Sủng Thần - Chương 31 Trò chuyện ban đêm
Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:36:22
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Dù đến Trúc Chi phường chắc gặp Hứa Thuần nhưng Tạ Dực cũng cho báo . Hắn chỉ thong thả cưỡi ngựa dạo quanh dừng cửa . Cành trúc lay động cánh cửa son loang lổ vết thời gian.
Tạ Dực ngựa dùng cán roi gõ nhẹ lên cửa. Lão bộc thấy tiếng động liền lập tức mở cửa. Ông đon đả chạy dẫn ngựa với vẻ mặt hớn hở: “Cửu gia tới đó ? Ngài dùng cơm ? Nhà bếp đang canh cá tươi lắm. Để bảo họ làm cho ngài một bát mì nhé? Còn món đậu tằm xào hành gừng nữa. Đậu tằm xuân mới bóc vỏ non mơn mởn mà nhắm với chút rượu nếp vàng thì thơm lừng.”
Tạ Dực mỉm . Hắn bỗng cảm thấy khí phố phường thật gần gũi. Cảm giác giống như một con xa mới trở về và chào đón bằng một bát canh nóng hổi để ấm bụng. Đây chính là ấm của gia đình bình dân ?
Hắn hỏi: “Ta dùng cơm . Thiếu gia nhà ông ở nhà chơi ?”
Thịnh lão lục đáp: “Ngài tới thật khéo. Mấy ngày ngài cứ giao thiệp suốt. Hôm nay thiếu gia mới một bộ thuyền quý nên yêu thích buông tay. Ngài đang ở lầu chơi đến mức chẳng buồn ăn cơm. Vừa Cửu gia tới thì cùng ăn với ngài cho vui.”
Giờ mà còn dùng bữa ? Tạ Dực sắc trời : “Cũng thể để thiếu gia nhà các ông làm bậy như . Dùng bữa đúng giờ thì mới cho sức khỏe.”
Cá Mặn
Thịnh lão lục phân trần: “Haizzi! Thiếu gia nhà chúng tính tình vẫn như trẻ con , lúc lúc dở. Ai mà quản nổi ngài chứ? Từ khi ngài thi đỗ Thái Học, phu nhân vui mừng đến mức mở tiệc linh đình suốt ba ngày. Bây giờ ngài là bảo bối trong lòng phu nhân . Nhà bếp lúc nào cũng hâm nóng thức ăn sẵn. Thiếu gia cũng là chừng mực nên hễ đói là tự xuống bếp tìm đồ ăn thôi.”
Tạ Dực liền bảo: “Vậy hãy dọn cơm , sẽ bồi dùng bữa.”
Thịnh lão lục đến mức những nếp nhăn mặt giãn cả : “Để bảo bà nhà thu xếp ngay.”
Ông chỉ tay lên căn phòng ngoài cùng bên ở tầng hai: “Cửu gia cứ tự nhiên lên nhé. Đám Xuân Khê đều làm việc cả . Đứa thì tặng lễ, đứa thì đưa thiệp trả lời. Từ ngày Thái Học là việc cứ liên miên dứt. Người của Quốc T.ử Giám cũng tới tìm suốt ngày. Tuy nhiên thiếu gia dặn là nếu ngài tới thì cứ mở cửa mời chứ để ngài chờ.”
Thịnh lão lục cứ thế lải nhải về phía nhà bếp. Tạ Dực bước trong lâu. Quả nhiên gian yên tĩnh vì các thư đồng đều làm việc khác.
Đôi giày đế mềm của bước sàn gỗ hề phát tiếng động. Hắn lên lầu bước căn phòng phía bìa . Căn phòng rộng rãi và sáng sủa. Bốn bức tường đều kê giá gỗ. Trên giá bày biện nhiều đồ vật chạm khắc và san hô. Trong đó chiếm đa là những mô hình thuyền gỗ lớn nhỏ. Xem đây chính là nơi giải trí của Hứa Thuần.
Hứa Thuần đang bò bên cạnh một cái bể lớn hình tròn. Trên chỉ mặc một chiếc áo sa mỏng mặc ở nhà. Cậu đang chăm chú một chiếc thuyền gỗ nhỏ mặt nước. Bộ thuyền hải hành thật kỳ lạ vì nó thể tự di chuyển uy phong lẫm liệt. Đuôi thuyền đến là sóng gợn lăn tăn đến đó.
