Sủng Thần - Chương 30 Nhập học
Cập nhật lúc: 2026-03-29 17:04:35
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba ngày , Quốc T.ử Giám công bố danh sách tuyển chọn Thái Học. Cái tên Hứa Thuần thình lình xuất hiện bảng vàng.
Trong thời gian ngắn, Tĩnh Quốc công phủ ngập tràn hỉ khí. Thịnh phu nhân vui mừng quá đỗi. Bà ban thưởng cho v.ú già và hầu phủ gấp đôi tiền tháng. Bà còn chuẩn làm thêm cho Hứa Thuần mấy bộ đồ mới.
Cá Mặn
Ngay cả Tĩnh Quốc công cũng lấy cớ bạn bè chúc mừng để đòi mở tiệc đáp lễ. Ông lấy tiền từ tay Thịnh phu nhân để thỉnh rượu linh đình.
Hứa Thuần chút bất đắc dĩ. Tuy nhiên thấy mẫu thật sự vui vẻ, cũng phối hợp để làm y phục tân thời. Cậu còn mời tỷ trong nhà ăn một bữa tiệc nhỏ.
Hứa Cô vốn dĩ mấy ngày nay chỉ chuyên tâm khổ nhưng cũng tới chúc mừng. Ngày thường hai ít khi trò chuyện. Hôm nay kính Hứa Thuần ba ly rượu và đều uống cạn sạch.
Hứa Vĩ, Hứa Dung và những khác cũng lượt kính rượu Hứa Thuần. Lúc , Hứa Cô mới tìm cơ hội riêng để chuyện với .
Hắn hỏi: “Ngày hôm tố cáo nhị mặt tổ mẫu, nhị còn oán trách trong lòng ?”
Hứa Thuần chút kinh ngạc. Người đại ca vốn luôn xa cách với . Chuyện tố cáo đột ngột ngày hôm trái ngược với tư thái phủi sạch quan hệ đây. Cậu thấy kỳ quái. Hiện giờ nghiêm trang tới xin với vẻ tình thâm ý trọng khiến càng thấy cổ quái hơn.
Cậu với Hứa Cô: “Đại ca cần xin . Là tiểu hành sự sơ suất nên mới đắc tội ngự sử và đại thần. Điều đó liên lụy đến thanh danh của đại ca khiến ngoài chỉ trích.”
Hứa Cô khổ một tiếng: “Ngươi nghĩ như chứng tỏ trong lòng vẫn còn khúc mắc với ca ca.”
Hứa Thuần giật và cảm thấy áy náy. Cậu phân trần: “Đại ca sắp tới kỳ thi mùa xuân. Huynh vốn tài cao học rộng, tương lai chắc chắn đỗ đạt và tiền đồ rộng mở. Ta hành sự vô ý, kết giao tông thất và xa xỉ vô độ nên mới ngự sử trách cứ. Đại ca luôn trọng danh dự và hiếu học nên ghét bỏ cũng là lẽ đương nhiên. Ta oán trách gì cả. Chỉ là hành sự thiếu suy nghĩ nên thêm phiền phức cho đại ca và làm rạng danh phủ Tĩnh Quốc công. Ta dù cũng là sách giỏi. Việc phát dương quang đại phủ đều trông cậy đại ca cả.”
Hứa Cô ngước mắt Hứa Thuần. Đôi mắt tròn trịa như minh châu và khẩn thiết. Những lời hóa đều là lời đáy lòng ?
Cổ họng Hứa Cô nghẹn . Một lúc mới thấp giọng : “Nhị , đối với ngươi thẹn trong lòng, đối với mẫu cũng .”
“Ngày nếu đỗ đạt trong kỳ thi mùa xuân, chắc chắn sẽ điều báo đáp.”
Hứa Thuần mà mờ mịt. Hứa Cô tiếp: “Ta chỉ hy vọng ngươi hãy sửa những tật đó để hảo hảo sách. Ta nhớ đây sức học của ngươi hề kém. Môn toán học ngươi thậm chí cần dùng bàn tính cũng thể tính ngay. Kết quả Giả ngươi tập theo thói thương nhân còn dùng thước đ.á.n.h ngươi.”
Hứa Thuần đáp: “Giả là cũ kỹ nhưng cũng là cho . Lúc hiểu chuyện nên nhớ nổi thi văn. Ta cũng thành bài tập mà còn trộm đổi t.h.u.ố.c lá sợi của ông nên mới khiến ông giận dữ.”
