Sủng Thần - Chương 35 Vi Lan

Cập nhật lúc: 2026-04-01 15:53:35
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tạ Dực nhớ tới đầu tiên gặp Hứa Thuần. Khi đó tiến gần . Hắn nhận sai nhưng thấy tuổi còn quá nhỏ trầm mê tửu sắc, chơi bời hoa thuyền và bao dưỡng nam sủng. Thế là châm chọc hai câu "dơ bẩn". Lúc thấy phản ứng của lớn, lập tức xoay rời ngay. Hiện giờ xem lời đó đ.â.m trúng vết sẹo lành suốt nhiều năm của thiếu niên .

Cá Mặn

Một đứa trẻ năm tuổi nhớ kỹ lời như . Nghĩ đến chuyện cũ khắc cốt minh tâm, những năm gần đây chắc hẳn lặp hồi ức và tự thức tỉnh bản từng khắc.

Tạ Dực duỗi tay nắm lấy tay Hứa Thuần và nhẹ giọng : “Lời đó là phụ ngươi. Mẫu ngươi là hiểu lý lẽ nên ngươi vô tội.”

Hứa Thuần thấp giọng : “Ta khi đó còn nhỏ nên ẩn nhẫn. Ta lao lên lật đổ bình phong khiến mặt mẫu lúc trắng bệch . Ta tiếng lớn chạy ngoài. đó tổ mẫu hỏi thì cũng chỉ dám là tay đau. Khi đó cũng cảm thấy việc ruột yêu thích chẳng chuyện lành gì.”

Tạ Dực thở dài: “Ngươi còn nhỏ, cần quá khắt khe với chính .”

Mí mắt Hứa Thuần quá mỏng nên sưng lên. Cậu thấp giọng : “Sau đó liền bất chấp tất cả. Đến học đường là quậy phá học đường. Ta đổ nước điếu t.h.u.ố.c của nhét phân chim trong đó. Ta trốn học. Mỗi ngày chỉ một lát là trốn ngay. Tiên sinh đ.á.n.h thì chạy. Sau ông cũng mặc kệ . Chỉ cần quậy phá là ông coi như tồn tại. Ta đến học đường thì ông cũng cáo trạng nên dứt khoát trốn học mỗi ngày.”

“Mẫu hối hận. Sau đó bà tìm chuyện. Khi đó còn nhỏ hiểu chuyện nên một lòng chỉ thấy tổ mẫu đúng. Ta cho rằng Thịnh gia quả nhiên tham quyền vị của Hứa gia nên mới tính toán chi li và thèm để ý đến mẫu . thấy cha thì cảm thấy cha thực sự gì. Ta trách mẫu ghét bỏ ông .”

“Mỗi thấy cha hoang đàng ở bên ngoài là nhớ đến câu mẫu cha giống như ch.ó ăn phân. Có ở trong vườn nhà khi ông mời khách mặt môn khách và khách khứa. Ta thấy ông ôm eo ca kỹ để đút rượu cho. Ta nhịn liền trào phúng ông giống như loài ruồi bọ thấy chỗ nào dơ bẩn hôi thối là sà . Cha nổi trận lôi đình vì cảm thấy mất mặt nên đ.á.n.h một trận dữ dội. Lần đó cũng mắng hết tất cả. Ta mắng ông ăn cơm mềm, mắng ông hoang đàng tiền đồ và giống nam nhân. Sau đó mẫu ôm suốt một đêm.”

“Đến lúc bệnh nặng nhất thì mẫu nếu mệnh hệ gì thì bà cũng sống nổi. Bà tuy nhỏ tuổi nhưng trong lòng cái gì cũng hiểu nên giải thích với như với một lớn. Bà xác thật thích cha . Lúc bà gả tới đây là nỗi bất đắc dĩ nhưng cũng là do bà quá tự tin.”