Hứa Thuần thò tay định vớt một chiếc thuyền lên để vặn dây cót. Bỗng nhiên cảm nhận ở cửa. Cậu đột ngột ngẩng đầu và mừng sợ khi thấy Tạ Dực: “Cửu ca?”
Tạ Dực nở nụ rạng rỡ: “Đang chơi gì ?”
Hắn cứ ngỡ nếu khổ học thì cũng bận rộn tiệc tùng. Hóa lặng lẽ trốn ở đây chơi một . Tâm tính đúng là vẫn còn nét ngây thơ như trẻ nhỏ.
Hứa Thuần vẫn đang cầm chiếc thuyền ướt sũng tay. Mặt đỏ bừng lên như thể thầy giáo bắt quả tang đang ham chơi mà lơ là việc học. Cậu lúng túng giải thích: “Cửu ca, hôm nay mới nhận bộ thuyền thôi. Ngày thường như .”
Tạ Dực trấn an: “Ta của ngươi mà căng thẳng như . Ta cũng chỉ là lúc rảnh rỗi dạo nên ghé qua thăm ngươi thôi.”
Tạ Dực cúi đầu quan sát bộ thuyền: “Làm tinh xảo thật đó. Nó thể tự chạy ?”
Hứa Thuần thở phào nhẹ nhõm giơ chiếc thuyền lên: “Vâng ạ. Chỗ dùng gân bò bện để làm dây cót. Khi vặn lên thì mái chèo sẽ và đẩy thuyền tiến về phía .”
Tạ Dực quan sát nghiêm túc. Hắn cũng thử vặn dây cót thả xuống nước. Chiếc thuyền lập tức kêu lạch bạch di chuyển.
Hắn thích thú hỏi: “Thú vị thật. Cái chế tạo ở ?” Nó thậm chí còn tinh xảo hơn đồ của Công bộ làm .
Hứa Thuần đáp: “Nhà ngoại ở Mân Châu mở xưởng đóng tàu nhưng chỉ phục vụ cho trong nhà thôi. Hồi nhỏ về thăm ông ngoại thấy biểu ca thuyền chơi nên thích. Sau mỗi khi xưởng đóng tàu đóng xong thuyền mới, họ làm một bộ thuyền nhỏ gửi tới cho chơi.”
Tạ Dực sang những chiếc thuyền giá: “Tất cả chỗ đó đều làm từ gỗ bưởi ?”
Hứa Thuần gật đầu: “ ạ.”
Tạ Dực bước gần xem. Có một nhóm thuyền buồm nhỏ trắng muốt trông bắt mắt. Hứa Thuần vội vàng chạy giới thiệu một cách rành rọt: “Chiếc gọi là Bạch Hộc hào. Đây là tên đặt cho nó. Thuyền nhỏ nhưng nhanh và linh hoạt. Tuy nó thể biển xa nhưng gần bờ thì . Nó thể chở hai mươi . Chiều dài là chín mươi thước, rộng hai mươi thước và mớn nước là ba thước. Loại thuyền nhỏ dùng để đón khách thuận tiện.”
“Còn chiếc là Tứ Hải hào. Đây là chiếc thuyền biển xa lâu đời nhất của nhà ngoại . Nó do tổ tiên Thịnh gia đóng. Hiện nay nó còn khơi nữa mà chỉ neo cảng để con cháu chiêm ngưỡng và tưởng nhớ tổ tiên.”
“Chiếc là Kim Lân hào. Nó đóng năm chào đời. Tính đến nay mười tám năm mà nó vẫn còn đang lênh đênh biển đó. Đây là một con tàu lớn dài một trăm tám mươi lăm thước và rộng ba mươi thước. Mỗi khơi nó thể chở hơn trăm . Huynh xem, chỗ còn pháo đài để đề phòng hải tặc nữa. thường thì hải tặc thấy thuyền của Thịnh gia là dám tới gần vì họ là đ.á.n.h .”