Hứa Cô dặn dò: “Nhị hiện giờ thi đậu Thái Học chính là cơ duyên cực . Nếu ngươi gặp thầy giỏi và trầm tĩnh thì nhất định sẽ thành tài. Trước đây Giả đối với ngươi quá khắt khe khi hở chút là dùng thước. Lúc đó ngươi còn nhỏ nên đáng chịu như . Sau ngươi hãy chuyên tâm học hành và tuyệt giao với đám bạn . Bọn họ đều mong ngươi mà chỉ lôi kéo ngươi những nơi phong nguyệt.”
“Chuyện ngươi Lý tướng châm chọc cũng hỏi thăm nhà. Ngày hôm đó ngươi chỉ mời vài . Tại chuyện truyền ồn ào như ? Có lẽ là đám bằng hữu đáng tin đem ngươi làm trò lưng. Ngoài Thuận vương thế t.ử tuy vẻ chiêu hiền đãi sĩ nhưng Thuận vương bản nhân nhân phẩm chẳng gì. Ngươi chớ nên thật lòng giao thiệp với thế tử. Bọn họ chẳng qua chỉ coi trọng tiền bạc của ngươi thôi. Kết giao với tông thất tuyệt đối chuyện .”
Hứa Cô cảm thấy chắc là uống say. Những lời kìm nén bấy lâu nay cứ thế tuôn .
Hắn nhớ hình ảnh đứa trẻ nhỏ năm nào với bàn tay trắng nõn thước đ.á.n.h đến sưng đỏ. Đứa bé lớn với đôi mắt mèo đẫm lệ gọi ca ca. Khi đó bảo vệ . Hắn từng cho rằng là cướp mất tước vị còn đối phương chỉ là một kẻ may mắn vụng về.
Thế nhưng năm tháng trôi qua, nhận vẫn luôn mang lòng hổ thẹn. Một bên là đẻ, là sự kỳ vọng của tổ mẫu. Một bên là dã tâm ti tiện của bản . Một bên khác là chủ mẫu t.ử tế và đứa em ngây thơ luôn kính trọng . Sự giằng xé kéo dài nhiều năm tạo nên những vết thương trong lòng . Hắn tự hỏi thế nào là hiếu đễ, thế nào là trung nghĩa và liêm sỉ.
Sự bứt rứt nặng nề đó cuối cùng vượt quá sức chịu đựng. Trước đó vài ngày, hạ quyết tâm tỏ thái độ mặt tổ mẫu. Hắn sẽ mơ tưởng đến cái tước vị hư vô đó nữa.
Một khi quyết định thì gánh nặng nhiều năm cũng trút bỏ. Lòng bỗng nhiên thông suốt lạ thường. Dù nhận chức ở nơi thâm sơn cùng cốc thì vẫn sẽ một vùng trời riêng. Hơn nữa ở nơi xa lạ ai quen , cũng dễ dàng bù đắp cho ruột hơn.
Hắn nhịn mà tâm nguyện: “Ngươi mới mười tám tuổi nên vẫn còn kịp. Ở Thái Học hãy nhờ mẫu tìm cho một thầy trẻ tuổi và quá cũ kỹ để từ từ dạy bảo. Học vấn gì hiểu cứ việc đến hỏi .”
Hắn nắm lấy tay Hứa Thuần với hàng lệ rơi: “Nhị , ngươi hãy sửa đổi ! Tổ mẫu và mẫu một mực cưng chiều nhưng ngươi cần tự lập mới !”
Hứa Thuần kinh ngạc và chỉ : “Cảm ơn đại ca dạy bảo.”
Huynh vốn xa cách từ lâu. Tuy Hứa Thuần cảm thấy đại ca bỗng nhiên thổ lộ tâm can nhưng vẫn ý thẳng thắn giao thiệp sâu sắc.
Tiểu vương gia hướng về tiền của nhưng ai mà như chứ? Vốn dĩ dựa việc vung tiền thì mới bạn bè mà.
Hứa Thuần vốn là tính tình phóng khoáng nên quá để tâm. Cậu vốn thiết với tỷ nên chỉ ứng phó vài câu tan tiệc.
Cậu rốt cuộc yên trong phủ nên trở về Trúc Chi phường. Cậu lấy sách xem vui vẻ tìm bức thiệp mà Cửu ca gửi tới hôm nay.
