Sủng Thần - Chương 32 Nói Họa
Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:38:25
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Thuần một đêm trằn trọc khó ngủ. Trời hửng sáng, lăn lộn dậy. Cậu lục tìm trong tủ quần áo, chọn một bộ áo viên lĩnh bằng lụa trân châu màu vàng nhạt. Tóc chải chải , đến ba chiếc trâm vì ghét vàng bạc quá dung tục. Cuối cùng, mới chọn trâm bạch ngọc cùng miếng ngọc bội đồng bộ. Cậu chọn thêm chiếc túi thơm hương phật thủ treo lên . Bữa sáng cũng chẳng buồn ăn, chỉ tùy tay cầm chiếc bánh hồ. Cậu cần xe ngựa mà tự cưỡi ngựa thẳng đến Nhàn Vân phường.
Ngày hôm nay quả thực là tiết trời hiếm . Tuy vẫn còn là buổi sớm đầu xuân, nhưng ven hồ Xuân Minh liễu xanh như khói, đào lý tựa sương, màn che du xuân treo lên khắp nơi.
Đến Nhàn Vân phường, Hứa Thuần lên lầu mong chờ cửa. Quả nhiên đến giờ hẹn, thấy Phương T.ử Hưng cưỡi ngựa theo một chiếc xe ngựa dừng cửa Nhàn Vân phường.
Hứa Thuần vui rạo rực chạy xuống lầu. Cậu Phương T.ử Hưng và : “ Chào Phương đại ca.”
Phương T.ử Hưng xuống ngựa đáp: “Hứa thế t.ử hảo, đa tạ bánh chưng của ngươi.”
Hứa Thuần tiến lên phía . Cậu thấy Ngũ Phúc tới vén rèm xe. Tạ Dực từ bên trong bước xuống. Thấy Hứa Thuần hiển nhiên dụng tâm trang điểm, mặt mày rạng rỡ, Tạ Dực : “Đi chuyện.”
Hiệu sách vẫn chính thức đón khách. Việc định thời gian là để đưa Tạ Dực dạo một vòng . Hứa Thuần dẫn đường giới thiệu lầu một của thư lâu: “Toàn bộ hiệu sách chia thành hai tòa . Tòa thứ nhất là tòa lầu nhỏ hai tầng. Lầu một bán sách mới, lầu hai bán sách cũ, cả hai tầng đều ghế dài cho khách .”
Cá Mặn
Tạ Dực tùy ý quan sát. Sách ở đây quả thực nhiều, tất cả xếp đầy giá và đều là sách mới tinh. Cạnh kệ sách bày những chiếc ghế gỗ bưởi đen bóng ánh lên màu thời gian. Lên tới lầu hai, nơi bày biện nhiều sách cũ. Hai bên tầng lầu đều thiết kế các tĩnh thất để thư sinh chép thư tịch. Trên cửa tĩnh thất dán thông báo. Nội dung rõ chép một quyển sách trả bao nhiêu tiền. Nếu khách mang sách thì mất tiền mua, chỉ cần trả chi phí giấy mực.
Tạ Dực một lát. Hứa Thuần giải thích: “Việc nhằm kiếm tiền, chủ yếu là để thu hút thư sinh tới đây. Có dòng chính là tiền đồ.”
Tạ Dực mỉm : “Người tới là thư sinh nghèo, một xu cũng tiêu, ngươi kiếm tiền kiểu gì?”
Hứa Thuần hì hì. Cậu dẫn Tạ Dực từ hành lang lầu hai về phía thư lâu bên trong: “Ta một diệu kế. Nơi của thu phí hội viên. Một quan tiền đổi một trăm tờ thư phiếu. Thư phiếu thể đổi tiền mặt bất cứ lúc nào. nếu dùng thư phiếu mua thi họa và hàng hóa tại phường Nhàn Vân thì sẽ giảm giá 20%. Ngoài , khách còn giới hạn thời gian sách, chép sách tại thất.”
Tạ Dực : “Ngươi đúng là cách. Giấy bút tuy bán đầy đường, nhưng nếu chỗ ngươi rẻ hơn, thêm cái lợi là và chép sách miễn phí, họ tự nhiên sẽ chọn mua ở đây. Tiền đổi thư phiếu một khi tay ngươi thì tương đương với việc huy động vốn . Nguồn tiền vòng nhanh thì tự nhiên sẽ sinh lời.”
