Sủng Thần - Chương 34 Thăm Bệnh

Cập nhật lúc: 2026-03-31 15:45:49
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tạ Phỉ theo Tô Hòe chạy bước nhỏ điện Văn Tâm. Đây là nơi Hoàng đế thường sách hằng ngày. Cách bài trí ở đây cực kỳ đơn giản, hề bình hoa cổ vật quý giá nào, chỉ các giá sách xếp đầy thư tịch.

Tạ Phỉ định hành đại lễ thì Tạ Dực đang cầm cuốn sách tay liền ngăn . Hắn ngẩng đầu lên mà chỉ : “Đứng lên . Huynh trong nhà cần đa lễ. Khanh hôm nay tới đây là bên phía Thái hậu chuyện gì ?”

Tạ Phỉ đáp: “Tạ Bệ hạ.”

Y cẩn thận quan sát sắc mặt Tạ Dực bẩm báo: “Thái hậu nương nương vẫn luôn dốc lòng thanh tu nên việc gì. Chỉ Tĩnh phi nương nương một bức thư tay, nhờ thần chuyển tận tay Bệ hạ.”

Tạ Dực nhạt nhẽo : “Ồ, làm phiền khanh . Chỉ là đừng nhận thư của Phạm thị nữa. Tô Hòe, đem đốt .”

Tạ Phỉ sững sờ: “... Thần tuân chỉ.” 

Nghe Tĩnh phi nương nương vốn là cháu gái của Thái hậu, từ nhỏ cung bầu bạn với Hoàng đế, hai là thanh mai trúc mã, tình cảm cực kỳ thâm hậu. Đã sớm định ước lập nàng làm Hoàng hậu, chẳng náo loạn đến mức như ngày hôm nay. Các triều thần đều suy đoán chuyện chắc chắn liên quan đến Thái hậu, dẫu hiện giờ tình cảm mẫu t.ử giữa họ cũng chỉ còn lớp vỏ bọc bên ngoài.

Tạ Phỉ suy nghĩ một lát vẫn mở lời: “Tĩnh phi nương nương Bệ hạ lẽ sẽ xem thư nên chỉ dặn thần bẩm báo một câu. Chuyện liên quan đến ấu của nàng .”

Tạ Dực : “Nàng quá rõ tính nết của trẫm, hà tất nhờ khanh bẩm báo câu . Khanh cũng thật gan khi dám mạo hiểm làm phật ý trẫm để điều đó. Chẳng qua là khanh cũng cảm thấy Phạm Mục Thôn thực sự tài, thi Hội đến thi Đình. Khanh sợ trẫm vì chuyện của Phạm thị mà giận cá c.h.é.m thớt đ.á.n.h trượt chứ gì.”

Tạ Phỉ vội quỳ xuống dập đầu: “Thần dám. Phạm Mục Thôn quả thực giao hảo với thần, tài hoa hơn . thần dám lấy công làm tư. Bệ hạ giao phó việc chăm sóc Thái hậu cho thần, thần dám tư riêng chuyển thư, chỉ thể đúng sự thật mà báo cáo.”

Tạ Dực khẽ mỉm : “Ngươi dám lấy công làm tư, nhưng nghĩ trẫm sẽ vì oán riêng mà tư thù trong kỳ đại điển tuyển chọn hiền tài của quốc gia ?”

Tạ Phỉ dám thêm lời nào. Tạ Dực thản nhiên: “Nếu trẫm giận lây sang thì ngay từ đầu tư cách tham gia kỳ thi Hội .”

Tạ Phỉ liên tục dập đầu: “Thần đáng tội c.h.ế.t.”

Tạ Dực chút mất hứng: “Đứng lên . Lại đây đ.á.n.h với trẫm một ván cờ.”

Tạ Phỉ dậy nhưng chỉ dám sập, khẽ tựa mép cạnh. Thấy tiết trời xuân ấm áp, nắng mấy ngày liền mà Tạ Dực vẫn mặc áo lót bông tơ, tấm da hổ lót sập từ mùa đông cũng dỡ xuống, lòng y khỏi chút nghi hoặc.