Tạ Dực cầm một chiếc thuyền lên xoa nhẹ phần đáy: “Thuyền biển đều là đáy nhọn ?”
Hứa Thuần giải thích: “Vâng. Đi biển thì sợ nước nông chứ sợ nước sâu. Đáy nhọn mới giúp tàu xa định .”
Tạ Dực đặt con thuyền chỗ cũ. Trong lòng thầm tính toán về việc chỉnh đốn ngành đóng tàu. Hắn đang cân nhắc nên đặt địa điểm ở Tân Châu Mân Châu. Giờ xem nếu đặt ở Mân Châu thì sẽ tiết kiệm nhiều công sức. Việc thành lập học đường đóng tàu và học viện thủy quân cần triển khai đồng bộ. Tuy nhiên đây là việc thể thành trong một sớm một chiều.
Hắn đôi mắt đang sáng lấp lánh của Hứa Thuần. Tai vẫn còn đỏ nhưng thần thái vô cùng rạng rỡ và đắc ý. Hắn nghĩ thầm rằng cần chờ thêm một thời gian nữa để đứa trẻ trưởng thành đến mức thể đảm đương một phương. Hơn nữa một bàn tay thể vỗ thành tiếng. Chẳng Quỳnh Sơn cũng từng lâm cảnh đơn độc đó ? Những năm tới cần chọn lọc và đào tạo thêm những đại thần thực thụ để làm nền móng cho .
Hứa Thuần nhận đang chằm chằm nên ngượng ngùng: “Cửu ca thấy mấy thứ chán lắm ?”
Tạ Dực đáp: “Không , thú vị. Ta chỉ đang nghĩ về bức thư ngươi gửi vài ngày . Ngươi ở Thái Học đang học cuốn ‘Đại học diễn nghĩa’ ?”
Hứa Thuần gật đầu: “Vâng ạ. Cũng nhờ Cửu ca dạy cuốn ‘Đại học’ từ nên giờ học cũng quá vất vả.”
Tạ Dực khẽ gật đầu: “Ta thấy nếu ngươi hứng thú với tàu thuyền và vận tải biển như thì nên thêm cuốn ‘Đại học diễn nghĩa bổ’ của Khâu Tuấn nữa.”
Hứa Thuần lập tức hưởng ứng: “Vâng. Mấy ngày nay vẫn đang sách của Trác Ngô mà đưa. Ta sẽ bảo Xuân Khê tìm cuốn đó ngay.”
Tạ Dực dặn thêm: “Cuốn đó thể xong trong một sớm một chiều . Trong đó những quan điểm về hải tào. Ta nhớ lầm thì nó trong mục ‘Tào vãn chi nghi’ thuộc phần ‘Chế quốc dùng’. Ngươi nên tập trung tìm kỹ phần đó.”
Hứa Thuần kinh ngạc hỏi: “Cái gì gọi là hải tào ạ?”
Tạ Dực dậy bước tới cạnh một bức bình phong. Nơi đó kê một chiếc bàn dài cực lớn và rộng rãi. Hắn cầm lấy một tờ giấy trải bàn hạ bút vẽ vài đường quanh co khúc khuỷu cùng mấy điểm tròn. Hắn giải thích cho : “Khâu Tuấn là Quỳnh Châu. Bởi ông đề xuất rằng vận tải đường biển sẽ tiết kiệm sức lực và thuận tiện hơn vận tải đường sông.”
“Tuyến đường là lộ trình thủy vận hiện nay. Lương thực vùng Giang Nam vận chuyển hai mùa xuân hạ đều dựa đường sông để đưa từ nam bắc. Một khi đường sông tắc nghẽn thì thủy vận đình trệ. Lúc đó chỉ thể dựa đường bộ để vận chuyển nên hao phí nhân lực. Nếu vận chuyển theo đường biển thì một đường thông suốt và tiết kiệm thời gian. Hơn nữa nó chỉ vận chuyển lương thực Giang Nam mà lương thực ở Mân Quảng cũng thể chuyển theo đường ven biển.”
Tạ Dực vẽ một đường ven biển vạch một đường vòng cung hải vận thẳng tới Tân Khẩu.
