ đôi con ngươi gần như trắng xám tựa như tảng băng trôi mặt biển khiến khiếp sợ, hề chút tình cảm nào, chỉ áp lực nặng nề nghiền ép từng tấc một.
Tạ Ấn Tuyết đối diện với đôi mắt của đàn ông, ý khóe môi càng đậm hơn.
Cậu giơ tay lên, chỉ đàn ông : “Chính là .”
Tạ Ấn Tuyết nghĩ: Người trông khỏe nhất, dùng để cõng chắc sẽ vững. Tạ Ấn Tuyết tìm một đàn ông gầy gò ốm yếu, lỡ lát nữa cõng mà làm ngã xuống bùn thì ?
“Đại phó Lấy Nặc, cõng , cần bao nhiêu đồng vàng?”
Lấy Nặc liếc , hiếm khi nhíu mày, phiền não : “Đây là thuyền trưởng Hách Nhĩ của chúng , nếu ngài phục vụ, sẽ cần…”
“30 đồng vàng.” Người đàn ông tóc xám mở miệng, giọng trầm thấp như mây đen vần vũ vòm trời.
“Tạ , chúng chỉ 28 đồng vàng thôi.” Chu Dễ Côn nhỏ giọng bên tai Tạ Ấn Tuyết, dù dùng từ “chúng ” cũng cảm thấy kéo thù hận, 28 đồng vàng thể trả vé cho tất cả . “Hay là để cõng ngài nhé?”
“Không, .” Tạ Ấn Tuyết tháo chiếc vòng hoa lê cổ tay trái, hỏi Lấy Nặc: “Chiếc vòng đáng giá bao nhiêu?”
Lấy Nặc cầm chiếc vòng trong tay tung hứng, : “Ba đồng vàng, đây là tiền thừa trả ngài.”
Tạ Ấn Tuyết nhận lấy đồng vàng cuối cùng, vội cất túi, mà với tất cả mặt, bao gồm cả những tham gia trò chơi: “Đồng vàng còn , ai thể giúp khiêng chiếc ghế massage lên, sẽ đưa đồng vàng cho đó làm thù lao.”
“Tôi !” Chàng trai trẻ lập tức giơ tay, còn với Tạ Ấn Tuyết. “Tôi giúp khiêng, cũng cần đồng vàng của .”
“Không , tiền tài là vật ngoài .”
Dù , Tạ Ấn Tuyết vẫn bảo Chu Dễ Côn đưa đồng vàng đó cho .
Cuối cùng, Tạ Ấn Tuyết , chìa tay về phía đàn ông tóc xám, nhếch môi : “Thuyền trưởng Hách Nhĩ, trả tiền , phiền ngài cõng một chút.”
Dù cảnh tượng khó tin đến mức nào, nó vẫn thực sự xảy .
Mọi với vẻ mặt phức tạp chằm chằm đàn ông tóc xám thật sự cõng Tạ Ấn Tuyết lên boong tàu, đặt xuống mới rời . Mãi cho đến khi cầu thang nâng lên, ống khói du thuyền bắt đầu gầm vang đưa họ rời khỏi cầu tàu ven biển, họ vẫn khó lòng bình tĩnh .
“Ba ơi kìa—!”
Cô bé tò mò ngó xung quanh, vịn lan can, chỉ tay về nơi họ rời .
Người bảo vệ đầu theo hướng con gái chỉ, khi thấy rõ bộ dạng của cầu tàu ven biển lúc liền hít một khí lạnh.
Mọi thấy động tĩnh cũng đầu , liền thấy cầu tàu ven biển nơi họ , giờ đây một chiếc xúc tu vươn từ bóng tối mà họ tài nào rõ đó quấn lấy.
Chiếc xúc tu màu đỏ sẫm, giống như vòi của bạch tuộc, các giác hút đều là những chiếc móc ngược đầy gai nhọn. Cây cầu tàu bằng gỗ tuy cũ nát nhưng vẫn vững chắc sóng biển, giờ đây sự quấn siết của xúc tu giòn tan như bánh quy, trong nháy mắt tan xương nát thịt, biến mất mặt biển.
Người đàn ông trung niên thấy cũng chút sợ hãi, lẩm bẩm: “Mẹ kiếp, may mà lão tử ở đó.”
“Chào mừng đến với Hách Nhĩ Chi Mộng—!”
đại phó Lấy Nặc tỏ phấn khích, lên một boong tàu cao hơn, dang rộng hai tay hô hào với : “Đây là thiên đường để thực hiện ước mơ và ôm ấp hy vọng, chúng sẽ đuổi theo bước chân của mặt trời, cho đến bảy ngày khi du thuyền đến điểm cuối.”
