Sủng Thần - Chương 6 Lưu khách
Cập nhật lúc: 2026-03-22 16:20:30
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói thì chậm nhưng diễn biến nhanh, chỉ trong một khoảnh khắc đó, Hứa Thuần rướn sát lan can và hét lớn xuống phía : “Hạ Lan công tử!”
Con tuấn mã đang phi nước đại ghìm chặt ; nam nhân lưng ngựa ngẩng đầu về phía , ánh mắt vành nón lá sắc sảo như điện xẹt. Hai kỵ binh phía cũng đồng thời dừng ngựa, vị thanh niên và cùng về phía Hứa Thuần.
Giữa cơn mưa xối xả, Hứa Thuần sợ đối phương rõ nên dùng hết sức hét lớn: “Vào trong tránh mưa ! Con đường thông !”
Thanh niên Hứa Thuần nhưng đáp lời, song cũng hề rời . Hứa Thuần vội vã lao xuống lầu, chạy dọc hành lang đến cửa vườn kéo mạnh then cửa; mở cửa , mái hiên ba cách đó xa, giọng điệu khẩn thiết: “Mưa lớn quá, mời tránh mưa một lát hãy ? Ta lừa ngươi , con đường tiếp sẽ Ngự lâm quân chặn , lối thoát .”
Ánh mắt Tạ Dực khẽ lay động, xoay xuống ngựa; hai hộ vệ cũng lập tức xuống ngựa dắt lấy dây cương, một nhanh tay bung chiếc dù giấy che đầu . Tạ Dực tiến về phía cửa; chiếc áo khoác đen vẫn còn vương khí thế của binh đao, tiếng hạt mưa đập dù giấy phát những tiếng "lộp độp" liên hồi.
Hứa Thuần gần như dám thẳng dung nhan lạnh lùng như sương tuyết , khép nép hàng mi, nhỏ giọng : “Mời lên lầu , sẽ sai hạ nhân mang nóng lên; ngươi... quần áo đều ướt cả , là một bộ khác nhé? Ta sẵn quần áo ở đây, đều là đồ mới mặc nào! Phía tiệm may mới gửi đồ thu tới biếu, kiểu dáng đều rộng rãi nên chắc ngươi mặc cũng ... Ý là... sợ ngươi nhiễm lạnh...”
Cậu dường như chẳng đang gì nữa, chỉ cảm nhận tim đang đập loạn nhịp; trong lòng tự chủ mà nhớ cái thoáng qua đầy lãnh đạm nhưng mê hoặc khi nam nhân gần. Tạ Dực sải bước trong: “Lên lầu lối nào? Dẫn đường .”
Hứa Thuần vội vàng dẫn đường lên lầu, một mặt thầm tiếc nuối vì bình thường nơi dọn dẹp đủ chu đáo, một mặt mời họ ở gian phòng khách thoáng đãng lầu. Cậu mang một xấp khăn vải sạch đến cho họ lau , tự tay rót cho Tạ Dực một chén nóng mời , đó mới : “Ngươi cứ nghỉ , xuống lầu bảo mang quần áo và đồ dùng rửa mặt lên ngay.”
Tạ Dực đón lấy chén nóng, sâu mắt . Lúc cưỡi ngựa từ xa thấy lầu, khi đến gần thấy thiếu niên dùng đôi mắt sáng rực chằm chằm với vẻ quan tâm lộ rõ, hiểu ghìm ngựa dừng bước.
Có lẽ xem thử tên công t.ử ăn chơi sẽ phản ứng khi mười vạn lượng bạc đó đổi lấy cáo mệnh cho mẫu chăng?
Hắn đưa mắt quan sát bốn xung quanh; gian phòng khách lầu vốn là kiểu gian mở với các cửa sổ ở bốn phía, khiến ẩm thanh khiết từ mưa bên ngoài tràn trong phòng nhưng chỉ mang cảm giác mát mẻ dễ chịu; các khung cửa sổ khảm những miếng lưu ly xanh lớn kết hợp với xà cừ tạo thành những hoa văn duyên dáng.
Qua lớp lưu ly xanh bán trong suốt, thấy những cành trúc lay động trong mưa và mặt hồ Xuân Minh phủ đầy khói sóng mịt mù. Trên sàn nhà trải t.h.ả.m lông cừu với hoa văn ngoại quốc dày và mềm mại. Toàn bộ đồ nội thất trong phòng khách đều là gỗ sưa khảm xà cừ, sơn màu thẫm, phía dùng kỹ thuật khảm xà cừ trắng tinh khôi để tạo những hình hoa lá, chim bướm ưu nhã, các cánh hoa còn tỏa ánh sáng dịu nhẹ như ngọc trai.