Hứa Thuần kinh ngạc thốt lên: “Cái đạo lý nha! Hải thuyền chở nhiều hơn hẳn. Chi phí cực kỳ tiết kiệm. Tuy nhiên đường biển vẫn sắp xếp cho khéo. Nếu hải tặc nhiều mà biển rộng mênh mang, chúng cướp xong là biến mất ngay chứ dễ truy đuổi như đường sông. Hơn nữa biển mà gặp sóng gió gây lật thuyền thì tổn thất nghiêm trọng. Lúc đó cũng cứu mà t.h.i t.h.ể cũng chẳng vớt về nổi.”
Tạ Dực : “Ừm, lúc ông đề xuất vận hành song song cả đường sông và đường biển. Tuy nhiên đề xuất đó vị Thủ phụ đương thời phản đối kịch liệt. Người cho rằng hải vận an và gây tổn hại mạng . Họ lấy lý do mạng là lớn nhất để cho phép vận tải đường biển.”
Hứa Thuần tiếp lời: “ nếu dùng sức mạnh của triều đình để phái thêm thủy quân và tạo thành đội tàu hộ tống thì ? Chúng thể thử vài để thông thuộc hải trình bồi dưỡng thêm những thủy thủ già dặn. Chỉ cần cẩn thận quan sát thời tiết để tránh khơi lúc biển động là thấy khả thi.”
Tạ Dực khẽ mỉm : “Ngươi đúng. Bởi ngươi thể chú ý thêm về phương diện . Biết một ngày những thứ ngươi học sẽ tác dụng.”
Hứa Thuần chẳng mấy để tâm: “Đó là chuyện của mấy vị làm quan cơ. Hơn nữa đoán vị Thủ phụ chuyện nhân mạng chỉ là cái cớ thôi. Ta thấy việc mở thêm đường hải vận chắc chắn sẽ đắc tội với quá nhiều . Cho nên ông mới lấy đại đạo lý để ép . Lúc sửa kênh đào xây Trường Thành cũng c.h.ế.t bao nhiêu đó thôi! Ngay cả sửa lăng mộ cũng c.h.ế.t mà. Những vị hoàng đế đó thực sự để ý ?”
Tạ Dực chút kinh ngạc. Hắn đầu Hứa Thuần: “Sao ngươi nghĩ đến đây là sự tranh giành lợi ích? Tuy nhiên... Hoàng đế thực hiện nhân chính nên những việc như chinh chiến, sửa kênh đào xây lăng mộ vẫn sự cố kỵ. Người đời chẳng vẫn đó là chính sách tàn bạo ? Hoàng đế cũng cần các đại thần thường xuyên nhắc nhở về việc yêu dân.”
Hắn vốn lo lắng quá nhiều sẽ khiến Hứa Thuần sợ hãi triều đình nên nhắc đến những gút mắc lợi ích . Tại Hứa Thuần nghĩ sâu đến mức đó?
Hứa Thuần hì hì : “Cửu ca, cái cũng giống như làm ăn buôn bán thôi mà! Làm ăn mà lấn sân quá mức và đoạn đường tài lộc của khác thì chẳng khác nào g.i.ế.c cha họ. Như mấy ngày biểu ca lên kinh thành bằng đường thủy. Lẽ quen đường biển nhưng đường sông vẫn ngoan ngoãn nộp phí cho Tào Bang đó thôi. Tuyến thủy vận ngoài việc nộp thuế cho quan khẩu triều đình còn chuẩn cho Tào Bang nữa. Đứng Tào Bang các nơi đều là các cường hào thế tộc cầm giữ. Biết bao nhiêu dựa con kênh đào để kiếm cơm chứ! Đây gọi là cường long áp địa đầu xà. Với tay quá giới hạn là điều tối kỵ trong kinh doanh.”