Nhìn lên bàn cờ, y vốn tưởng Hoàng đế một là đang nghiên cứu kỳ phổ, ngờ đó chẳng lấy một quân trắng nào. Tất cả quân đen đều bày biện theo vị trí của chòm Bắc Đẩu.

Tạ Phỉ vốn am hiểu thi họa nhiều năm nên lập tức nhớ đến bức họa danh tiếng lẫy lừng ‘ Trọng Bình Hội Kỳ Đồ ‘. Lòng y càng thêm run rẩy, vô phỏng đoán hiện lên khiến sắc mặt tránh khỏi lộ vẻ lo âu.

Tô Hòe dẫn tới thu dọn quân cờ dâng cho Tạ Phỉ.

Tạ Dực thong thả cầm một quân đen tùy ý đặt xuống: “Thời gian qua khanh tổ chức văn hội nào ? Ngày xuân cảnh , nước chảy trong xanh, cỏ cây tươi , du xuân cho thỏa thích?”

Tạ Phỉ cẩn thận hạ một quân cờ: “Thần chỉ cùng vài tới biệt thự Bạch gia ở Tân Thủy. Nơi đó trồng ít mẫu đơn và thược dược, hoa nở rộ , thần cũng vẽ vài bức họa.”

Tạ Dực vẻ hứng thú: “Khi nào rảnh thì mang cung cho trẫm xem. Trẫm nhớ khanh nhắc đến một vị công t.ử ở phủ Quốc công nào đó cũng giỏi vẽ tranh? Không dạo tác phẩm mới nào , mang đây cho trẫm thưởng lãm cùng một thể.”

Tạ Phỉ đáp: “Đó là Hứa thế t.ử ở phủ Trấn Quốc công. Cậu nhờ ơn điển của Hoàng thượng nên cũng mới thi Thái học. Tiếc là mấy ngày nay xuân hàn se lạnh, khi uống rượu thì cảm lạnh, ngã bệnh mười mấy ngày nay học . Thần mời du xuân cũng .”

Ngón tay đang kẹp quân cờ của Tạ Dực khựng . Hắn ngẩng đầu Tô Hòe. Tô Hòe vội vàng cúi đầu, lặng lẽ lui ngoài. Lúc Tạ Dực mới lên tiếng: “Chẳng khanh tuổi còn nhỏ ? Sao một thiếu niên uống rượu quá chén đến mức tiết chế như ?”

Tạ Phỉ liền đỡ cho Hứa Thuần: “Từ khi học cực kỳ chăm chỉ, ngày thường cũng lui tới những chốn phong lưu, giao thiệp chừng mực. Nghe là vì trưởng của đỗ thứ 53 trong kỳ thi Hội, trong bữa tiệc gia đình chắc là vui quá chén một chút.” 

Kỳ thực trong đám học hữu cũng lời đồn rằng thấy thứ trúng tuyển còn thì nên cảm thấy mất mặt mà trốn học. mặt quân thượng, Tạ Phỉ dĩ nhiên thể như . Y chỉ kể rằng sai tới thăm hỏi và tặng đồ bồi bổ, bên đó báo về là sức khỏe trụ , xin cảm ơn và hẹn khi khỏi bệnh sẽ tạ .

Tạ Dực trầm ngâm: “Ừm, thi Hội trúng tuyển thì dĩ nhiên là nên chúc mừng. là thế t.ử thì vẫn còn trưởng ?”

Tạ Phỉ giải thích: “Cũng cùng một sinh , đó là thứ , là do tì nữ sinh .”

Tạ Dực khẽ gật đầu: “Nói như thế thì vị chủ mẫu phủ Tĩnh Quốc công đúng là hiền đức, bao dung cho con của tì xuất đầu lộ diện.”

