Sủng Thần - Chương 45 Đề biển
Cập nhật lúc: 2026-04-05 16:08:47
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Thuận thập phần cần cù. Ngày thứ hai, Hứa Thuần nhận một hộp thư lớn, là kính nể : "Cửu ca hóa nhiều tàng thư trân quý đến thế !"
Cậu nóng lòng mở thư của Cửu ca xem . Khi thấy câu: " tri kỷ sinh tử, cả đời một hai là đủ ", Hứa Thuần nhất thời ngẩn ngơ. Trong lòng thầm nghĩ, chỉ cần một Cửu ca là đủ .
Lúc vẫn nên hồi âm cho Cửu ca thế nào, bèn mở hộp sách xem tỉ mỉ. Càng xem càng cảm động. Những cuốn sách hiển nhiên Cửu ca nghiêm túc tuyển chọn. Cuốn Tam Quốc và Long Đồ Công Án là bản in thêu họa sĩ vẽ minh họa kỹ lưỡng, vốn là những bản bán cực chạy.
Y thư thì khỏi , chúng quá đỗi trân quý. Chu đại phu thấy hẳn là hai mắt sẽ tỏa sáng. Cậu nghĩ chi bằng việc hiệu đính bản in cứ để Chu đại phu làm, ông nhất định sẽ vui c.h.ế.t mất. Còn cuốn Toán Bàn Kinh và Mã Kinh càng quý giá và thực dụng, chính là thứ thể lập tức in ấn miễn phí cho trường học.
Lòng cảm kích trong càng tăng thêm. Cậu trân trọng vô cùng, dám xem nhẹ tâm ý của Cửu ca. Thế là Hứa Thuần tự ôm cặp sách, gọi Đông Hải tới giám sát thẳng đến Nhàn Vân phường. Cậu gọi Thanh Tiền và La Vũ Châu tới, cho họ xem sách ý tưởng của .
Thanh Tiền xong liền vui mừng: "Những bản sách tuyệt bản thật khó tìm . Thứ nhất, chúng quản lý thật . Cần phái tám quản sự đắc lực khóa kỹ, chia làm hai ca ngày đêm phiên trông giữ, nửa bước rời. Ban ngày phái tới thác bản từng tờ để làm bản khắc, sách tuyệt đối mang khỏi thư phòng. Thứ hai, bộ tin tức cần phong tỏa, thể để lộ tiếng gió. Đợi khi làm xong bản khắc, in một bản giáo đối để mời tinh thông hiệu đính, lúc đó thể mời họa sĩ tới vẽ tranh minh họa. Khi sách gốc đều thể trả nguyên vẹn."
La Vũ Châu cũng : "Xưởng in cũng cần chấn chỉnh một vòng. Trước đây nơi đó vốn sản nghiệp nhà chúng . Tôi sẽ an bài mấy quản sự đắc lực qua để rà soát bộ công nhân từ khâu in ấn đến khắc bản, chỉ giữ những đáng tin cậy. Xưởng in cũng tu sửa , thiếu thứ gì thì nhanh chóng thu mua bổ sung. Chỗ ăn ở của công nhân cũng an bài thỏa. Trong thời gian khắc bản, ăn ở tại tiệm sách, ngoài ngủ."
Hứa Thuần xong tán thành: " thế. Trước đây ấn loát thoại bản thì , nhưng in loại sách tuyệt bản thì vẫn còn kém, chuẩn công cụ thật . Trang giấy, bản khắc, họa sĩ, đều dùng loại nhất mới xứng đáng với sách . Công nhân cũng thu xếp thỏa. Phía xưởng in xin phiền La quản sự lưu tâm, dù bên Nhàn Vân phường Thanh Tiền tỷ tỷ quản lý. Ngài cứ dốc lòng ở bên , Đông Hải phối hợp. Chủ yếu là những cuốn y thư đó, đến lúc Chu đại phu tiếp quản sẽ vạn vô nhất thất."