“Khâu nghĩ đơn giản quá. Mở thêm hải vận chẳng khác nào động túi tiền của bao nhiêu châu huyện dọc kênh đào. Ông là Quỳnh Châu đến kinh thành thì lấy thế lực. Không ai giúp ông là . Nếu thành công thì ít nhất ông đội tàu riêng. Trước hết hãy miễn phí vận chuyển cho triều đình một thời gian để thông đường biển. Sau một năm triều đình thấy cái lợi về chi phí và hàng hóa thì tự khắc sẽ ủng hộ thôi. Lại còn thương lượng với bên thủy vận để chia sẻ lợi nhuận nữa. Đối phương cũng phần thì việc mới trôi chảy . Làm ăn là cùng phát tài. Nếu chỉ giàu mà đập nồi cơm của khác thì làm bền lâu .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sung-than/chuong-31-tro-chuyen-ban-dem.html.]
Hứa Thuần đưa tay chỉ bản vẽ: “Triều đình nếu đặt thêm cảng ở mấy châu huyện ven biển để họ thu thuế cảng thì quan địa phương sẽ ủng hộ hải vận ngay. Thậm chí các nơi còn đ.á.n.h sứt đầu mẻ trán để giành chỗ xây cảng chứ. Đây gọi là lấy lợi mà dụ thì hiệu quả hơn lấy quyền mà ép nhiều.”
Cậu ngước mắt lên thấy Tạ Dực đang với ánh mắt phức tạp. Cậu bỗng thấy ngượng ngùng và mất tự tin: “Đệ bậy thôi. Cửu ca thấy đúng thì cứ dạy bảo .”
Tạ Dực lắc đầu: “Không , ngươi nghĩ đúng. Ý tưởng giải quyết vấn đề cũng . Quả nhiên phượng hoàng con giỏi hơn phượng già.”
Hứa Thuần nháy mắt đỏ bừng mặt. Cậu dám Tạ Dực nữa: “Cửu ca khen quá lời ... Ta chỉ bừa thôi. Ta thấy triều đình chắc sẽ mở đường biển . Huynh xem mỗi năm khoa cử thì cử t.ử Giang Nam là đông nhất. Thủy vận chính là cái gốc của họ và quan trong triều đều là của họ cả thì làm mở .”
Tạ Dực thản nhiên : “Thiên t.ử cai quản bốn bể. Nếu ngay cả đường biển cũng dám mở thì làm xứng danh thiên tử?”
Hứa Thuần im lặng. Cửu ca thật sự một tính cách phản nghịch. Cậu dám tiếp lời nên đành lúng túng đổi chủ đề: “Nếu thật sự mở hải vận thì ông ngoại chắc chắn sẽ vui mừng lắm.”
Tạ Dực . như đứa trẻ , khoa cử dùng thi văn tuyển tú nên trong triều là bè phái sư sinh và thần t.ử một phương. Đây là thói quen khó sửa. Muốn những thần t.ử thực thụ chắc sửa từ cách đề thi khoa khảo.
các thần t.ử chỉ mong hoàng đế "vô vi nhi trị" chứ hoàng đế cải cách đổi mới.
Ngoài cửa sổ tiếng lá trúc xào xạc. Dưới lầu vang lên tiếng Lục bà gọi: “Thiếu gia, cơm dọn xong .”
Hứa Thuần sửng sốt sang Tạ Dực với vẻ ngượng ngùng: “Lục bà lớn lên từ nhỏ nên chú ý quy củ. Cửu ca đừng để bụng nhé.”
Tạ Dực cũng ngửi thấy mùi thơm thức ăn. Hắn thấy khí gia đình thiết nên : “Để bụng gì chứ? Là bảo họ dọn cơm mà. Nghe ngươi mải chơi ăn tối nên chúng cùng xuống dùng bữa .”
Hứa Thuần vui mừng khôn xiết. Cậu hăng hái theo Tạ Dực xuống phòng khách. Cậu hỏi: “Hôm nay thấy Phương đại ca tới ạ? Cả Ngũ Phúc và Lục Thuận nữa mang theo ai. Như . Nhỡ gặp chuyện như thì làm .”
Tạ Dực đáp: “Sẽ , bọn họ bận việc .”
Hứa Thuần tán thành nhưng dám thêm. Cậu vội vàng chạy lên phía vén rèm cho .
Tạ Dực xuống thì Hứa Thuần ân cần múc canh cho : “Bệnh của Cửu ca đỡ hơn ? Đây là canh cá tươi lắm. Còn món ốc nướng tỏi ớt là món tủ của Lục bà đó!”