Hứa Thuần đáp: “Cửu ca cũng am hiểu đạo kinh doanh quá. Làm ăn cốt ở vốn liếng, vốn vòng thì sẽ kiếm tiền. Có điều việc buôn bán của quá phô trương. Dẫu trong kinh thành cao nhân nhiều, cẩn thận chắn đường tài lộc của quý nhân nào đó thì phiền phức.”
Cậu dẫn xem hàng hóa ở nội đường lầu một: “Giấy mực ở đây đều dùng hộp trúc tinh mỹ để đóng gói. Chi phí hộp trúc thấp nhưng thể diện hơn hẳn nhà khác. Nhiều thư sinh mua để làm quà tặng. Hàng hóa nhập từ Mân Châu nên rẻ hơn kinh thành nhiều. Tất nhiên, việc cũng nhờ ghép chuyến thuyền hàng của mẫu nên tiết kiệm phí vận chuyển. thực tế nguồn thu chính ở đây. Ta dựa lượng đông đảo để kiếm tiền nước, hạt dưa thất lầu .”
Tạ Dực : “Có gì ngon ? Cho pha một ấm .”
Hứa Thuần đáp: “Trên lầu ba sớm chuẩn sẵn .”
Tạ Dực qua các kệ hàng. Nơi đây lá đóng gói tinh tế, bộ ấm chén đầy đủ. Lại cả giấy màu, chặn giấy, bút mực và các vật dụng thư phòng thiết yếu. Thậm chí còn túi thơm đuổi muỗi, túi đựng bút, túi đựng sách, món nào cũng đầy đủ và trang nhã.
Tạ Dực đưa tay nhặt chiếc thẻ kẹp sách bằng kim loại lên xem. Có cái làm theo hình lá hạnh bằng vàng bạc, hình mỹ nhân búi tóc cao, hình hoa đào lá trúc bằng vàng. Chúng điểm xuyết bằng tua rua và hạt châu tinh xảo. Những thứ thể làm thẻ kẹp sách, thể làm phụ kiện đeo bên hông. Ngoài chất liệu kim loại, còn loại làm từ ngà voi, phiến ngọc mảnh trúc, món nào cũng đặc sắc và thanh nhã.
Hứa Thuần hỏi: “Cửu ca món nào ý ?”
Tạ Dực đáp: “Không cần , vốn cầu kỳ mấy thứ .”
Hứa Thuần Tạ Dực. Trên ngoài một miếng ngọc bội thì còn trang sức gì khác, y phục vẫn là chiếc áo gấm đen đơn giản. Cậu ngượng ngùng : “Cửu ca đối với bản quá khắt khe .” Cậu thầm nghĩ liệu ghét bỏ vẻ xa hoa của .
Tạ Dực liếc : “Khắc kỷ quá mức khi là vì mưu cầu điều lớn lao hơn. Chi bằng ngươi gì cứ , thích cái tính tình thẳng thắn tâm cơ của ngươi.”
Tạ Dực thiếu niên mặt. Chỉ vì một câu khẳng định của mà đôi mắt sáng rực, vành tai ửng đỏ. Quả nhiên là đơn thuần, liếc mắt thấu tâm can. Hắn thầm nghĩ, trẫm từ nhỏ điển tích về thánh nhân, nào là thấy đôi đũa ngà mà lo sợ, nào là khắc kỷ thủ chính, nội thánh ngoại vương. Giữ gìn đạo lý đúng đắn, loại bỏ những ham ích kỷ cá nhân để làm minh quân , chi bằng cứ để đứa nhỏ gì nấy, sống một đời thống khoái.
Họ cùng lên lầu hai Nhàn Vân phường. Nơi là một thất cực kỳ thanh nhã. Giữa các bàn bình phong ngăn cách, bốn bức tường treo đầy tranh chữ.
Hứa Thuần : “Các gian quý khác thể đặt để tổ chức văn hội. Riêng lầu ba là nơi riêng tư của . Ở đó căn phòng thể quan sát tình hình kinh doanh của lầu một, lầu hai, đồng thời ngắm cảnh sắc bên ngoài.”