Tạ Phỉ ngẩn một lát. Ngày thường y chỉ Tĩnh Quốc công vì trưởng qua đời nên mới nhặt cái hời thừa kế tước vị. Phu nhân là con gái nhà buôn và kiến thức. Tĩnh Quốc công lão phu nhân lúc vì để bù đắp thiếu hụt nên mới cưới bà về cho con trai thứ hai.

Hiện giờ xem Hứa Thuần là kẻ ăn chơi trác táng hoang đường như lời đồn. Người thứ ở tuổi nhược quán và lấy phận con của tì để trúng tuyển kỳ thi hội. Qua đó cũng vị chủ mẫu thực sự hiền lương. Y khỏi tán đồng : “Hoàng thượng minh giám.”

Tạ Dực hạ một quân cờ ngẩng đầu thấy Tô Hòe . Ngài liền hỏi: “Trẫm bỗng nhiên nhớ tới việc hôm qua Lưu Túc tới thỉnh bình an mạch. Lúc trẫm nhất thời rảnh nên bảo hôm nay mới đến.”

Tô Hòe ngầm hiểu : “Người ở Ốc Tuyết Đường chờ . Bệ hạ cần tuyên tiến bắt mạch ?”

Tạ Dực cúi đầu bàn cờ tàn: “Ván cờ …”

Tạ Phỉ vội vàng dậy : “Thần xin cáo lui . Nếu bệ hạ triệu triệu thì thần đến hầu hạ.”

Tạ Dực khẽ gật đầu dậy ngoài. Tạ Phỉ vội vàng cung tiễn. Tô Hòe gắt gao theo Tạ Dực ngoài. Khi đến gần Ốc Tuyết Đường thì Tạ Dực mới hỏi: “Sao thế ? Không hôm qua còn gửi bài vở tới ? Tại bệnh ?”

Tô Hòe : “Là nô tài sơ sót. Nô tài hỏi Lục Thuận thì mấy ngày nay đều là Hạ Triều tự đây đưa bài vở của thế t.ử chứ thấy đến Trúc Chi phường. Vừa mới cho Lục Thuận qua đó hỏi thăm mới quả nhiên là ngày yết bảng kỳ thi hội. Gia yến uống say cảm lạnh dẫn đến phong hàn phát sốt. Người dưỡng bệnh mười mấy ngày nay. Nghe là Chu đại phu xem bệnh bốc t.h.u.ố.c và cũng châm cứu qua. Vấn đề vốn lớn nhưng thế t.ử thích uống t.h.u.ố.c nên bệnh tình lặp lặp . Bởi thế t.ử vẫn luôn học. Hứa thế t.ử nghiêm lệnh tiết lộ và càng với quốc công phủ. Ngài từ đến nay đều sợ bậc trưởng bối lo lắng. Tuy là đang bệnh nhưng việc sách bài vở vẫn hề bỏ rơi.”

Tạ Dực nhẩm tính ngày tháng trong lòng. Tính vặn mười sáu ngày. Một trận phong hàn kéo dài nhiều ngày như thế. Hắn liền dậy : “Trẫm Trúc Chi phường xem.”

Tô Hòe vội vàng : “Có cần mang theo thái y ?”

Tạ Dực lắc đầu: “Không cần. Nếu là phong hàn thì Chu đại phu là đủ . Chỉ sợ đây là tâm bệnh.”

Lập tức đổi thường phục. Tạ Dực chỉ dẫn theo Lục Thuận từ núi vòng qua. Hắn vẫn như gõ cửa . Xuân Khê xuống tiếp lấy roi và ngựa: “Cửu gia tới ạ? Thiếu gia đang nghỉ ngơi lầu. Để tiểu nhân lên thông báo một tiếng.”

Tạ Dực hỏi: “Không cần. Cậu bệnh ? Ta lên xem là . Tại bệnh? Nghe là uống rượu xong cảm lạnh? Đã là gia yến thì tự trưởng bối quản thúc. Sao để uống đến mức say khướt?”