"Đối với việc quyên tặng sách miễn phí cho trường học, xin mời Thanh Tiền tỷ tỷ tổng phụ trách. Tất cả việc kết nối đều dựa tỷ. Ta để Thu Hồ cho tỷ, chuyện gì Thu Hồ sẽ hỗ trợ và về báo cáo với ."
Thanh Tiền , trong lòng nóng lòng thử sức: "Đa tạ thế t.ử tin tưởng, nhất định làm nhục mệnh. Bút mực trang giấy thì Mân Châu chúng chính là đặc sản, giờ lập tức điều hàng, tuyệt đối để thế t.ử mất mặt. Chỉ là bên cạnh ngài lúc chỉ còn Xuân Khê và Hạ Triều. Hay là gửi tin cho biểu thiếu gia, chọn thêm mấy thạo việc đưa tới chỗ ngài?"
Hứa Thuần xua tay: "Thôi, biểu ca bên cũng là lúc cần dùng , chúng cứ tự dạy bảo dần dần là ."
"Từ từ , hiệu sách chúng đặt một cái tên thật vang dội."
Thanh Tiền : "Mấy ngày nay tiếp nhận hiệu sách cũng tìm hiểu qua. Những nơi nổi danh Động Đình Quét Diệp Sơn Phòng, lấy ý nghĩa hiệu đính sách như quét lá rụng. Ở Cô Tô Tụ Văn Đường, Tứ Mỹ Đường, Bảo Hưng Đường. Tại Kim Lăng Phú Văn Đường, Tụ Cẩm Đường, Đức Tụ Đường. Trong kinh thành thì càng nhiều, như Tụ Trân Đường, Thiện Thành Đường, Văn Thành Đường, Hàn Văn Trai... đến mười mấy gia. những tên đó đều bình thường, khó nhớ. Theo ý nên đặt cái tên nào thật dễ nhớ, điêu khắc thành bảng hiệu để in lên mỗi cuốn sách, như mới vang dội."
Hứa Thuần trong lòng thầm. Cậu vội vàng trở về thư cho Cửu ca. Cửu ca tài học cao thâm, chắc chắn sẽ đặt cho một cái tên thật kêu.
Tạ Dực lúc đang gặp Tạ Phỉ. Nghe Tạ Phỉ kể chuyện lập trường học miễn phí, khen ngợi: "Khanh làm việc khá. Chỉ mấy ngày mà trù nhiều như . Số tiền quyên góp dư cần trả , cứ chuyển cho Dục Anh Đường ở kinh sư . Việc cung cấp cơm áo hằng ngày cho trẻ mồ côi cũng coi như chu ."
"Việc trẫm đề biển thì bỏ . Ngươi mời Tam Đỉnh Giáp thì cứ để họ đề biển thơ là . Trẫm nhớ Trạng nguyên chữ . Hắn xuất bần hàn, nay quyên góp giúp đỡ học hành cũng là quên bản tâm. Những đứa trẻ nghèo khó thấy chữ của Tam Đỉnh Giáp đề tặng tự nhiên sẽ động lực vươn lên. Đó là việc thiện ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sung-than/chuong-45-de-bien.html.]
Tạ Phỉ vốn tưởng hoàng đế hẳn sẽ ghét Hạ Tri Thu, ngờ ngài năng nhẹ nhàng như thế. Y thầm nghĩ nếu về kể cho Hạ Tri Thu, chắc hẳn đó cũng sẽ yên lòng.
Tạ Phỉ cảm tạ thiên ân lui ngoài. Ở lối , y thấy Tô Hòe tự ôm một chiếc tráp màu son, mỉm rạng rỡ tới. Trông thấy y, Tô Hòe vội nghiêng cúi chào: "Nô tỳ bái kiến tiểu vương gia."
Tạ Phỉ : "Chào Tô công công."
