Sủng Thần - Chương 39 Hướng Gió
Cập nhật lúc: 2026-04-03 16:23:19
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Định cái hẹn câu cá, Hứa Thuần liền bắt đầu tích cực chuẩn thu xếp cho biệt trang đó, rượu thì khỏi , ngoài rượu đào còn rượu Đồ Tô, rượu Xương Bồ đều chuẩn sẵn vài loại. Cậu sai đưa tới loại sơn dương tuyệt hảo để làm món dê nướng nguyên con, định bụng sẽ ăn cơm dã ngoại bằng nồi đồng, một lát sai chọn những con hươu cao lớn cường tráng nuôi dưỡng cẩn thận để làm món canh huyết hươu.
Ngoài chuyện ăn uống, để đảm bảo nơi ở thoải mái thỏa đáng, khiến cửu ca thấy xa xỉ vô độ, Hứa Thuần tự xem xét các phòng, lặp lặp chỉ huy quản gia dọn dẹp biệt trang nhiều , cứ đến ngày nghỉ là chạy ngay đến đó.
Ngày hôm khi trở về Nhàn Vân phường xem xét, quản sự La Vũ Châu gọi : “Thiếu gia, vị Hạ thư sinh đây tới tìm ngài, y tới mấy ngày , vì ngài ở Thái Học thì cũng biệt trang nên chúng chỉ lấy cớ khác để qua loa thoái thác, nhưng hai ngày nay ngày nào y cũng tới tìm.”
Hứa Thuần ngẩn , La quản sự kéo tay nhỏ: “Tôi phái lặng lẽ thăm dò, y trúng Trạng nguyên ! Nghe bổ nhiệm chức Hàn Lâm viện Hầu , nhưng khi tới đây y vẫn mặc bộ áo vải như , chắc là gây chú ý.”
Hứa Thuần lúc mới nhớ : “ , Trạng nguyên họ Hạ.” Hôm đó Hứa Cô chuyện để tâm, giờ bỗng nhiên đối chiếu thì khen ngợi: “Quả nhiên y là co duỗi, nhất định sẽ làm nên chuyện lớn, đúng là tên đề bảng vàng, rạng rỡ tông môn.”
Cậu thầm nghĩ trong lòng bỗng kêu lên , vị Trạng nguyên lang e là tới tìm để đòi mấy quyển sách , y giờ là Trạng nguyên, là danh thần tương lai sẽ lưu danh sử sách. Mấy quyển sách diễm tình đó tuy ẩn danh nhưng dù cũng là một mầm họa.
Thế nhưng mấy quyển sách đó kể từ ngày cửu ca xem xong thấy nữa, hỏi Thu Hồ và Đông Hải thì bọn họ đều bảo hình như cửu gia cầm mất .
Cửu ca lúc đó thấy học điều nên mấy quyển sách phần lớn cũng chịu chung phận với quyển tập tranh của , đốt thì cũng hủy.
Cậu trong lòng kêu khổ thôi, lệnh cho La Vũ Châu mời Hạ Tri Thu thư phòng, tự quần áo nhẩm sẵn một bộ lời lẽ trong đầu, lúc mới bước gặp Hạ Tri Thu: “Tiên sinh khỏe chứ, lâu gặp, chẳng sách mới ? Bệnh tình của lệnh đường thế nào ?”
Cậu mỉm tiến lên hành lễ, Hạ Tri Thu thấy thời tiết dần nóng lên, vị thiếu chủ nhân họ Hứa dường như cao thêm một chút, bộ xuân sam mỏng manh khiến vẻ thiếu niên bớt đôi phần nhưng dung mạo vẫn cực kỳ xuất sắc với sống mũi cao môi mỏng và sắc diện rạng rỡ, hai mắt chút né tránh lảng vảng, lúc hành lễ cũng còn tự nhiên phóng khoáng như .
Hạ Tri Thu hẳn rõ việc trúng Trạng nguyên, y chắp tay đáp lễ: “Đa tạ thiếu đông gia quan tâm, xin báo để đông gia là hiện giờ gia cảnh nhà thỏa, bệnh tình của mẫu cũng khỏi hẳn. Gần đây một khoản thu nhập, nhớ mấy bản thảo sách đây lưu lạc bên ngoài thì thấy đáng tiếc, giờ đây còn thiếu tiền nên nhờ thiếu chủ nhân một việc, đó là cho chuộc các bản thảo với giá gấp đôi, nếu đưa khắc bản in ấn thì liệu thể thu hồi bộ , tổn thất sẽ bồi thường gấp đôi cho thiếu đông gia.”