Xuân Khê vốn khéo miệng. Thấy Tạ Dực hỏi liên tiếp như thì nhất thời trả lời thế nào. Cậu chỉ vụng về : “Chỉ là phong hàn nhẹ thôi. Thế t.ử và nghỉ ngơi chút là . Gia yến hôm đó... thế t.ử đại khái là uống nhiều mấy chén...”

Tạ Dực cũng định tìm đáp án từ . Hắn bước nhanh lên lầu. Thấy Hứa Thuần cũng giường mà đang lười biếng ghế bên cạnh. Cậu buộc tóc và đùi đắp một chiếc chăn gấm màu xanh. Cậu đang nghiêng mặt xuống ghế và rũ ngón tay đùa nghịch với một con mèo sư t.ử màu ngọc.

Cá Mặn

Con mèo lông trắng muốt. Hai mắt nó là màu xanh lam và vàng như đá quý. Đối mặt với miếng cá khô nhỏ trong tay Hứa Thuần thì nó cũng sốt ruột. Nó chỉ chậm rãi kêu một tiếng. Khi thấy tới thì nó dậy đầu nhảy nhanh lên đỉnh Đa Bảo Các. Nó từ cao xuống thăm dò.

Hứa Thuần ngẩng đầu thấy Tạ Dực thì kinh hỉ đan xen: “Cửu ca! Sao tới đây?” Cậu định dậy.

Tạ Dực đưa tay ấn bả vai bảo trở . Hắn thấy mặt quả nhiên gầy tái nhợt. Đôi mắt lõm xuống khiến chúng trông to hơn nhiều.

Hắn xuống chiếc trường kỷ đối diện ghế hỏi: “Nằm . Ta đây chuyện là . Nghe ngươi bệnh nên qua một chút. Con mèo ?”

Hứa Thuần : “Nhị biểu ca nhờ từ Mân Châu gửi qua. Huynh khó thấy con mèo sư t.ử nào phẩm tướng và huyết thống thuần chủng như nên sai mang tới. Nó cũng bắt chuột. Một bên tai còn điếc và cũng thiện với cho lắm. Ta còn nghĩ chắc là nuôi thuần .”

Tạ Dực : “Ừm. Ta loại mèo sư t.ử nếu mắt màu xanh lam thì phần lớn đều điếc. Con mèo hai màu mắt thì bên tai phía mắt xanh chắc là thấy gì.”

Hứa Thuần ngẩng đầu con mèo bội phục : “Cửu ca thật uyên bác. Sao cái gì cũng .”

Tạ Dực vốn lo lắng u uất trong lòng. Hắn ngờ mặt vẫn còn hoạt bát. Chỉ là sâu trong mắt vẫn chút buồn bã. Hắn đưa tay sờ trán : “Còn sốt ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sung-than/chuong-34-tham-benh.html.]

Hứa Thuần : “Đỡ nhiều . Cửu ca đừng lo lắng. Ta chỉ cảm lạnh một chút thôi. Dưỡng vài ngày là khỏe . Chu đại phu gì đáng ngại.”

Tạ Dực : “Lục bà ngươi vì chuyện trong nhà mà vui. Ngươi t.h.u.ố.c uống cơm cũng ăn nên bệnh mãi khỏi.”

Trên mặt Hứa Thuần hiện lên vẻ chột . Ánh mắt tự chủ mà lảng tránh: “Lục bà lớn tuổi nên bừa đấy thôi.”

Tạ Dực vốn chỉ là khích để lừa . Xem bộ dạng thì quả nhiên là chuyện. Hắn liền hỏi: “Vậy rốt cuộc là chuyện gì? Chẳng lẽ ngươi ghen tị vì thứ trúng tuyển kỳ thi hội nên lòng vui? Ta thấy ngươi hạng như .”

