Sửu y - Chương 3: Kẻ xấu xí và gã què

Cập nhật lúc: 2025-11-04 22:48:41
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Quân Nguyên Thần vẻ mặt kinh ngạc tò mò: “Ồ, các ngươi đến mộ phần làm gì?”

Bạch Cảnh Trần quả nhiên trúng kế, trong lòng nổi lên ý trêu chọc ác độc, y ghé sát Quân Nguyên Thần, gằn từng chữ.

“Trộm. Thi. Thể.”

Quân Nguyên Thần há hốc miệng, càng thêm kinh ngạc.

“Trộm t.h.i t.h.ể làm gì?”

“Xem c.h.ế.t thế nào chứ.”

“Nếu phát hiện thì sợ đánh ?”

“Đào mộ xong thì lấp thôi, mộ mới ít ai phát hiện lắm. Thi thể còn tươi mùi vị cũng đỡ, một lão viên ngoại bệnh chết, đứa con hiếu thảo của đặt ở linh đường cúng bái mười ngày mới chịu hạ táng, giữa tiết trời nóng nực, cái mùi vị …”

Sắc mặt Quân Nguyên Thần co giật đôi chút.

Hắn sinh đến giờ đừng là tiếp xúc với thứ hôi thối thế , ngay cả nhà xí cũng cung nữ cọ rửa sạch bong, còn xông hương.

Trong đầu Quân Nguyên Thần hiện lên cảnh tượng một lão già quái gở dắt theo một đứa trẻ kỳ dị, ngày ngày dò hỏi nơi nào chết, đêm đến đào mộ…

Thật chút khó chịu.

Bạch Cảnh Trần càng lúc càng hăng say.

“Sư phụ , m.ổ x.ẻ t.h.i t.h.ể mới thấy rõ bệnh lý, kẻ trong não mọc nhọt, trong bụng chảy mủ, thiên kỳ bách quái…”

“Khoan .”

Quân Nguyên Thần ngắt lời y.

“Vậy miếng thịt của ngươi…”

Bạch Cảnh Trần ghé sát , ánh mắt quỷ dị, ngữ khí âm trầm.

“Ngươi đoán xem?”

“Ựa—”

Quân Nguyên Thần ôm ngực, nôn khan một trận.

Bạch Cảnh Trần dừng , vẻ mặt muôn màu của , lớp mặt nạ là nụ ranh mãnh vì trò đùa thành.

Quân Nguyên Thần cúi đầu, trong đôi mắt trong veo loé lên một tia sáng.

Sư phụ…

Thiếu niên kỳ quái luôn miệng nhắc đến sư phụ… Xem tìm lầm .

Khi ngẩng đầu lên, vẻ mặt trấn định tự nhiên của biến trở thành bộ dạng buồn nôn ghê tởm.

“Ngươi ói cái gì? Ngươi ghét bỏ tài nấu nướng của ?!”

Bạch Cảnh Trần trừng mắt, cố ý gằn giọng hỏi.

“Sao thể?” Quân Nguyên Thần vội , “Chỉ là, ngày nào ngươi cũng ăn thịt luộc với rau dại thôi ?”

Bữa ăn hàng ngày của thiếu niên … đều qua loa như ? Chẳng hơn ăn tươi nuốt sống là bao.

Quân Nguyên Thần chút thương hại y.

“Vậy ngươi đừng ăn, đưa đây!”

Bạch Cảnh Trần hung hăng .

Quân Nguyên Thần thở dài một : “Không , chỉ là nhớ các quán ăn ở kinh thành. Ta cho ngươi , Cảnh Quốc của chúng lớn, chỉ riêng một món thịt thôi cách làm, nào là giò heo Tô Châu, thịt kho Đông Pha Hàng Châu, thịt nướng trong lò đất Tây Bắc, còn khấu nhục mai càn thái ở Nhạc Châu các ngươi nữa! Cũng là một tuyệt phẩm!”

Bạch Cảnh Trần đến ngẩn cả .

Y ít khi ngoài, xa nhất cũng chỉ cùng sư phụ đến thành Nhạc Châu bản địa, những món ăn , y tên còn từng qua!

Chỉ tên thôi khiến ứa nước miếng.

Bạch Cảnh Trần thất thần, trong mắt Quân Nguyên Thần loé lên một tia sắc lạnh, động tác nhanh như gió!

“Không xong!”

Người là cao thủ võ công, thể tin ?!

Bạch Cảnh Trần kịp phản ứng, dùng kiếm đ.â.m tới, nhưng làm với tốc độ của Quân Nguyên Thần?

Chỉ thấy tay Quân Nguyên Thần xoè hai ngón như kiếm, kẹp lấy mũi kiếm của y, Bạch Cảnh Trần liền rút , ngược còn ngón tay xoay một vòng, cổ tay y mất lực, kiếm đoạt !

Vụt vụt ba nhát kiếm, Quân Nguyên Thần nhanh chóng cắt đứt dây thừng trói , phi dậy, mũi kiếm kề ngay cổ họng Bạch Cảnh Trần!

Trong khoảnh khắc, y khống chế.

“Đến lượt hỏi, ngươi đáp.”

Quân Nguyên Thần khẽ mỉm .

Nếu là ngày thường, nụ rạng rỡ đủ để khuynh đảo chúng sinh, nhưng Bạch Cảnh Trần thấy khuất nhục vô cùng.

Y thể lừa như !

“Ngươi tên gì?” Quân Nguyên Thần hỏi.