Cửu ca : “Chúc mừng ngươi nhập Thái Học, tặng ngươi một chữ Phúc. Thẩm Mộng Trinh tài học cực nên ngươi hãy cố gắng học hỏi. Khanh vốn tư chất nên chỉ cần dụng tâm thì gì là học .”
Hứa Thuần bức liễn tường do chính tay Cửu ca : “Phượng hoàng chi t.ử thanh thanh”. Chút ý niệm sợ khổ, sợ học trong lòng bỗng chốc đè xuống.
Thực Hứa Thuần từng lo lắng. Quy củ trong Thái Học nghiêm khắc hơn nhiều nên thể phái điểm danh hộ. Ở đó là các thiếu gia tông thất nên dễ đắc tội khác. Trong khi đó là kẻ vô quyền vô thế.
Lúc vui sướng vì Cửu ca khen là phượng hoàng nhỏ. Lúc ưu sầu vì sợ học tập theo kịp. Cậu thật sự sợ phu tử. Cậu cũng chợt nhớ cuốn sổ tay vẽ hình Cửu ca biến mất tới. Chắc hẳn là Cửu ca cầm nhưng hề nhắc tới. Cậu là Cửu ca tức giận vì "sắc tâm" là chê lo học hành nên mới tịch thu.
Cậu dám hỏi và chỉ hổ thẹn đến mức trằn trọc mỗi đêm.
Sau khi nhận thông báo, ngày hôm liền đến Thái Học. Cậu xem qua danh sách hai mươi lăm giám sinh mới. Ngoài những nhờ ân ấm thì khá nhiều học sinh đến từ địa phương. Đám học sinh đa phần xuất hàn môn và vốn tiếng tăm gì ở Quốc T.ử Giám. Học vấn của họ tuy nhưng Quốc T.ử Giám chủ yếu là con em quan và huân quý nên họ tiếng . Lần nhờ thi cử mà Thái Học nên ai nấy đều lộ rõ vẻ vinh dự và hân hoan.
Các giám sinh mới sắp xếp ở hữu tịch. Tả tịch vẫn là nơi của các con em tông thất cũ. Hứa Thuần xuống lén lút quanh. Cậu rằng dáng vẻ tú dật của nổi bật. Dù mặc đồng phục giống hệt nhưng đôi mắt mèo trong trẻo của vẫn khiến khác chú ý.
Phía bên Thái Học bắt đầu xầm xì bàn tán. Có hỏi: “Thiếu niên mắt hạnh môi là con cái nhà ai ?”
Người bên cạnh đáp: “Ngươi ? Chính là kẻ bỏ mười vạn bạc mua cáo mệnh cho mẫu đó. Hắn là thế t.ử phủ Tĩnh Quốc công. Nghe hôm Lý Mai Nhai làm cho bẽ mặt.”
“Hóa là . Phong thái thế xem đồn đại đúng .”
“Đều là kẻ ăn chơi trác táng chỉ là cái gối thêu hoa để ngắm thôi.”
“Hừ, gối thêu hoa mà giải hai đạo đề đó ? Buổi thi hôm mấy đáp ? Hai mươi lăm đều là những kẻ giải đề đấy.”
“Nghe mẫu là con nhà buôn. Chắc là gia truyền nên mới giỏi môn toán của thương nhân như .”
“Đó là đề do đích Hoàng thượng , nhỏ tiếng chút ! Ngươi c.h.ế.t thì đừng kéo theo!”
“Nhắc mới nhớ, tại Hoàng thượng đề như ? Làm hại hôm đó chuẩn bao nhiêu thơ văn cuối cùng nộp giấy trắng. Về nhà còn phụ phạt quỳ và trừ lương tháng.”
“Nghe Hoàng thượng ghét tông thất lãng phí nên dùng để làm việc. Ngài thích tông thất chỉ ăn .”
“Không thể nào...”
“Sao ? Nghe Thái hậu chùa mà các khoản cung phụng vượt mức đều bãi bỏ hết. Giờ chỉ còn đúng phần phân lệ cũ thôi. So với sự tôn vinh đây thì đúng là còn chút thể diện nào. Không tại quan hệ căng thẳng đến mức .”
“Kim thượng vốn là lạnh lùng cứng rắn mà. Lúc vì chuyện Đoan Vương...”
“Suỵt, đừng nữa.”