Hứa Thuần cúi đầu lẩm bẩm: “Ai ghen tị với chứ. Hắn tài học và đỗ bằng bản lĩnh của thì việc gì ghen tị. Ta vui là vì tổ mẫu đưa sang danh nghĩa của bá phụ bá mẫu để nối dõi cho đại phòng. Con vợ lẽ chỉ . Hiện còn tam Hứa Vĩ mà. Chỉ chọn mỗi đại ca chẳng trúng tuyển ? Nhiều năm như từ ăn mặc đến sách đều là mẫu chiếu cố. Tuy giờ công danh nhưng nếu thì ? Đại phòng mặt dày đưa tay hái quả ngọt như ?”

Tạ Dực chút bất ngờ: “Tổ mẫu ngươi đúng là tính toán giỏi. Đại ca ngươi là con của tì từng đưa ngoài nên huyết mạch chút nghi vấn. Tổ mẫu ngươi nhận về nuôi gối mẫu ngươi. Đến khi khôn lớn quá kế sang danh nghĩa phu nhân đại phòng. Cách làm biến con của tì thành con nối dõi của đại phòng. Đại khái cũng là vì tiền đồ của . Dù danh phận con tì cũng dễ . Mẫu ngươi đứa con đích tôn là ngươi nên tuyệt đối ghi tên danh nghĩa của bà. Phụ ngươi chắc là đồng ý . Còn mẫu ngươi ?”

Hứa Thuần ủ rũ. Cậu vô thức kéo chiếc gối vuông đang tựa lưng ôm lòng vò nát: “Mẫu đại ca là chuyện . Như sẽ trở thành đích trưởng t.ử và còn con thất nào đè phía nữa. Tương lai phân gia cũng thoải mái hơn. Tiền bạc thì mẫu cũng chẳng quan tâm. Mẫu kiếm nhiều tiền lắm nên để ý mấy thứ . Chỉ là tự thấy làm kẻ tiểu nhân.”

Tạ Dực : “Ngươi vui thì hãy với mẫu . Gia đình bá mẫu ngươi dưng hưởng một đứa con trai tiến sĩ thì Bạch gia thể chút biểu hiện gì. Mẫu ngươi để ý nhưng Bạch gia hiểu chuyện ? Bạch gia là thế gia quan . Ta họ một biệt thự suối nước nóng ở kinh thành với hàng trăm gốc mẫu đơn thược d.ư.ợ.c nổi tiếng. Lấy biệt thự đó bù đắp cũng .”

Hứa Thuần vò chiếc gối trong tay và tỏ vẻ uể oải: “Thôi ạ. Những trang viên như thế trong tay mẫu đầy. Mẫu còn sợ nhận vấn đề rộng lượng.”

Tạ Dực chậm rãi hỏi: “Ta thấy lệnh đường cực kỳ sủng ái ngươi. Sao trông mẫu t.ử ngươi chút ngăn cách ? Có hiểu lầm gì ? Mẫu t.ử liền tâm thì chuyện gì sớm rõ vẫn hơn. Chút việc nhỏ hà tất làm tổn thương tình cảm.”

Hứa Thuần cúi đầu nửa ngày lời nào. Tạ Dực thấy chiếc gối đang ôm rơi xuống vài giọt nước. Chúng nhanh chóng thấm lớp lụa màu xanh đậm.

Tạ Dực: “…”

Nỗi uất ức xem lớn lắm.

Hứa Thuần chỉ im lặng rơi lệ. Tạ Dực đành lấy khăn tay từ trong tay áo đưa cho . Hứa Thuần nhận lấy lau loạn một hồi. Cậu thấp giọng : “Cửu ca . Mẫu tài cán và trí tuệ như nam t.ử . Bà khinh thường những trò xu nịnh trong nội trạch.”

Tạ Dực: “Lệnh đường hẳn là tài kinh doanh. việc vặt nội trạch cũng liên quan đến tước vị của ngươi. Sao bà thể để ý chứ.”