Mặt Hứa Thuần đỏ bừng, quẫn bách chắp tay tạ : “Hạ , giúp. Thật sự là do văn tài của quá bay bổng, lời lẽ tinh mỹ nên để sách của bàn để nghiền ngẫm nhiều , ngờ gia thấy. Gia tính tình nghiêm nghị phần quá mức thanh cao, thấy xem tạp thư thì chỉ trách làm việc đàng hoàng mà lơ là công khóa, bởi thu hết mấy quyển sách đó đốt sạch . Ta hối hận kịp cũng cách nào cứu vãn, còn việc khắc bản in ấn thì vì sách thu nên vẫn tiến hành, do đó cũng tổn thất gì, mong lượng thứ cho. Tiền bạc chỉ là chuyện nhỏ, bản thảo đúng là do bảo quản nên làm uổng phí tâm huyết của .”
Hạ Tri Thu im lặng một lát, thấy Hứa Thuần đỏ mặt đầy vẻ hổ thẹn thì chắp tay : “Thiếu đông gia cần tự trách, bản thảo hủy thì cũng đành chịu . Vậy xin cáo từ , nếu việc cần sẽ làm phiền thiếu đông gia.”
Hứa Thuần liên tục chắp tay tiễn Hạ Tri Thu tận cửa, tặng y một năm tạp chí của Nhàn Vân phường và hứa rằng y thể đến hiệu sách mượn bất cứ lúc nào, mua bất cứ thứ gì cũng giảm giá ba mươi phần trăm.
Cuối cùng cũng xong việc , Hứa Thuần thở phào nhẹ nhõm về phủ Quốc công xem , Thịnh phu nhân thấy liền dặn dò: “Con cần qua bên tổ mẫu , bà đang giận Cô ca nhi lắm, giờ chỉ kêu đau lòng nên cho ai làm phiền, ngay cả đại tỷ con đặc biệt về thăm bà cũng tiếp.”
Hứa Thuần khẩy: “Sao thế ạ, đại ca vẫn chịu ở kinh thành ?”
Thịnh phu nhân : “Chẳng bỗng nhiên trở nên cố chấp như , tổ mẫu và bá mẫu con khuyên bảo đủ đường, ngay cả tội bất hiếu vì quá kế rời xa nuôi cũng mang dọa mà cứ quỳ lì đó một lời. Mấy ngày nay cũng thèm qua đó để tránh ghét, bá mẫu con cứ sợ xúi giục nên thấy là năng đầy vẻ mỉa mai.”
Hứa Thuần hì hì: “Con thấy đại ca vốn dĩ kỳ quái , lẽ ngoài lý lẽ riêng. Còn bá mẫu thì tất nhiên bà thoải mái , giờ bà mang ơn nhị phòng chúng vì khắp kinh thành ai mà Tĩnh Quốc công phu nhân hiền lương thục đức chứ.”
Thịnh phu nhân thấy con trai tươi rạng rỡ thì lòng cũng nhẹ nhõm, hiểu thấy chút xót xa nhưng bà vẫn : “Ta Thanh Tiền con đang tìm một đại chưởng quầy, theo thấy thì việc trong phủ hiện giờ cũng ít nên đang tính cho nó ngoài, là để nó qua chỗ con làm thử xem , khỏi cần tìm khác nữa.”
Hứa Thuần ngẩn hỏi: “ Thanh Tiền tỷ tỷ chẳng là đắc lực của mẫu ? Đưa cho con thì chẳng còn ai để sai bảo nữa. Vả chỗ của con nhỏ quá, sợ làm uổng phí tài năng của tỷ .”
Thịnh phu nhân gạt : “Tay chân của nhiều lắm, thiếu một nó . Ta hỏi qua và nó cũng đồng ý. Con bé đó lấy chồng mà cứ ở trong phủ thì quá nổi bật.”
“Tổ mẫu con nhắc khéo với vài rằng nữ tỳ đến tuổi thì nên cho ngoài, cứ quy củ phủ Quốc công thế thế nọ, cứ đòi gả nó cho quản gia trong phủ để giữ ở lâu dài. Những hạng trong phủ nó thể trúng chứ! Chi bằng cứ để nó tiệm quán xuyến việc làm ăn cho con, lâu ngày ở trong phủ thì cũng tự khắc quên thôi.”
Hứa Thuần : “Thế thì quá, Thanh Tiền tỷ tỷ giúp đỡ thì con nhẹ cả .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sung-than/chuong-39-huong-gio.html.]