Nói xong, dẫn lên lầu ba trong thất. Quả nhiên, bộ một mặt tường đều khảm kính pha lê. Từ đây thể thấy trọn cảnh sắc hồ. Tầm mắt phóng xa khiến lòng sảng khoái, thậm chí còn thấp thoáng thấy hoàng thành phía đối diện.
Bốn thư đồng Xuân, Hạ, Thu, Đông hôm nay đều mặt hầu hạ. Họ dâng và bày biện hoa quả, điểm tâm. Phương T.ử Hưng trong. Anh cùng Ngũ Phúc và Lục Lễ ở bên ngoài, chỉ xem xem món gì để mua về cho nhà.
Hứa Thuần vội : “Phương đại ca ưng món nào cứ việc . Chúng sẽ đóng gói gửi đến hẻm Bấc, cần ngài nhọc lòng. Hoặc nếu tặng ai, cứ dặn một tiếng, chúng sẽ giao tận nơi.”
Phương T.ử Hưng đáp: “Ta thật đấy, đến lúc lấy nhiều quá thì đừng .”
Hứa Thuần cam đoan: “Sao thật cơ chứ?”
Phương T.ử Hưng dẫn Ngũ Phúc, Lục Thuận xuống . Hứa Thuần thấy chỉ còn và Cửu ca ở riêng một chỗ thì lòng càng thêm phấn chấn. Thấy Xuân Khê và Hạ Triều sắp xếp xong, đang định cho họ lui xuống thì Tạ Dực ngăn .
Tạ Dực : “Khoan , tiên hãy treo món lễ vật mang theo lên, chúng cùng thưởng thức một chút.”
Hứa Thuần kinh ngạc: “Cửu ca mang lễ? Lần tranh và sách quý trọng .”
Tạ Dực khẽ mỉm : “Ta tự lý lẽ của .” Nói xong, chỉ tay chiếc tráp dài Phương T.ử Hưng đặt bàn: “Mở , bảo bọn họ treo lên .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sung-than/chuong-32-noi-hoa.html.]
Xuân Khê nhanh nhẹn mở tráp, lấy một cuộn tranh. Cậu chậm rãi triển khai bức họa, đó lấy một tấm bình phong thấp tới để treo tranh lên cho tiện thưởng lãm.
Hứa Thuần dậy quan sát bức họa. Thoạt , bức tranh vẽ nhiều . Những đường nét thưa dày đan xen đầy thú vị, sắc điệu mang phong cách cổ xưa đậm nét. Cậu ngớt lời khen ngợi: “Cửu ca, bức họa tên là gì ?”
Tạ Dực nhấc nắp chén bàn . Hắn bộ chén bằng bạch ngọc đang ngâm những lá xanh non thuận miệng hỏi: “Bức gọi là ‘Trọng Bình Hội Kỳ Đồ’, là bản gốc của thời Tống, còn nguyên họa vốn là của Chu Văn Củ thời Nam Đường. Ngươi dùng gì thế ? Có chút vị đắng.”
Hứa Thuần đáp lời: “Đây là tâm sen lấy từ lá trúc non. Mùa xuân đến , Trúc Chi phường nhà chúng tự hái lấy những mầm non nhất. Khó lắm mới loại sạch sẽ và thanh khiết thế để giúp thanh hỏa giải độc. Cửu ca cứ nếm thử xem, nếu thích thì chúng đổi loại khác.”
Tạ Dực trêu chọc: “Hừm, mỗi ngày ngươi thu vàng đếm bạc như thế mà lấy loại đãi .”
Hứa Thuần chẳng buồn đầu . Hai mắt dường như dán chặt bức họa: “Cửu ca, chỉ trong nhà mới dùng thôi. Thưởng thức món là để nếm cái vị dã ngoại của mùa xuân, cốt ở cái vẻ xanh mướt non nớt mắt, mà Cửu ca vốn chẳng tục khí. Một lát nữa sẽ món ngon dâng lên. Lần trúng độc nên tì vị chắc chắn vẫn khỏe hẳn. Trước khi dùng bữa đừng uống quá đặc, dùng chút lá trúc nhạt là nhất. Huynh uống ít thôi để lát nữa còn bụng mà dùng bữa chính.”