Hứa Thuần thấy những lời nghị luận . Các giám sinh Quốc T.ử Giám bên đều cực kỳ nghiêm túc và trầm mặc, tuyệt đối chuyện ghé tai nhỏ. Dù đây cũng là cơ hội ngàn năm một để Hoàng thượng khảo hạch Thái Học. Các vị tiến sĩ giảng bài ở đây đều là những bậc túc nho uyên bác. Chưa kể đến tiền đồ và việc thụ quan chắc chắn sẽ vô cùng xán lạn.
Cậu liếc mắt một cái liền thấy Tạ Phỉ. Quả nhiên y là nhân tài kiệt xuất trong các tông thất tử. Bào phục của học sinh Thái Học gồm mũ bạc, khăn vấn và áo la xanh. Riêng phần viền áo của các tông thất t.ử còn nạm vân rồng vàng. Tạ Phỉ ngay ngắn, phong thái chút cẩu thả, khuôn mặt thanh tú. Y dường như cảm nhận ánh mắt của Hứa Thuần nên sang khẽ mỉm chắp tay.
Hứa Thuần cũng đáp lễ. Cậu thầm nghĩ hiểu Cửu ca và đại ca đều kiêng kỵ Tạ Phỉ như . Nhìn y đúng là bậc quân t.ử khiêm cung như ngọc như trúc. Tuy nhiên so với Cửu ca thì vẫn còn kém xa.
Chợt tiếng khánh thanh thúy vang lên, trợ giáo tiến sĩ bước dõng dạc: “Yên lặng, nghênh tiếp .”
Mọi đồng loạt dậy. Thẩm Mộng Trinh bước với vẻ mặt hòa nhã. Hắn mặc quan bào thường phục màu xanh sẫm, đội mũ lương quan. Khi tiến , Hắn nghiêng hành nửa lễ. Điều hiển nhiên là vì những phía bên trái đều là tông thất tử. Sau đó xuống bục giảng với cử chỉ thong dong, thái độ bình thản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sung-than/chuong-30-nhap-hoc.html.]
Phía đột nhiên im bặt. Mọi rõ ràng hiểu rõ tính nết của vị tân nhậm Tế tửu . Ai cũng xuất từ nho môn thế gia, học vấn uyên bác và đặc biệt giỏi về nghiên cứu tinh tượng. Trong tương lai chắc chắn sẽ nhập các. Mọi đều hiểu Hoàng thượng đưa đến Lễ bộ là để mài giũa tính tình và nhuệ khí. Sau vài năm, nhắc nhở đề bạt chức vụ quan trọng như Quốc T.ử Giám Tế tửu. Nghe trong triều ít lời phê bình nhưng cũng vô pháp. Ai cũng vị Hoàng thượng là một hai.
Tế tửu tiền nhiệm là Lâm Văn Đoan, ông ngoại của Tạ Phỉ. Ông là chính trực, hành sự luôn tuân theo lễ nghi và hiện đang cáo bệnh xin từ chức. Thông thường, Tế tửu sẽ do tiền nhiệm đề cử trong các tiến sĩ. Với tính cách đoan chính cổ hủ của Lâm Văn Đoan, ông tuyệt đối sẽ tiến cử một Thẩm Mộng Trinh vốn nổi danh khinh cuồng phong lưu.
Đây là sự bổ nhiệm trực tiếp từ Hoàng thượng. Kể từ khi Ngài lệnh triệt phiên và yêu cầu các phiên vương tông thất về kinh cư trú, đây là đầu tiên Ngài chỉ thị rõ ràng đối với Thái Học.
Điều khiến khỏi liên tưởng đến sự thật vi diệu rằng Kim thượng hiện gần ba mươi tuổi nhưng vẫn con, cũng lập hậu cung. Tuy nhiên ai dám miệng.
Thẩm Mộng Trinh vẫn giữ vẻ kiêu ngạo, coi thường thế gian như cũ. Hắn cất lời: “Hoàng thượng lệnh tới dạy học cho chư vị công tử. Ta sẽ giảng về minh đạo làm vua của Ngũ Đế Tam Hoàng và công huân đức nghiệp của các bậc hiền thần. Từ lễ nhạc đến hình chính, gì đến. Chính là mong đợi chư vị công t.ử thể lập nên đại nghiệp, tiếng vang khắp thiên hạ. Sau sẽ chủ giảng cho các ngươi cuốn ‘Đại học diễn nghĩa’.”