“Bên còn bánh chưng gói lá trúc nữa. Cửu ca nếm thử xem. Lá trúc đều chọn trong vườn nên sạch sẽ lắm. Bánh chưng Lục bà nấu là ngon nhất. Lát nữa ngài mang về một ít và gửi cho T.ử Hưng đại ca nữa nhé.”
Tạ Dực thong thả gắp một miếng đậu tằm xào hành. Vị tươi non thanh mát đọng lâu. Hắn : “Món đậu tằm kèm với rượu mới đúng vị.”
Hứa Thuần vội vàng: “Có rượu nếp vàng ngọt lịm đây ạ! Rượu thuần hậu và bổ máu.”
Cậu gọi Lục bà. Một lát bà mang lên một bầu rượu và dặn dò: “Rượu hâm nóng và thêm ô mai với đường phèn. chỉ uống một hồ thôi nhé vì bệnh của Cửu công t.ử vẫn khỏi hẳn .”
Hứa Thuần đáp: “Nhất định .”
Cậu rót rượu cho Tạ Dực và . Tạ Dực uống một ly và cảm thấy cơ thể ấm áp hẳn lên. Trong trạng thái say, thấy vô cùng thả lỏng và bảo Hứa Thuần rót thêm ly nữa.
Hứa Thuần cũng uống một ly nhưng vội rót tiếp. Cậu : “Cửu ca uống chút canh . Uống rượu nhanh quá dễ say lắm.”
Tạ Dực lời và chậm rãi dùng muỗng húp canh. Hắn hề thấy phiền khi Hứa Thuần nhiều. Hứa Thuần khó khăn lắm mới gặp Cửu ca nên bao nhiêu ngờ vực đó đều tan biến. Cậu uống rượu say sưa trò chuyện.
Tạ Dực chăm chú lắng và thỉnh thoảng hỏi một câu: “Vậy là nhà ngươi mở tiệc mừng mấy ngày liền khi ngươi đỗ Thái Học ?”
Mặt Hứa Thuần đỏ lên: “Tại đây cầu tiến nên Cửu ca đừng . Chỉ là trong nhà chúc mừng chút thôi.”
Tạ Dực : “Sao chứ? Ta cũng mừng cho ngươi mà. Ta chẳng chữ Phúc tặng ngươi đó ? Nhà ngươi nhiều tỷ lắm ?”
Hứa Thuần tỉ mỉ kể cho : “Nhà hai phòng. Bên đại phòng chỉ một đại tỷ nhưng gả và cũng ít khi qua . Bên hai thứ và hai thứ tỷ nhưng họ đều còn nhỏ nên chơi cùng .”
Tạ Dực gật đầu: “Thứ của ngươi năm nay cũng tham gia kỳ thi mùa xuân ?”
Hứa Thuần đáp: “Vâng. Huynh học giỏi nhưng tính tình cổ quái và lạnh lùng lắm. Ngày hôm tới chúc mừng và mấy câu khó hiểu. Huynh bảo là thấy hổ thẹn với và mẫu . Huynh hứa nếu đỗ đạt sẽ báo đáp và khuyênta tuyệt giao với bạn để tập trung học hành. Đặc biệt là dặn đừng kết giao với tông thất.”
Tạ Dực nhận xét: “Ừm, xét về ý tứ thì lời cũng lý đấy.”
Hứa Thuần bực dọc: “Cửu ca ! Trước đó mới đến mặt tổ mẫu tố cáo một trận. Huynh bảo xa xỉ và kết giao tông thất lung tung. Huynh còn ham mê nam sắc và tìm nam quan với con hát khiến suýt ăn đòn. Huynh xem! Huynh cáo trạng xong giờ thấy đỗ Thái Học đến giả vờ xin . Ai thèm chứ!”
Tạ Dực nhịn : “Ta thấy trong nhà ngươi chỉ tổ mẫu là quản ngươi thôi. Phụ và mẫu ngươi đều quá cưng chiều ngươi . Nếu thực sự ngươi sửa đổi thì chỉ cách báo với tổ mẫu. Nếu thì tự dưng để ngươi ăn đòn để làm gì khi kỳ thi đang đến gần?”