“Bà thấy cha khuôn mặt tuấn tú và tính cách mềm yếu nên cho rằng thể chế ngự và dạy dỗ ông . Chỉ là ngờ bản tính khó dời. Đây là của chính bà chứ tuyệt đối của nên bà mong tha thứ. Bà còn với thể hòa ly với cha. Nếu nguyện ý thì bà sẵn sàng đưa ngoài sinh sống.”

Tạ Dực lắc lắc đầu: “Quốc công phủ tuyệt đối sẽ để con đích tôn rời . Bà cũng tuyệt đối thể hòa ly mà chỉ thể hưu bỏ làm hại đến cả ngươi. Bẩm báo lên Kinh Triệu Doãn thì họ cũng sẽ phán theo cha vì hòa ly chuyện dễ dàng. Một tội danh ghen tuông là đủ để phán hưu thê. Quốc công phủ sẽ lập tức cưới kế thê sinh hạ con đích tôn khác. Đến lúc đó tình cảnh của ngươi sẽ càng khó khăn. Còn một nữ t.ử hưu bỏ khi trở về nhà ngoại dù cha chống lưng cũng dễ sống yên . Tổng sẽ tìm cách để mưu đoạt gia tài của bà .”

Hứa Thuần : “Vâng. Sau đó thể khá hơn một chút. Ông ngoại đại khái chuyện mẫu náo loạn đến mức thể thống gì nên phái cữu cữu đích lên kinh thành. Nói là đón giải sầu và điều dưỡng thể nên đưa về Mân Châu. Ông ngoại tự dạy dỗ cùng ba biểu ca suốt hai ba tháng. Ông cho nỗi khổ của mẫu . Ông còn đưa biển ngắm cảnh, đưa bái miếu Thiên Hậu, dạy tính toán sổ sách và dạy cách làm ăn.”

“Sau mỗi năm khi mùa đông đến thì ông ngoại liền nhờ tới đón Mân Châu ở hai tháng. Ông chỉ trong kinh quá lạnh và thể nên chịu nổi cái rét. Ta Mân Châu bên đó ấm áp nên vặn để điều dưỡng .”

Tạ Dực gật đầu: “Thì là thế. Khó trách gặp thấy ngươi và các biểu thiết hơn nhiều. Ngươi còn nhỏ tuổi mà am hiểu đạo lý kinh doanh như thế. Ông ngoại của ngươi cũng là đại trí tuệ. Ngươi thể theo ông học buôn bán cũng là phúc khí.”

Hứa Thuần gật gật đầu và nước mắt cũng chậm rãi ngừng rơi: “Kỳ thật và đại ca vốn dĩ hề cận. Hắn quá kế chắc mẫu cũng cảm thấy sạch sẽ và bớt nhiều tâm tư. Sau thành hôn phân gia đều liên quan đến chúng . Ta chẳng qua là thấy bất bình cho bà mà thôi. Mẫu trả giá nhiều như ... Thế mà chỉ một làm kẻ tiểu nhân. Mẫu ngay cả cũng thèm để ý... Nói cũng cũng làm cho yêu thích cho lắm...”

“Nhiều năm như lén học kinh thương là vì cho mẫu hề vụng về. Ta cũng giống cha... Ta học thành tài lẽ thật sự thiên phú và cũng thấy những cuốn sách đó tác dụng gì. Còn chuyện thích nam nhân... Kỳ thật chỉ là thử xem . Ta cảm thấy thích nữ t.ử thì cũng đừng làm hại con gái nhà lành. Đến lúc đó thành một đôi tương oán và sinh đứa con giống như thì thật là tội nợ.”

xác thật cũng bạn nào cả. Đám con cháu trong kinh thành hơn phân nửa cũng chỉ ăn chơi trác táng như ... Mẫu cũng đối xử với khoan dung. Có lẽ bà thất vọng về hoặc cảm thấy bình an là phúc vì dù cũng sẽ kế thừa tước vị. Ta... cũng hiện giờ làm . Dù thế nào thì vẫn là con trai của cha và chảy dòng m.á.u của ông . Ta lớn thế mà còn vì chuyện mẫu thích mà thương tâm. Chính cũng thấy quá yếu đuối...”