Hứa Thuần thấp giọng: “Vâng. Còn cả tước vị cũng quan trọng với Thịnh gia. Ngoại trừ điều đó thì bà đối với Hứa gia hề lưu luyến và cũng tuyệt đối để tâm.”

Tạ Dực chậm rãi hỏi: “Tại ?”

Hứa Thuần lau nước mắt và lấy bình tĩnh: “Chuyện kể từ đời tổ phụ ở phủ Tĩnh Quốc công. Tổ phụ lúc nhậm chức ở Bố Chính Tư Điền Châu. Khi đó biên giới giặc Miến Man đến phạm. Triều đình phái đại quân chống cự. Tổ phụ phụ trách quân nhu và quân lương. hiểu cấp gian xảo lừa gạt nên làm thất thoát một lô quân lương. Số tiền lên tới tám mươi vạn lạng bạc. Tổng đốc Điền Châu lúc đó lập tức ép tổ phụ . Nếu sẽ tâu lên triều đình và khép tổ phụ tội tham ô quân lương để xét nhà c.h.é.m đầu.”

Tạ Dực : “Ừm. Đánh mất quân lương là chuyện trọng đại. Nếu bại trận thì tội sẽ đổ lên đầu tổ phụ ngươi. Nhất thời tra nhanh nên ép bù là cách nhất khi đó.”

Hứa Thuần : “Ngoài tám mươi vạn quân lương còn cần thêm hai mươi vạn bạc để lo lót. Tổ mẫu lúc ở kinh thành nhận tin thì kinh hãi vô cùng. Bà khắp nơi trù tiền và mượn hết bạn bè thích nhưng cũng chỉ như muối bỏ bể.”

Tạ Dực gật đầu: “Chắc hẳn đó là lúc kết với Thịnh gia.”

Hứa Thuần : “ . Thịnh gia lúc căn cơ cũng vững. Ông ngoại làm gia chủ cũng gặp muôn vàn gian nan. Lúc đó ông đắc tội với Tuần phủ Mân Châu nên làm ăn chèn ép khắp nơi. Những chèo thuyền cũng đào với giá cao. Thuyền hải ngoại cũng lật một chiếc và lỗ nhiều. Những khác trong Thịnh gia ông ngoại quản lý gia đình xong nên đòi phân gia vì sợ ông đắc tội quan viên sẽ làm cả tộc liên lụy.”

Tạ Dực gật đầu: “Quả nhiên là một bên cần quyền và một bên cần tiền.”

Hứa Thuần thấp giọng: “Ông ngoại với rằng gối ông chỉ cữu cữu và mẫu . Mẫu từ nhỏ thiên phú tính toán cực cao. Bà giúp ông ngoại quản lý sổ sách và chia sẻ công việc kinh doanh với . Chỉ điều ở Mân Châu cực kỳ xem thường nữ tử. Một nhà nếu thiếu con trai thì sẽ khinh khi. Mẫu mặt chủ trì làm ăn nên trong tộc ai coi trọng bà. Họ còn c.h.ử.i bới lưng và ép tổ phụ gả mẫu để cho họ khác nhúng tay việc kinh doanh của gia đình.”

Tạ Dực gật đầu: “Ừm. Thiên hạ nhốn nháo đều vì chữ lợi. Chắc hẳn mẫu ngươi bộc lộ tài năng và cha quản lý kinh doanh nên đắc tội ít tộc lão.”

Hứa Thuần : “Vâng. Bởi lúc đó thế lực của Thịnh gia ở Mân Châu còn như . Cứ đà thì Thịnh gia tất yếu sẽ suy bại. Thông qua mai mối thì bá phụ lúc đó vẫn là thế t.ử tìm đến ông ngoại. Ông thể nạp mẫu làm . Thịnh gia sẽ bỏ bạc giải quyết vấn đề quân lương để giữ tước vị. Hứa gia sẽ bảo vệ việc kinh doanh của Thịnh gia bình an.”

Tạ Dực gật đầu: “Tổ phụ ngươi hiển nhiên thương con gái nên cuối cùng vẫn chọn nhị phòng Hứa gia để bà làm chính thất phu nhân.”