“ cũng một tin may báo cho .” Nói xong câu đó, giọng Lấy Nặc đột nhiên đổi, rũ vai xuống, trông uể oải. “Gần đây Hách Nhĩ Chi Mộng một chuyện lạ xảy , vì các vị hành khách nhất nên trở về phòng của khi mặt trời lặn và đừng ngoài, nếu thể sẽ gặp nguy hiểm đó.”
Người đàn ông trung niên liền hỏi: “Vậy phòng của chúng ở ?”
“Phòng cần dùng tiền để đặt.” Lấy Nặc nở nụ , nắm tay đầy sức sống trả lời . “Hách Nhĩ Chi Mộng tổng cộng chín tầng trở lên, tầng một cũng là tầng thấp nhất chỉ cần mười đồng vàng một đêm. Cứ lên thêm một tầng, đồng vàng yêu cầu sẽ tăng gấp đôi, nhưng cũng an hơn. Tôi và các thuyền viên khác ở tầng âm một, thuyền trưởng ở tầng chín, khoang hạng nhất ở tầng tám, tầng bảy là khu vực sinh hoạt chung, nhà ăn, nhà bếp, bể bơi, và cả vũ trường Mộng Chi Nôi đều ở đó.”
“Tầng một rẻ nhất cũng cần mười đồng vàng á?!” Một phụ nữ mặc đồ thể thao, dung mạo bình thường, từ đầu đến giờ lên tiếng, đến đây cuối cùng nhịn mà kinh ngạc thốt lên. “Điên ? Chúng lấy nhiều đồng vàng như ?”
Chỉ một đồng vàng để lên thuyền khiến họ đau đầu nhức óc, kết quả ở đây một đêm cần đến mười đồng vàng?
Vân Thiến thì nhíu mày lặng lẽ tính toán đồng vàng cần thiết cho mỗi tầng, cuối cùng với vẻ mặt nghiêm trọng hỏi Lấy Nặc: “Tầng một mười đồng vàng, tầng hai hai mươi, tầng ba bốn mươi… nghĩa là nếu chúng ở khoang hạng nhất, sẽ cần 640 đồng vàng ?”
“Về lý thuyết là như , nhưng tầng bảy của Hách Nhĩ Chi Mộng ở.” Lấy Nặc nghiêng đầu, ngây thơ . “Vì , khoang hạng nhất ở tầng tám cần 1280 đồng vàng một đêm. Đồng thời, tất cả đồ ăn trong nhà hàng cũng cần dùng tiền để mua nhé, nhưng giá cả đều hợp lý, ba đồng bạc là thể ăn no, còn mười đồng vàng thì thể ăn ngon.”
Con hiện tại đối với , kể cả Tạ Ấn Tuyết đang sở hữu một chiếc ghế massage trị giá 30 đồng vàng, đều là một khoản tiền khổng lồ.
Đặc biệt là bảo vệ, vì còn một cô con gái. Lấy Nặc trẻ em miễn vé tàu, con gái cũng thể ở chung một phòng với , nhưng thể miễn tiền ăn, khẩu phần ăn của hai cũng là một khoản chi phí nhỏ.
Ánh mắt Lấy Nặc lướt qua gương mặt , như thể thưởng thức đủ vẻ uể oải, lo lắng của họ mới tiếp tục mở miệng, dùng giọng mềm mại an ủi: “Mọi cũng đừng quá lo lắng, vì Hách Nhĩ Chi Mộng gần đây xảy nhiều chuyện lạ, nên nhân lực tàu đủ. Mọi thể trở thành thuyền viên tạm thời của Hách Nhĩ Chi Mộng, dùng chính đôi tay của lao động để đổi lấy tiền lương, hoặc mỗi buổi chiều đến vũ trường ở tầng bảy để phục vụ các vị khách quý ở khoang hạng nhất, là thể kiếm thù lao hậu hĩnh . Gợi ý nhỏ: Thuyền viên tạm thời phục vụ khách quý cũng cơ hội nhận tiền boa hậu hĩnh đó.”
Người đàn ông trung niên bắt đầu chửi bới: “Mẹ nó, đúng là xui xẻo, lão tử ở ngoài đời làm công cho tư bản, game còn làm công cho NPC, còn thiên lý hả?!”
Người đàn ông từ lúc game đến giờ vẫn luôn chửi bới, nhưng chỉ câu là nhận sự đồng tình của .
“Các công cụ tàu đều thể tự do sử dụng, vấn đề gì thể đến tầng âm một tìm , hoặc đến tầng chín tìm thuyền trưởng Hách Nhĩ giúp đỡ.” Lấy Nặc tiếp tục bổ sung vài câu.
“ các bạn thấy đấy, thuyền trưởng Hách Nhĩ tính tình lắm, đòi nhiều tiền nữa.” nhắc đến thuyền trưởng, lộ vẻ phiền não, còn khi về , tươi rạng rỡ. “ thì vui lòng cung cấp sự giúp đỡ miễn phí cho . Trên tàu còn những khác, chỉ cần trả một chút giá… thể giúp bạn thực hiện hy vọng và ước mơ.”