Ở phía nam, cạnh cửa sổ một chiếc bàn nhỏ bày bình sứ men thanh của lò Nhữ, trong bình chứa đầy nước và cắm vài nhành lan tố tâm nghiêng nghiêng; phía đặt một chiếc án dài bằng đá cẩm thạch, bên bày một chậu cảnh san hô đỏ rực như lửa.
Tạ Dực thầm nghĩ thảo nào thường giới thương nhân vùng biển giàu ; tòa tiểu lâu từ ngoài thì bình thường nhưng bước mới thấy sự xa hoa lộng lẫy đến nhường .
Hai thị vệ một canh ở cửa, tiến lên giúp Tạ Dực cởi áo khoác và nón lá; đúng lúc đó tiếng sàn gỗ vang lên, một bà lão dẫn theo hai đứa trẻ lên. Một đứa bưng chồng quần áo ngay ngắn, một đứa bưng chậu đồng; bà lão thì một tay xách ấm đồng lớn, tay xách một thùng nước sạch.
Gương mặt bà lão hồng hào khỏe mạnh, ống tay áo vải thô kéo cao lộ cánh tay chắc nịch, bà cúi chào: “Lão nô bái kiến công tử, mang nước lên đây. Ngoài thiếu gia cũng dặn hỏi khách quý rằng giờ đến lúc dùng bữa tối, thức ăn bếp cũng làm xong, công t.ử dùng một chút ? Tay nghề của cũng tạm , trời mưa lớn thế , dùng chút canh nóng cũng , canh gà thanh đạm và cá phục loại ngon nhất nữa.”
Tạ Dực bà lão rót nước nóng nghi ngút từ ấm đồng chậu một cách nhanh nhẹn, lời hào sảng, bèn đáp: “Làm phiền ma ma sắp xếp.”
Bà lão hỏi: “Công t.ử kiêng kỵ gì ?”
Cá Mặn
Tạ Dực : “Không .”
Bà lão rót nước xong thì hành lễ: “Hai đứa trẻ sẽ hầu hạ công t.ử rửa tay áo, xin phép xuống chuẩn dọn cơm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sung-than/chuong-6-luu-khach.html.]
Nói đoạn bà xuống lầu ngay; một đứa trẻ lanh lẹ tiến tới dâng quần áo: “Mời công t.ử bộ đồ ướt , phía bức bình phong là phòng bên, tiện cho khách quý chỉnh đốn trang phục.”
Tạ Dực ngước thì thấy bức bình phong sáu tấm vẽ hình dã hạc. Những con hạc trắng hoặc đang bay lượn, hoặc đang đậu trong lùm sậy nơi đồng nội với đôi cánh trắng và chiếc cổ dài thanh thoát, trông sinh động như thật. Khi gần xem kỹ mới thấy đó là vân mẫu và vỏ sò khảm thành hạc trắng cùng những tán lá xanh thẫm, ánh sáng lưu chuyển tinh xảo tuyệt luân.
Đứa trẻ thấy ngắm bình phong thì : “Họa tiết bình phong đều do thiếu gia nhà chúng vẽ đấy ạ; phu nhân thấy thích nên bảo thợ làm theo mẫu đó.”
Tạ Dực ngạc nhiên, đứa trẻ hỏi: “Ngươi tên là gì?”
Đứa trẻ đáp giọng lanh lảnh: “Tiểu nhân là Thu Hồ, là Đông Hải, tiểu nhân sẽ hầu hạ công tử.”
Nó đặt khay xuống tiến lên giúp Tạ Dực thoát y; Tạ Dực dang tay để nó cởi chiếc áo khoác đen bên ngoài, đồng thời hỏi: “Đã Thu Đông thì chắc hẳn Xuân Hạ chứ?”
Thu Hồ đáp: “Dạ đúng thế ạ; chúng tiểu nhân còn hai thư đồng nữa là Xuân Khê và Hạ Triều, hai đó thường theo thiếu gia ngoài nhiều hơn, còn tiểu nhân và Đông Hải chủ yếu lo liệu việc nội vụ như quần áo, bút mực và các việc vặt vãnh khác.” Đứa trẻ nâng chiếc áo của Tạ Dực lên trầm trồ: “Áo bào của công t.ử thật quý giá, phẩm chất cực kỳ thượng hạng.”