Thịnh phu nhân thấy con trai phản đối thì lòng càng nhẹ nhõm, mấy năm qua bà dám đưa cạnh con vì sợ con nghĩ ngợi là giám thị, chỉ Thịnh thái công tự chọn bốn tên sai vặt đắc lực theo hầu, nay thấy con chút kháng cự nên bà khỏi bùi ngùi.
Hứa Thuần hỏi thăm về cha ruột, Thịnh phu nhân đáp: “Từ ngày Hoàng thượng đích triệu kiến và khen ngợi thì ông coi đó là vinh quang tột đỉnh! Giờ đây rượu uống, hầu gái cũng cho gần hầu hạ, mở miệng là ơn vua sâu như bể và tiết nghĩa của thần t.ử nặng như núi, còn bảo nếu sửa xong trai cung thì sẽ ăn chay đất suốt đời! Thật đúng là làm một thần t.ử trung hiếu vẹn ! là nhờ Thiên Hậu nương nương phù hộ!”
Hứa Thuần ha hả, rỉ tai nhỏ với Thịnh phu nhân: “Mẫu , mẫu đừng bao giờ đưa tiền cho ông để tu sửa trai cung nhé, đó là việc của hoàng gia nên hoàng gia nhiều tiền lắm, mẫu đừng bỏ tiền túi lấp cái hố đó, cứ để ông từ từ mà sửa.”
Thịnh phu nhân bực buồn đáp: “Ta .”
Hứa Thuần liền vẫy tay bảo: “Khi nào Thanh Tiền tỷ tỷ chuẩn xong mẫu cứ bảo con nhé, con sẽ đích tới mời tỷ , hì hì.”
Nói xong liền chạy biến cửa, chẳng may gặp Hứa Quỳ từ trong viện , phía hầu gái theo như thể chuẩn lên xe ngựa về nhà chồng, thể chào nên đành gọi một tiếng: “Đại tỷ tỷ!”
Hứa Quỳ còn như đây coi như tồn tại châm chọc mỉa mai nữa, mà hỏi: “Thuần ca nhi định thế?”
Hứa Thuần đành trả lời: “Thuận Vương thế t.ử lời mời, bảo tối nay ở Thiên Thu viên họp mặt các đồng môn ở Thái Học để bàn bạc cho hoạt động Tết Đoan Ngọ, định đề cử các thành viên thi b.ắ.n liễu và đá cầu, ý họ là lập đội để thi thố tài năng ở Đông Uyển cho nở mày nở mặt.”
Hứa Quỳ : “Dù cũng tiến bộ, đang chuyện làm phiền ngươi, đại tỷ phu ngươi thi rớt ? Mấy ngày nay ở nhà rầu rĩ vui, bên Thái Học của ngươi văn hội yến tiệc gì đó thì hãy mang tỷ phu ngươi theo cùng cho giải sầu.”
Hứa Thuần trong lòng thầm khẩy một tiếng, nhưng mặt vẫn giữ vẻ tươi tỉnh: “Đại tỷ tỷ lời thì tiểu tất nhiên lệnh, chỉ là đêm nay đều là đồng môn ở Thái Học cả...”
Hứa Quỳ cắt lời: “Tất nhiên là đêm nay, chỉ là những yến tiệc thôi, khi đó chỉ đơn thuần là đồng môn của các ngươi, hoặc giả ngươi thể tự tổ chức một hai buổi tiệc, hiện giờ thúc phụ nhà, nếu ngươi mời khách thì thẩm thẩm nhất định sẽ lo liệu chu tất cho ngươi, như tỷ phu ngươi đây cũng hợp lý, còn thể giúp ngươi tiếp đãi khách khứa nữa. Vừa vặn đại ca ngươi còn đợi một thời gian mới bổ nhiệm, lúc ngươi nên mời bạn bè đồng môn đến tụ họp một chút.”
Hứa Thuần đáp: “Đại tỷ tỷ , chỉ là sức khỏe tổ mẫu dạo lắm, là đợi vài ngày nữa chờ tổ mẫu khỏe hẳn hãy tính.”
Hứa Quỳ tiếp: “Còn tại Cô ca nhi chịu ở kinh thành nên tổ mẫu mới thấy thoải mái đó , già nên luyến tiếc cháu con cũng là chuyện thường. Theo thấy thì tính toán của Cô ca nhi cũng khá , khỏi kinh thành gì ? Nhà họ Hàn bên đều Hoàng thượng chỉ coi trọng những việc thực tế, mấy năm nay quan ở địa phương làm điều động về lục bộ thiếu? Chỉ cần kỳ khảo hạch kinh sát đạt kết quả xuất chúng là thể kinh báo cáo công tác, chuyện chẳng dễ thao tác ? Mẫu cũng chỉ là nhất thời nghĩ thông suốt thôi.”