Tạ Dực thấy vẫn vô cùng sa sút. Hắn suy nghĩ một chút : “Ừm... Kỳ thật việc ngươi hỏi thì cũng làm thế nào để lấy lòng mẫu . Bởi vì cũng ruột yêu thích.”

Hứa Thuần ngước mắt Tạ Dực với hàng mi còn ướt đẫm. Tạ Dực một tiếng: “Trước đây chỉ cho rằng mẫu khắc nghiệt là vì cho . Sau đó phát hiện bà đối với tộc vô cùng sủng ái. Ta cứ ngỡ bà thấy kế thừa gia nghiệp nên mới cần nghiêm khắc hơn một chút.”

Hứa Thuần : “Chẳng lẽ ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sung-than/chuong-35-vi-lan.html.]

Tạ Dực : “Sau mới tộc đó là do ruột thông dâm với tộc thúc sinh . Cho nên bà mới cách sủng ái và còn đem gia nghiệp giao cho .” Tạ Dực dừng một chút: “Mẫu cha quá cố của tình cảm tệ bạc và ác liệt.”

Hứa Thuần đại kinh thất sắc: “Cửu ca…”

Tạ Dực : “Không gì. Sau đó tộc thúc c.h.ế.t yểu. Mẹ ruột bắt đầu nảy sinh ý nghĩ xằng bậy. Lúc đó cũng còn trẻ và kiên nhẫn nên đem tộc xử lý.” Tội mưu nghịch chứng cứ rành rành. Để che đậy vết nhơ của ruột và liên lụy khác nên chỉ ban c.h.ế.t cho là nương tay lắm .

Hứa Thuần: “……”

Cửu ca rõ ràng đang về chuyện g.i.ế.c với gương mặt chút biểu cảm. Thế nhưng vô cớ cảm thấy Cửu ca vô cùng đáng thương. Cậu nắm ngược tay Tạ Dực: “Cửu ca! Đó của ! Cho nên con rắn độc …”

Tạ Dực : “Ừm. Mẹ ghi hận nhiều năm và cũng g.i.ế.c để đền mạng cho đứa con nhỏ mà bà yêu quý nhất. Bà đối với vị tộc thúc nghĩ đến là vài phần chân tình thực sự.”

Hứa Thuần trong nháy mắt quên sạch những nỗi chua xót của chính . Đôi mắt chằm chằm Tạ Dực: “Hiện giờ làm đây? Huynh cần cẩn thận với bà !”

Tạ Dực : “Không . Sau khi trở về liền đưa bà đến từ đường tu hành.”

Hứa Thuần thở phào nhẹ nhõm. Cậu quy củ của các nhà cao cửa rộng trong kinh thành đều như . Nữ quyến trong nhà sai lầm thì đều lén đưa đến từ đường giam cầm chứ tuyệt đối công khai ngoài. Quả nhiên xuất của Cửu ca cao quý. Cậu cũng ý định thăm dò gốc gác của Cửu ca mà chỉ chân thành : “Như thế là nhất. Dù chúng đều trưởng thành . Kỳ thật ruột thích cũng gì to tát. Hiện giờ sách sử mới ngay cả hoàng đế cũng gặp những bất công thôi. Trước đó vài ngày ‘Sử ký’ thấy đoạn Trịnh Bá đ.á.n.h bại Đoạn ở đất Yên... cũng thấy đáng thương...”

Tạ Dực chuyện như một ông cụ non và vô tình trúng sự thật nhưng còn an ủi . Rõ ràng còn thương tâm khôn xiết. Đứa trẻ điểm là lòng rộng rãi và dù khó chịu đến mấy cũng cố gắng tìm sự thanh thản. Cậu đau lòng như nhưng chỉ lén lút trốn một l.i.ế.m vảy vết thương nỗ lực tự chữa lành cho chính .