Tô Hòe mặt đầy tươi : "Chào tiểu vương gia. Nghe ngài thiết lập một ngôi trường miễn phí? Lão nô cũng chút tiền tích cóp, góp chút sức mọn."
Tạ Phỉ vội từ chối: "Thật sự gom đủ , dám nhận thêm ý của công công nữa. Ngân lượng vượt xa mức cần thiết. Ta báo cáo với Hoàng thượng, ngài lệnh chuyển tiền dư sang Dục Anh Đường."
Tô Hòe : "Nếu , lão nô sẽ sai gửi thẳng tới Dục Anh Đường. Lão nô còn việc, tiểu vương gia thong thả."
Tạ Phỉ liên tục chắp tay chào. Nhìn bóng Tô Hòe bước nhanh nội điện, lâu thấy Tô Hòe chạy truyền gọi chuẩn bút mực hầu hạ. Trong lòng kinh ngạc. Văn Tâm điện vốn là nơi Hoàng thượng gặp đại thần và phê duyệt tấu chương. Nếu chữ, thường ngài sẽ điện Tuế Vũ ở phía .
Nay bỗng nhiên truyền bút mực, chắc chắn việc bình thường. Nghĩ đến chuyện chữ to, hẳn là đề chữ cho nơi nào đó chăng? Chùa hoàng? Hay một cung điện nào mới xây? Chẳng lẽ là Trai cung?
Đáng tiếc chính y cầu bút mực của Hoàng thượng cho trường học. Nếu thể ngự bút đề từ, như Tuyên Thành Thanh Tương thư viện, hẳn sẽ là chuyện truyền tụng muôn đời.
Cá Mặn
Tạ Phỉ nghĩ. Y về tiếp tục chuẩn việc khai trương trường học. Sau đó y đích đến phủ Trạng nguyên, tặng chút d.ư.ợ.c liệu bồi bổ và truyền đạt khẩu dụ của Hoàng thượng. Y cứ ngỡ Hạ Tri Thu sẽ vui mừng.
Không ngờ Hạ Tri Thu xong thì im lặng hồi lâu. Hắn trầm giọng : "Hoàng thượng đây là đang nhắc nhở quên gốc gác. Đa tạ tiểu vương gia chuyển lời, thần xin tuân mệnh, dám làm trái."
Tạ Phỉ chút mơ hồ, nhưng vẫn trấn an: "Ta thấy bệ hạ hòa nhã, Hạ đại nhân hãy yên tâm. Ngài sớm dưỡng thương cho để phấn chấn trở . Ít ngày nữa thư viện khai trương, xin mời Trạng nguyên lang tự tay đề biển và đến chúc mừng."
Hạ Tri Thu gật đầu: "Đa tạ tiểu vương gia. Hạ mỗ hổ thẹn, cũng đến lúc vực dậy để mưu lợi cho dân."
Buổi tối, Lục Thuận đích mang tấm biển "Sồ Phượng Đường" đến cho Hứa Thuần.
Hứa Thuần khép miệng. Cậu nhờ Lục Thuận chuyển cho Cửu ca một bộ bút lông tuyệt phẩm. Đây là loại bút chuyên để chữ to mà đặt làm riêng vì Cửu ca thích, hôm nay mới đưa đến.
Tiễn Lục Thuận xong, Hứa Thuần lặp lặp việc ngắm ba chữ "Sồ Phượng Đường". Cậu cảm thấy nét chữ phóng khoáng, tiêu sái thoát tục, y hệt như . Cậu thầm nghĩ: Cửu ca thế , sẽ đem chữ khắc thành biểu trưng của hiệu sách, in lên mỗi cuốn sách của Sồ Phượng Đường. Những cuốn sách nhất định sẽ lưu danh muôn đời, chữ của Cửu ca cũng sẽ theo đó mà tạo phúc cho thế nhân, lưu truyền mãi mãi.