Bạch Cảnh Trần cứ thế trừng mắt , càng nghĩ càng tức, hổ thẹn vì sự bất tài của , đôi mắt đen láy phủ một tầng sương trắng, vành mắt cũng đỏ hoe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/suu-y/chuong-3-ke-xau-xi-va-ga-que.html.]

Quân Nguyên Thần mà lòng bất giác mềm .

Cứ như thể chính đang bắt nạt y .

Quân Nguyên Thần thoáng chút hổ thẹn, vì dùng mưu kế với một thiếu niên đơn thuần chút tạp niệm.

“Ngươi rốt cuộc là phương nào? Vì cứ luôn che mặt?”

Bạch Cảnh Trần trừng mắt .

Quân Nguyên Thần truy vấn: “Sư phụ của ngươi ?”

“Bây giờ ngươi thắng , g.i.ế.c thì cứ giết, hỏi nhiều làm gì? Ta sẽ cho ngươi để ngươi hại sư phụ ?”

Lại là một kẻ sợ chết, bướng bỉnh quật cường.

Cổ tay Quân Nguyên Thần khẽ rung, vung một đường kiếm hoa, một đạo hàn quang loé lên mặt Bạch Cảnh Trần.

Tấm vải che mặt của y phiêu nhiên rơi xuống.

“Ta , chỉ là phận của ngươi, kết giao bằng hữu với ngươi mà thôi…”

Gương mặt Bạch Cảnh Trần chút che giấu nào lộ mắt .

Ngũ quan vốn vấn đề gì, đôi mắt đen tròn, tựa như linh lộc nơi sơn dã rành thế sự, thậm chí thể là mê .

làn da của y, thật sự là… nỡ thẳng.

Trong phút chốc, Quân Nguyên Thần liền hiểu lý do y che mặt.

Tiếc là hối hận kịp.

“Ngươi!”

“Ta chỉ mặt ngươi…”

Bạch Cảnh Trần phảng phất như chịu sự sỉ nhục tột cùng.

Y thà một kiếm g.i.ế.c chết, còn hơn nhục nhã như !

Y ôm mặt, kinh hãi kêu lên: “Bây giờ ngươi thấy chứ? Ta xí đấy, mặt mũi gặp đấy, ngươi vui chứ, lòng chứ?!”

“Ta ý đó…”

Quân Nguyên Thần hết đường chối cãi.

Bạch Cảnh Trần hổ chịu nổi, chỗ trốn, kéo áo lên che mặt cũng với tới, trong lúc cấp bách, y bèn chui tọt trong chăn, cuộn thật chặt.

Quân Nguyên Thần đầu tiên bất lực thể cãi như .

“Ta ngươi …”

ngươi nghĩ ! Tất cả những ai thấy đều nghĩ ! Ngươi , thì thể sỉ nhục khác như thế ?! Tháng còn doạ một đứa trẻ năm tuổi, còn đòi vẽ tranh treo đầu tường để trừ tà! Ngươi vẽ một bức chân dung của để cầu bình an ?!”

Bạch Cảnh Trần uất ức tột cùng, cảm xúc vỡ oà, bất giác đem hết những căm phẫn bao năm qua trút ngoài.

Y mắng mắng, lời cũng còn rõ ràng, chỉ còn tiếng nức nở.

Trên đời ai hướng về chốn phồn hoa mà trốn trong núi sâu? Lại ai đang tuổi hoa niên mà suốt ngày che mặt dám gặp ?

Bạch Cảnh Trần sợ hãi, y giấu sự tự ti và nhạy cảm của quá sâu.

Tiếng khiến lòng chua xót, Quân Nguyên Thần cảm thấy đồng cảm sâu sắc.

Những năm qua, y rốt cuộc chịu bao nhiêu tủi hờn?

“Người đời chỉ da thịt, nào cốt tướng, ngươi cần so đo với họ.”

Bạch Cảnh Trần trùm chăn gào lên: “Ngươi cần an ủi , , cả thiên hạ đều thấy là kẻ xí!”

“Ta! Ít nhất …”

“Ngươi cũng thành thật.”

“Sao thành thật? Ta là thật tâm thật lòng.”

“Cái miệng dẻo quẹo đó để dành dỗ dành tiểu cô nương .”

Lời tuy vẫn còn hờn dỗi, nhưng ngữ khí mềm .

Quân Nguyên Thần vỗ vỗ y, : “Nói cũng , còn là một gã què đây, đường giống Thiết Quải Lí, chúng cũng đừng nên chó chê mèo lắm lông.”

Lúc kiểm tra vết thương cho , Bạch Cảnh Trần chân trái một vết thương cũ nghiêm trọng.

Quân Nguyên Thần kéo chăn của y , : “Nếu ngươi là kẻ xí, là gã què… Xin, xin .”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Hắn dịu dàng như , giọng một loại ma lực, khiến cảm thấy nếu tha thứ cho thì chính là tội ác tày trời.

Bạch Cảnh Trần phản kháng nữa, dậy, đôi mắt y long lanh như ngậm hạt châu.

Quân Nguyên Thần trong thoáng chốc ngẩn , từng gặp qua một thiếu niên thú vị khiến đau lòng đến thế.

Đôi mắt y vô cùng linh động, hỉ nộ ái ố đều lấp lánh trong đó.

*Tác giả lời :*

*Cầu phiếu ạ, cảm ơn, cảm ơn.*

--------------------

Loading...