Hứa Thuần : “Đây là do mẫu tự quyết định. Bà tự đến kinh thành rèm Hứa gia. Quay về bà với tổ phụ hai điều kiện. Một là làm gả cho Hứa nhị công t.ử làm chính thất. Hai là gia tài của tổ phụ chia làm đôi. Một nửa làm của hồi môn và tiền Hứa gia thiếu hụt sẽ trích từ phần của hồi môn của chính bà.”

Tạ Dực khẽ gật đầu: “Đây là tự coi như con trai để gánh vác trách nhiệm gia tộc và hy sinh vì gia tộc. Bởi bà mới chia đều gia tài với cữu ngươi. Quả nhiên là lòng tầm thường và là bậc nữ trung hào kiệt.”

“Lựa chọn của bà xem cũng chính xác. Sau khi đính hôn thì tiền chắc cũng giao . Lão quốc công trở kinh thành nhưng vì kinh hãi quá độ nên sớm bệnh qua đời. Trưởng t.ử Hứa gia tiếp nhận tước vị lâu cũng mất. Cuối cùng tước vị quốc công rơi tay phụ ngươi. Hứa gia nhận nhiều bạc của Thịnh gia như nên thể nuốt lời. Họ chỉ thể nín nhịn mà rước mẫu ngươi về. Nếu lúc đó mẫu ngươi đồng ý làm cho đại phòng thì đúng là mất mất của.”

Hứa Thuần dù lòng đầy phiền muộn cũng nhịn mà bật .

Tạ Dực hỏi: “Những lời là ai cho ngươi? Chắc chắn mẫu ngươi .”

Hứa Thuần thấp giọng: “Là ông ngoại .”

Tạ Dực ôn tồn : “Chắc là vì ngươi và mẫu hiểu lầm nên ông ngoại mới cho ngươi những chuyện đúng ? Bao gồm cả những thư đồng bên cạnh ngươi cũng đều tuyển chọn tỉ mỉ.”

Hứa Thuần im lặng một lát : “Ta từ nhỏ sinh nuôi bên cạnh tổ mẫu. Tổ mẫu nuông chiều nhưng cho học những chuyện thương nhân. Từ nhỏ bà là thế t.ử nên tôn quý. Ta tiếp xúc quá nhiều với bên ông ngoại để tránh học thói hẹp hòi sặc mùi tiền. Mẫu quản gia và bên ngoài sản nghiệp lớn nên cũng thời gian để mắt đến . Thái phu nhân lúc đó cầm tay dạy chữ sách. Bà sủng ái vô cùng. Ở kinh thành thì những hậu bối nuôi bên cạnh trưởng bối đều coi là phúc. Bởi mẫu cũng quản nhiều.”

Tạ Dực gật đầu: “Sau đó thì ? Xem hiện giờ ngươi vẫn cận với mẫu .”

Hứa Thuần : “Đại khái đến năm năm tuổi. Tổ mẫu mời một danh sư về là để dạy và đại ca sách. Vị cực kỳ khắc nghiệt. Ngày nào cũng đ.á.n.h tay và lóc trở về vì thuộc bài. Ngược đại ca thông tuệ và học đó. Ta mách tổ mẫu thì bà nghiêm sư xuất cao đồ. Bà bảo đại ca cũng đ.á.n.h thấy kêu khổ.”

Tạ Dực: “Đại ca ngươi chẳng lớn hơn ngươi hai tuổi ? Bảy tuổi so với năm tuổi thì hiểu chuyện hơn nhiều. So sánh như công bằng cho lắm.”

Hứa Thuần : “Lúc đó uất ức lắm nên chạy định với mẫu học nữa. Vì sợ lão thái thái sẽ bắt học nên lén lút tránh để phòng mẫu . Bà ở đó nên định chờ. Vì mệt quá nên ngủ quên giường luôn.”