Tạ Dực khẽ mỉm . Hắn quả nhiên chỉ nhấp một ngụm nhỏ. Hứa Thuần lên tiếng khen ngợi: “Bức họa quá, trong họa họa, trong bình phong bình phong, hèn chi gọi là Trọng Bình. Bút pháp cũng cực kỳ thanh mảnh và cứng cáp. Hãy những nếp gấp y phục , nét vẽ sự ngắt quãng, hẳn là kỹ thuật 'run bút' trong truyền thuyết. Nhân vật vẽ , mấy đều phong thần tuấn lãng, gương mặt thanh tú, trông an nhàn phú quý. Đây chính là cách vẽ nhân vật phong cơ tú cốt của thời Đường.”
Tạ Dực tiếp lời: “Phải, bốn đều tên tuổi cả.”
Hứa Thuần vội vàng thỉnh giáo: “Cửu ca dạy với.”
Tạ Dực giảng giải: “Người giữa chính là Trung chủ Lý Cảnh của Nam Đường. Ông chính là phụ của Lý Hậu chủ, câu 'xuân hoa thu nguyệt hà thời liễu' đấy. Ngươi Lý Hậu chủ chứ? Chính là trong quyển vở kịch nam phong ngươi xem, bài Hậu Đình Hoa ...”
Hứa Thuần vội vàng cắt lời: “Ta mà Cửu ca. Đây là Lý Cảnh, ba còn là ai?”
Tạ Dực thầm trong lòng nhưng vẫn thản nhiên tiếp: “Ba còn , đang cùng Lý Cảnh xem cờ ở bên là tam của ông , Thái Bắc Tấn vương Lý Cảnh Toại. Hai đang đ.á.n.h cờ phía là Tề vương Lý Cảnh Đạt và Giang vương Lý Cảnh Đường, lượt xếp hàng thứ tư và thứ năm.”
Hứa Thuần thắc mắc: “Sao thấy con thứ hai ?”
Tạ Dực đáp: “À, con thứ hai tên là Lý Cảnh Thiên, mất năm hơn hai mươi tuổi. Nghe ban đầu các đại thần ủng hộ lập ông làm Thái tử, phụ của Lý Cảnh cũng truyền ngôi cho Lý Cảnh. Đáng tiếc là con thứ hai mà ông hài lòng nhất đoản mệnh nên vị trí đó vẫn thuộc về Lý Cảnh. bản Lý Cảnh luôn tỏ chối từ ngôi vị Thái tử. Thậm chí khi kế vị, ông vẫn lập tam Lý Cảnh Toại làm Hoàng thái .”
Hứa Thuần hỏi : “Là c.h.ế.t em kế vị ?”
Tạ Dực gật đầu lên. Hắn nhẹ nhàng chỉ Trung chủ Lý Cảnh: “Bản Trung chủ luôn thể hiện rằng thiết làm hoàng đế mà chỉ thoái ẩn núi rừng. Bởi ông mới sai họa sư cung đình vẽ bức họa . Mục đích là để bày tỏ với , thần tử, trong thiên hạ và cả hậu thế rằng họ mực yêu thương , và ông quyết tâm truyền ngôi cho .”
Hứa Thuần ngẩn : “Hóa là như . Chẳng trách bàn cờ chỉ quân đen, còn bày theo hình chòm Bắc Đẩu. Bắc Đẩu thất tinh là ngôi cao nhất giữa trời, đây là biểu tượng cho ngôi vị quân vương ?”
Tạ Dực gật đầu xác nhận: “ , ngươi quan sát tinh tế. Sách Hoài Nam T.ử câu 'Đế trương tứ duy, vận chi dĩ đấu'. Vị trí của bốn chính là thứ tự truyền ngôi giữa các . Ngươi phía họ xem, tấm bình phong phía vẽ một tấm bình phong khác. Vị lão giả trong họa đó cũng là nổi tiếng. Đó chính là Giang Châu Tư Mã Bạch Nhạc Thiên.”
Hứa Thuần ngờ tới điều : “A, là Bạch Cư Dị ?”