Hứa Thuần trợn tròn mắt: “Cửu ca! Chắc chắn sợ làm hỏng tiền đồ của ! Huynh sợ đắc tội ngự sử làm liên lụy đến cả phủ Tĩnh Quốc công khiến mất vinh hoa phú quý. Huynh coi thường lắm! Huynh luôn tỏ vẻ thanh cao thoát tục và như đống bùn .”
“Giờ thì giả bộ cái gì chứ!” Hứa Thuần đập bàn càng càng tức: “Huynh coi thường mà còn dùng tư cách đại ca để quản . Ta giao du với ai...”
Cậu chợt bắt gặp ánh mắt mang theo ý của Tạ Dực. Cái lưỡi đang líu vì rượu của bỗng khựng . Cậu ngượng ngùng sửa lời: “... bằng hữu nào là việc của chứ!”
Tạ Dực khuôn mặt đỏ bừng và đôi mắt long lanh của thì say. Hắn nhịn và trấn an: “Biết . Những việc đó đều là chuyện nhỏ. Quan trọng là ngươi chú ý đến tước vị trong nhà. Nếu ngươi hành xử quá hoang đường thì dễ dâng sớ hạch tội đó.”
Hứa Thuần : “Ta ...”
Nói đoạn thấy tủi : “Huynh lúc đó trông cũng vẻ thật lòng và còn nữa. Thực cũng hòa thuận mà... Huynh gì ? Huynh bảo bạn bè đều chỉ nhắm tiền của thôi. Tuy là sự thật nhưng cũng đau lòng lắm. Huynh cứ khinh rẻ như đó.”
Tạ Dực thấy buồn nhưng dám vì sợ thẹn quá hóa giận. Hắn suy nghĩ một chút : “Nhắc mới nhớ, ngươi Thái Học thì đáng lẽ mời một bữa tiệc mới đúng chứ.”
Đôi mắt Hứa Thuần vẫn còn ươn ướt nhưng khóe môi cong lên. Cậu vội vàng đáp: “Ta cầu còn !”
Tạ Dực hỏi: “Vậy ngươi định mời ?”
Hứa Thuần gợi ý: “Đi Thiên Thu Viên xem diễn kịch nhé? Dạo nhiều vở mới lắm.”
Tạ Dực lắc đầu: “Chẳng ngươi ngươi mở một tiệm sách bên hồ Minh Xuân thanh tịnh ? Ngày mai rảnh rỗi nên cùng ngươi qua đó ngắm cảnh xuân.”
Hứa Thuần phấn khích đến mức mắt sáng rực: “Hay quá! Ngày mai sẽ đóng cửa tiệm một ngày để đón .”
Tạ Dực gạt : “Không cần . Chúng cứ tìm một góc khuất để lặng lẽ ngắm cảnh và qua hơn ? Ta thích chỗ tĩnh để ngắm cảnh náo nhiệt.”
Hứa Thuần càng thêm vui vẻ: “Mọi việc đều theo sắp xếp của Cửu ca.”
Trời về khuya Tạ Dực mới trở về cung. Tô Hòe dám ngủ mà đợi ở cửa cung. Thấy về với mùi rượu nồng, ông oán trách: “Bệ hạ, mới khỏe uống rượu thế .”
Đuôi mắt Tạ Dực ửng hồng. Hắn liếc ông bảo: “Đến Hoằng Văn Viện lấy bức ‘Trọng Bình Hội Kỳ Đồ’ tới đây. Ngày mai tặng khác.”
Hắn thuận tay đưa chiếc cháp cho ông: “Thưởng cho ngươi và Phương T.ử Hưng đấy.”
Tô Hòe ngơ ngác nhận lấy. Ông mở thấy một chuỗi bánh chưng nhỏ xíu gói bằng lá trúc xanh mướt. Ông tít mắt vì nhận ngay đây là bánh chưng đặc sản ở Trúc Chi phường.
Tác giả lời :
Truyện xây dựng trong bối cảnh hư cấu. Triều đại là một thời kỳ giả định xảy thời Minh. Nếu như thời điểm đó nhà Minh thực hiện chính sách cấm biển, lịch sử rẽ sang một hướng khác đầy khả năng như thế .