Hắn nhịn đưa tay xoa đầu Hứa Thuần: “Cho nên mẫu ngươi thứ nhất là thật lòng mưu cầu tước vị cho ngươi. Thứ hai bà cho ngươi tiền. Thứ ba bà ngươi thích nam nhân cũng hề ép buộc ngươi. Ta thấy như cũng . Dù ngươi cũng là con trai duy nhất của bà. Có thể trong cuộc đời bà thì ngươi quan trọng nhất nhưng trong hiện giờ của bà thì hiển nhiên ngươi là sẽ kế thừa tất cả. Đừng quá thương tâm nữa.”

Hứa Thuần ngượng ngùng: “Ta chứ. Với cảnh hiện giờ của thì tiền bạc tiêu xài tùy thích và mở cái gì mẫu cũng chiều theo. Ta lén buôn bán thì mẫu cũng chỉ bảo các chưởng quầy phối hợp với . Nếu còn hài lòng thì đúng là quá đủ.”

Tạ Dực : “Không đủ là chuyện bình thường. Bởi vì ngươi kính yêu bà nên mới bộ tình yêu của bà mà thôi. Ta lúc g.i.ế.c tộc chỉ sợ cũng là vì ý nghĩ . khi g.i.ế.c thật thì cũng chỉ đến thế thôi và mới thật nực .”

“Tuy nhiên khi tộc là do mẫu sinh thì lúc đó mười sáu tuổi. Vậy mà vẫn cảm thấy trời đất như sụp đổ. Tuy phụ và mẫu tình cảm bất hòa nhưng bao giờ nghĩ rằng trong lòng mẫu thì là kẻ thể vắt chanh bỏ vỏ để c.h.ế.t sớm cho rảnh nợ. Quyền lực quả thực là thứ dễ làm mê lòng nhất.”

“Cho nên khi đó ngươi mới năm tuổi mà cảm thấy thương tâm thì cũng bình thường.”

hiện tại ngươi mười tám tuổi .” Tạ Dực hết ý nghĩ của . Bởi vì nhận rằng dù trưởng thành thì dường như cũng thể biến một yêu thương . Hắn chỉ thể thấu bản chất của nhân gian vốn dĩ luôn đặt lợi ích lên hàng đầu mà thôi.

cũng nhấn mạnh điểm với Hứa tiểu công gia. Đứa trẻ vẫn còn giữ tâm trong sáng như thế là điều đáng quý. Hắn : “Nói xong thì chúng nên ăn một bữa cơm chứ? Lần ngươi còn nợ một bữa tiệc đó…”

Hứa Thuần vội vàng nhảy dựng lên: “Ta sẽ bảo Lục bà chuẩn ngay.” Nói xong cũng chẳng kịp xỏ giày mà chạy vài bước khỏi cửa phòng. Cậu bò lên lan can lầu gọi lớn: “Lục bà! Lục bà ơi! Bày cơm ! Ta cùng Cửu ca cùng ăn!”

Lục bà ở trong bếp từ xa vọng tiếng đáp .

Hứa Thuần bấy giờ mới đầu ngài . Con mèo sư t.ử từ lúc nào nhảy xuống từ giá cao. Nó bước một tiếng động đến bên chân Hứa Thuần lặng lẽ cọ mắt cá chân . Lớp lông trắng muốt phất qua mu bàn chân tất của Hứa Thuần. Cậu dường như sợ ngứa nên rụt ngón chân .

Gió xuân nhẹ nhàng. Tạ Dực thiếu niên ăn mặc đơn bạc với ống tay áo bay bay. Cậu dựa lưng lan can giữa cảnh xuân nồng như rượu mà mỉm với . Từ đuôi mày đến khóe mắt đều tràn đầy ý và làn da thì trong suốt tựa ngọc. Trong lòng khẽ thở dài: “Chớ để ngày xuân tươi trôi qua vô ích.”

 

Loading...