Hứa Thuần những lời thấy cũng phần đạo lý nên ngạc nhiên, gật đầu tán thưởng: “Đại tỷ tỷ đúng.”
Hứa Quỳ nhẹ một tiếng dịu giọng: “Trước đây là đại tỷ tỷ đúng, đôi lúc nóng nảy với ngươi nhưng cũng vì lo lắng cho ngươi, thấy ngươi suốt ngày rong chơi màng chính sự. Nay ngươi khảo nhập Thái Học, là coi thường ngươi , giờ xem Thuần ca nhi cũng là bậc lương đống, cửa nhà họ Hứa còn trông cậy ngươi làm rạng danh.”
Hứa Thuần những lời ngọt ngào mềm mỏng của Hứa Quỳ mà gần như ngỡ nhầm, nhất thời da mặt vẫn đủ dày nên chỉ thể ứng đáp vài câu, Hứa Quỳ dặn dò thêm chuyện học hành và giữ gìn sức khỏe, bớt lui tới những chốn phong hoa tuyết nguyệt mới lên xe ngựa trở về.
Hứa Thuần ngơ ngác hiểu chuyện gì, nhịn hỏi tên sai vặt Hạ Triều bên cạnh: “Ngươi xem, đại tỷ tỷ nhà hôm nay ăn nhầm cái gì mà trở nên co duỗi như ?”
Hạ Triều hì hì, nhỏ tai Hứa Thuần: “Lúc nãy ngài gặp phu nhân, ở bên ngoài lỏm vài chuyện phiếm. Đại tiểu thư về là để đòi tiền đại phu nhân, là khám vị thánh thủ phụ khoa nào đó với phí khám đắt, còn chuẩn lễ mừng thọ cho bà nội bên nhà chồng nữa. Ngài cũng đại tiểu thư vốn dĩ tiêu xài hoang phí, tiền nong tốn kém nhiều. Đại phu nhân mỗi năm đều bù đắp thêm tiền riêng cho nàng , nhưng hôm nay bà chỉ đưa tiền khám bệnh còn giáo huấn đại tiểu thư một trận, bảo nàng tiết kiệm .”
Cá Mặn
“Bà bảo từ đến nay đều dồn hết cho nàng , nhưng giờ nàng quá kế sang, dù là nhận chức ở kinh thành ngoại phóng thì tiền lo lót, lộ phí, hành trang cho đến hầu quản gia đều chuẩn , vả còn cả tiền cưới vợ nữa, tất cả đều tính toán từ bây giờ. Những khoản thể cứ bắt nhị phòng chi mãi . Thánh chỉ rõ ràng, nay Cô ca nhi là của đại phòng, nếu cứ dồn hết cho con thì dù hiện tại Cô ca nhi tính toán nhưng Thái phu nhân vẫn đang đó! Con còn lạ gì tính cách của tổ mẫu con ? Bà giữ khư khư chút gia tài của phủ Quốc công đấy! Lúc khi con xuất giá, phần lớn sính lễ đều là bỏ tiền riêng dán , còn công trung chỉ đưa năm ngàn lượng! Tính còn nhờ thím của con thêm hai ngàn lượng cùng đôi bình phong bằng xà cừ, nếu thì thật chẳng mặt mũi để cho hết.”
Hạ Triều học giọng điệu y hệt khiến Hứa Thuần nhịn , hỏi: “Ai mà lém lỉnh thế, những lời riêng tư cũng kể cho ngươi ?”
Hạ Triều đáp: “Có tiền mua tiên cũng , thường ngày đại thái thái bủn xỉn hà khắc với , hầu bên đại phòng dù là nhà đưa sang cũng chỉ đổi chỗ làm việc. Huống hồ hiện giờ tình thế trong phủ quá rõ ràng, Hoàng thượng hạ chỉ khen ngợi! Quốc công gia nhà hiếu đễ, phu nhân nhà hiền lương! Cả đại gia và nhị gia đều tài! Nay đại gia quá kế sang đại phòng thì phủ Quốc công chẳng là của Thế t.ử gia ngài ? Việc phân gia chỉ là sớm muộn, họ tất nhiên lấy lòng chủ nhân tương lai của phủ Quốc công .”
“Giờ lấy lòng Thế t.ử gia thì lấy lòng ai nữa? Hiện giờ cái sân của ngài chính là nơi triển vọng nhất nhà! Ai mà chẳng về đó!”
Hứa Thuần ánh hoàng hôn buông xuống, : “Đi mau thôi, kẻo đến muộn phạt rượu mất.”