Tạ Dực nhận điều gì đó nên truy vấn thêm.

“Khi tỉnh thấy tấm bình phong mẫu đang chuyện với Hoa ma ma. Hoa ma ma khuyên mẫu sinh thêm một đứa con trai nữa với cha. Ma ma cha hết đến khác sinh thứ t.ử thứ nữ mà mẫu chỉ mỗi một mụn con nên chắc chắn. Thái phu nhân chắc sẽ hài lòng và chị em dâu cũng lời tiếng . Hơn nữa lùi một bước mà thì vì Thịnh gia cũng nên sinh thêm một đứa con đích tôn cho tước vị bảo đảm hơn.”

Tạ Dực Hứa Thuần. Hiện giờ Thịnh phu nhân vẫn chỉ một đứa con đích tôn thì chắc hẳn là nguyên do.

Ánh mắt Hứa Thuần ngoài cửa sổ. Cậu như trở buổi chiều oi bức năm . Cả ngoài trời lẫn trong giường đều nóng đến ngạt thở. Cậu nóng mà tỉnh dậy và cả đầy mồ hôi. Chiếc áo lụa dính bết . Lòng bàn tay sưng đỏ vì đ.á.n.h thì đau nhức từng hồi. Cậu vốn đầy rẫy uất ức và định bùng nổ nhưng lúc đó im lặng một cách lạ kỳ.

Xuyên qua tấm bình phong thêu hoa chim. Cậu thấy mẫu bên ngoài với bàn tính trong tay. Bà phát một tiếng lạnh khinh miệt:

“Thịnh Hứa hai nhà dù cũng chỉ là liên hôn và đôi bên cùng lợi. Hứa gia cần tiền còn Thịnh gia cần quyền. Cái cần chẳng qua là một chồng thể kiểm soát . Hầu hạ lão thái thái thì là gì. Chẳng qua là vài lời giáo huấn và hầu hạ đôi chút. Họ trọng thể diện nên những lời mỉa mai thật nực . họ làm gì chứ. So với những tộc lão như lang tựa hổ và những bà cô miệng lưỡi độc địa ở Thịnh gia thì họ còn kém xa.”

“Đây cũng là cái lợi của việc gả nhà trọng mặt mũi. Dù họ coi thường khác thế nào thì cũng nỡ xé rách cái mác thế gia hào môn. Hứa gia tiền trong tay nên chỉ thể nhắm mắt làm ngơ việc kinh doanh bên ngoài. Ta cần tam tòng tứ đức coi chồng là trời như những khác. Ta còn lạ gì những đạo lý đó ? Mẹ chồng ác nghiệt chị em dâu khó tính thì ai rảnh mà tranh thua thiệt với họ. Ta chỉ coi họ như những khách hàng khó chiều mà thôi.”

bảo làm vợ chồng tương kính như tân con cháu đầy đàn thì làm . Ma ma , mệt lắm . Hứa An Lâm giống như một con ch.ó . Làm vợ chồng với thì luôn thắt chặt sợi dây thừng. Chỉ cần lơ là một chút là con ch.ó đó sẽ ăn phân ngay. May mà một trúng đích sinh con trai. Nếu còn tiếp tục cùng ăn phân. Ma ma sinh thêm một đứa trẻ trông giống hệt thì ghê tởm thế nào ? Ta thấy bẩn.”

Hứa Thuần lặp từng chữ một. Cậu thậm chí còn ngạc nhiên vì lúc đó mới năm tuổi mà bao nhiêu năm vẫn thể thuật sót chữ nào.

Tạ Dực ngước mắt Hứa Thuần. Sắc mặt trắng bệch như tờ giấy và môi run rẩy. Nước mắt rơi lã chã như chuỗi hạt đứt dây. Cậu thấp giọng lặp : “Cửu ca. Mẫu bà thấy bẩn.”

Trong lòng Tạ Dực bỗng dâng lên một luồng cảm xúc áy náy to lớn.

 

Loading...