Tạ Dực dẫn chứng: “Bạch Nhạc Thiên bài thơ tên là ‘ Ngẫu Miên’, câu 'Rời bàn sách, tựa đầu nghỉ bên cửa sổ'.” Tạ Dực chỉ hình ảnh vị thi nhân đang nghiêng trong tranh: “Ngươi xem, giống hệt . Đây là thê t.ử của ông , 'Thê giáo tá ô mạo, tì dữ triển thanh nỉ' ( Vợ giúp chỉnh mũ đen, tỳ nữ trải tấm đệm xanh). Bức tranh sơn thủy lưng ông cũng thể hiện nguyện vọng ẩn dật, 'Thị dĩ bình phong dạng, hà lao họa cổ hiền' ( Vì dáng vẻ đoan chính như , cần gì vẽ thêm các bậc hiền nhân xưa nữa).”
Tạ Dực tiếp: “Trung chủ sai vẽ ý thơ của Bạch Nhạc Thiên tranh, biến nó thành bình phong. Đây là cách ông bày tỏ ý định lui về núi rừng, màng quyền vị để các an tâm.”
Hứa Thuần cảm thán: “Trung chủ thoạt quả thực tin tưởng .”
Tạ Dực khẽ mỉm : “ cuối cùng kết cục là trưởng t.ử Lý Hoằng Ký của ông hạ độc g.i.ế.c c.h.ế.t tam thúc Lý Cảnh Toại. Sau đó chính Lý Hoằng Ký cũng c.h.ế.t vì sợ hãi. Lý Cảnh Đạt thì cáo bệnh ngoài suốt thời gian dài. Cuối cùng, khi Lý Cảnh qua đời, con trai thứ sáu là Lý Dục kế thừa ngôi hoàng đế.”
Hứa Thuần Tạ Dực với vẻ sững sờ: “Ý Cửu ca là cái cảnh hữu ái của Lý Cảnh lúc đó chỉ là giả vờ thôi ?”
Tạ Dực lắc đầu: “Có lẽ tại thời điểm đó, ông thực sự lòng thành.”
Hứa Thuần im lặng. Tạ Dực : “Bức họa là bản mô phỏng của thời Tống. Ngươi xem còn ấn ký của Tống Huy Tông. Ngươi vì cung đình nhà Tống sưu tầm một bức tranh như thế ?”
Hứa Thuần hỏi: “Vì ạ?”
Tạ Dực mỉm huyền bí: “Chuyện liên quan đến nghi án thiên cổ 'Chúc ảnh phủ thanh' lừng lẫy. Nói tóm , Tống Thái Tông cho thiên hạ thấy rằng ông và hoàng tình cảm cực kỳ . Chuyện c.h.ế.t em kế vị là hợp chính thống.”
Hứa Thuần Tạ Dực. Cậu dường như cảm nhận ẩn ý sâu xa trong lời của .
đúng lúc , Thu Hồ từ bên ngoài bẩm báo: “Thiếu gia, phía Quốc công phủ phái tới giục thiếu gia mau chóng trở về.”
Hứa Thuần chút bất mãn. Cậu ngẩng đầu : “Chẳng dặn là bất kể ai tới cũng đừng quan tâm, cứ việc từ chối ? Cứ bảo đang bận ôn tập công khoa nên về.”
Thu Hồ thấp giọng giải thích: “Thiếu gia, hôm nay là ngày yết bảng khoa thi Hội. Đại thiếu gia trúng , ít ngày nữa là thi Đình. Thái phu nhân bảo dù thế nào cũng về chúc mừng.”
Sắc mặt Hứa Thuần bỗng chùng xuống. Cậu sang Tạ Dực. Tạ Dực khẽ mỉm : “Trưởng trúng tuyển, ngươi nên về chúc mừng. Ngươi cứ , chúng tìm lúc khác để ăn . Dẫu hôm nay đến cũng cốt là để tặng tranh.”
Hứa Thuần nụ của bức họa. Trong lòng bỗng dâng lên một luồng khí nóng hổi: “Cửu ca cố ý tìm bức họa để giảng cho ?” Có vì đêm qua oán trách chuyện ?
Tạ Dực đáp: “Có lẽ cũng những lúc chân thành, nhưng phàm là chuyện gì thì lợi ích cũng luôn đặt lên hàng đầu. Lòng phòng thể . Ngươi vốn là cực kỳ thông minh, thông hiểu thế thái nhân tình, tự lưu tâm là .”