Tạ Dực nó: “Tuổi còn nhỏ mà nhãn quang cũng khá đấy.”
Thu Hồ nở nụ bẽn lẽn: “Nhà tiểu nhân vốn mở cửa hàng tơ lụa nên cũng chút hiểu ; vải của công t.ử là loại the mỏng cao cấp nhất, chắc hẳn là dùng tơ tằm làm sợi dọc và lông dê làm sợi ngang để dệt thành, đó còn thêu thêm lông chim tinh tế nữa; việc hề đơn giản, mặt vải còn hoa văn kỳ lân chìm nữa, thật quá cầu kỳ; nếu mất cả năm trời thì dệt loại the mỏng như . Nếu là nước mưa thông thường thì áo chắc thấm, tiếc là hôm nay mưa quá lớn; tiểu nhân xin phép mang xử lý ngay, đảm bảo sẽ trả cho ngài như mới.”
Tạ Dực thấy nó chuẩn sẵn đầy đủ từ nội y đến áo ngoài, thậm chí cả tất và giày, vô cùng chu đáo. Bên trong là bộ trung y bằng lụa trắng, bên ngoài là chiếc áo màu thiên thanh lấp lánh như ánh ngọc, chất liệu cũng loại thường; hỏi: “Thế còn áo ngoài của thiếu gia nhà ngươi là chất liệu gì?”
Thu Hồ đáp: “Hai loại cũng gì lạ lẫm ạ; vải của bộ trung y tên là 'Sương mù nhu tiêu', ưu điểm là mềm mại, mỏng nhẹ, mặc sát thoải mái và bí mồ hôi.”
“Còn bộ màu xanh là 'Thiên thủy bích la', quý nhất là ở màu sắc của nó. Những nhà khác làm màu thiên thủy bích thường dùng phẩm nhuộm, dù nhuộm khéo đến mấy cũng thuần khiết như thế . Ngài xem, nó xanh trong đến mức gần như xuyên thấu là bởi bản sợi tơ màu xanh ; đây là loại tơ ngọc bích của tằm Long Xi riêng biệt mới dệt màu thiên thủy bích như .”
“Bộ áo ngoài đây thiếu gia cứ bảo là xa hoa phí phạm nên chịu mặc; nay công t.ử ghé chơi, thiếu gia sốt sắng bảo tiểu nhân tìm bằng để ngài mặc, vì rằng chỉ công t.ử mới xứng thôi.”
Tạ Dực nó, khóe môi thoáng hiện nụ : “Ngươi quả là cho thiếu gia nhà .”
Thu Hồ vội vàng khoác chiếc áo màu xanh bích lên Tạ Dực, : “Tiểu nhân từ nhỏ theo cha làm việc ở cửa hàng vải, tâm niệm chỉ việc lấy lòng khách nên quen miệng , mong công t.ử đừng trách.”
Tạ Dực như : “Ta cũng nỡ chấp nhặt với đám tiểu đồng và mụ mụ các ngươi, nên đành nhận lấy lòng của thôi, ?”
Thu Hồ tán thưởng: “Công t.ử quả là bậc minh nhất phẩm! Thiếu gia nhà bọn tiểu nhân xuống bảo với Lục bà rằng: 'Lục bà, thức ăn của bà xong ? Bên ngoài mưa lớn, giữ khách ở dùng bữa tối, bà giúp giữ chân nhé?'. Lúc đó tiểu nhân cũng đang thắc mắc thiếu gia tự giữ khách mà nhờ Lục bà, giờ công t.ử tiểu nhân mới hiểu , đây là thiếu gia thấu lòng nhân từ của công t.ử .”
Tạ Dực thấy đứa trẻ cơ biến như , sắc mặt lúc nào cũng tươi , chút sợ sệt mà câu nào cũng như đang bù đắp hình ảnh cho thiếu gia nhà nó; thầm nghĩ đứa trẻ chắc hẳn lớn lên từ phố thị nên cũng phần nể phục, làm khó nó thêm nữa. Sau khi xong quần áo, đến cả đôi giày tất ướt cũng đổi bằng tất tơ tằm sạch sẽ và ủng mềm.
Hắn bước ngoài thì thấy hai thị vệ của cũng đồ xong sự giúp đỡ của Đông Hải. Hắn nhận lấy chiếc khăn ấm từ Thu Hồ để lau mặt và tay, đó xõa búi tóc dùng khăn lau khô dùng lược thưa chải qua, buộc lỏng gáy; quả nhiên cả đều cảm thấy khô ráo, dễ chịu.