Lấy Nặc là NPC dẫn đường, điều còn nghi ngờ gì nữa. Và cuối cùng nhắc đến, cần trả giá để giúp đỡ, giống manh mối về NPC Bãi Độ Giả, chỉ ở tầng nào thuyền.
“Cuối cùng, để chào mừng đầu tiên đến với Hách Nhĩ Chi Mộng, đêm nay chúng sẽ miễn phí phòng đêm đầu tiên cho các bạn. Mọi thể ở phòng khách tầng một mà tốn một xu nào.” Lấy Nặc tháo chiếc mũ hải quân đầu, cúi chào . “Chúc quý vị một chuyến vui vẻ.”
Nói xong, Lấy Nặc dẫn theo các thuyền viên còn rời .
Tạ Ấn Tuyết bóng lưng của Lấy Nặc, đang suy ngẫm về những manh mối cung cấp, thì đột nhiên bắt chuyện với —
“Thị lực của thật.”
Tạ Ấn Tuyết đầu , phát hiện đó là trai trẻ cứ thấy là đỏ mặt: “Lúc đầu chẳng rõ chấm đen là gì cả, mà nó là thuyền ngay từ cái đầu tiên.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Chàng trai trẻ bây giờ lẽ điều chỉnh cảm xúc, Tạ Ấn Tuyết còn đỏ mặt nữa, chỉ vành tai đỏ ửng tan là để lộ sự căng thẳng của . Hắn chỉ đàn ông trông chững chạc hơn bên cạnh, và một cô gái cắt tóc tém, giới thiệu với Tạ Ấn Tuyết: “Tôi tên là Văn Nhân Yến, đây là hai bạn của , Hạ Diệu và Hàn Tư.”
“Tôi là Tạ Ấn Tuyết.” Tạ Ấn Tuyết với , chỉ Chu Dễ Côn bên cạnh. “Vị là Chu lão bản.”
“Chào các vị, là Chu Dễ Côn.” Chu Dễ Côn là điều, “lòng tự trọng” tồn tại . Phát hiện ba đều là chơi cũ, lập tức nịnh nọt đưa tay bắt tay chào hỏi.
Vì , đôi khi Tạ Ấn Tuyết cũng khâm phục Chu Dễ Côn. Hắn là gió chiều nào theo chiều , gặp tiếng , gặp quỷ tiếng quỷ, ít khi đặt ở vị thế cao hơn khác. Cũng khó trách một vẫn thể bám đùi chơi cũ để thuận lợi qua phó bản đầu tiên.
“Các cũng là đầu tiên trò chơi ?” Văn Nhân Yến hỏi họ. “Tôi và bạn đều là thứ ba , gì hiểu cứ hỏi .”
Chu Dễ Côn hì hì, trả lời, mà về phía Tạ Ấn Tuyết. Dù nếu họ là mới thì cũng quá hổ – chơi cũ nào mang theo gì mà mang theo hai chiếc ghế massage !
Kết quả là Tạ Ấn Tuyết hề ý định che giấu, trực tiếp thừa nhận: “Không, chúng mới, đây là phó bản thứ hai của .”
“Vậy các …” Văn Nhân Yến sững sờ, chiếc ghế massage mà giúp khiêng lên boong tàu.
Tạ Ấn Tuyết ngắn gọn: “Một sự cố ngoài ý .”
Văn Nhân Yến cũng hiểu chừng mực, hỏi thêm nữa.
Ở một bên khác, thiếu nữ trang điểm Gothic tên Vân Thiến vẻ chủ kiến và quyết đoán, vô cùng bình tĩnh. Sau khi Lấy Nặc rời , dùng chiếc ô nhỏ mang theo gõ gõ xuống đất. Đợi đều tập trung ánh mắt về phía , liền mở miệng: “Chúng đều ở đây cùng bảy ngày, nên hãy tự giới thiệu . Tôi tên Vân Thiến, là chơi cũ.”
*
Tác giả lời :
Tạ lão: Tôi cần một chút dịch vụ đặc biệt.
NPC: Dịch vụ chính quy thì mất tiền, chính quy thì miễn phí.
Tạ lão: ?
Số đồng vàng cần thiết để ở du thuyền:
Tầng một: 10 đồng
Tầng hai: 20 đồng
Tầng ba: 40 đồng
Tầng bốn: 80 đồng
Tầng năm: 160 đồng
Tầng sáu: 320 đồng
Tầng bảy thể ở, con tương ứng là 640.
Tầng tám khoang hạng nhất, yêu cầu: 1280 đồng vàng.
--------------------