Phía nhất thời xôn xao. Đây chẳng khác nào lời tuyên bố thẳng thừng rằng Hoàng thượng dạy họ đạo trị quốc. ‘Đại học diễn nghĩa’ là thứ tự trị quốc và là cái gốc học tập của đế vương. Đây chính là môn đế vương học danh tiếng lẫy lừng.
Dù đây họ thể tự tìm hiểu sách nhưng việc đích Hoàng thượng bổ nhiệm Tế tửu đến giảng dạy mang ý nghĩa vô cùng sâu xa.
Mọi đều phấn chấn hẳn lên. Họ dự định sẽ chăm chú Thẩm học phú ngũ xa giảng bài. Thẩm Mộng Trinh sai phát tài liệu cho các học sinh.
Hứa Thuần vốn luôn mù mờ về kinh học. thấy xung quanh hưng phấn, cũng cuốn kinh thư quan trọng. Nếu là ‘Đại học diễn nghĩa’ thì chắc hẳn là diễn giải ý nghĩa của cuốn ‘Đại học’.
Cậu nhớ lúc Cửu ca dạy sách. Ngoại trừ đầu bắt ‘Nịnh Hạnh Truyện’, việc dạy dỗ chính thức thực chất bắt đầu từ cuốn ‘Đại học’. Hắn chỉ thông đạo lý mà còn yêu cầu chính tả và ngâm nga từng câu. Nếu sự chuẩn đó, e rằng hôm nay sẽ chẳng hiểu gì khi bắt đầu học.
Cửu ca... Hứa Thuần nhịn sờ sờ túi thơm bên hông. Cậu lấy một viên t.h.u.ố.c bỏ miệng. Bình thường hễ cứ lên lớp kinh văn là ngủ gật. Cửu ca hy vọng học giỏi. Hôm nay là ngày đầu tới Thái Học, tuyệt đối thể dẫm lên vết xe đổ để coi thường.
Cậu thầm lẩm bẩm trong lòng. Viên t.h.u.ố.c tan trong miệng tỏa mùi hương kích thích xộc thẳng lên não và mũi. Đầu óc lập tức tỉnh táo và phấn chấn hẳn lên nhưng hai mắt cũng nháy mắt đẫm lệ vì cay.
“Hắn đang ăn cái gì ?” Phía rèm lưng Thẩm Mộng Trinh, Tạ Dực khẽ nhíu mày.
Lục Thuận ở bên cạnh cẩn thận hầu hạ khẽ : “Hẳn là long não đề thần tỉnh não . Thứ đó dễ chịu chút nào. Ta Đông Hải là do thế t.ử yêu cầu phối chế. Cậu nghiêm túc học và sợ tinh thần nên mới làm .”
Chân mày Tạ Dực càng nhíu chặt hơn: “ tìm Đông Hải lấy một ít về cho thái y kiểm nghiệm.”
Lục Thuận khẽ lời vội vàng lặng lẽ lui .
Tô Hòe vội vàng : “Bệ hạ bên cạnh thế t.ử đại phu y thuật cao minh ? Hơn nữa bên cạnh còn đầu lưỡi cực kỳ nhạy bén. Chắc hẳn là Thịnh gia sợ thế t.ử hại nên mới sắp xếp như .”
Tạ Dực khẽ gật đầu: “ , Thịnh gia cân nhắc chu đáo. Xuân Khê thần lực và giỏi võ nghệ. Hạ Triều linh hoạt, giỏi phân biệt mùi vị để phòng thực phẩm ám hại và đôi chân nhanh nhẹn để đưa tin.”
“Thu Hồ cơ biến và giỏi giao thiệp. Ta thấy năng khiêm tốn nhưng ánh mắt sắc bén, chắc chắn bản lĩnh nhận diện . Còn Đông Hải thì y thuật cao minh và giỏi cấp cứu. Thịnh gia thực sự cực kỳ coi trọng đứa cháu ngoại .”
Tô Hòe : “Vậy bệ hạ còn lo lắng gì nữa?”
Tạ Dực đáp: “Chính vì là đại phu dân gian chỉ trọng d.ư.ợ.c hiệu nên mới lo lắng. Các loại d.ư.ợ.c nâng cao tinh thần nếu chỉ là băng phiến, bạc hà tô hợp hương thì . Chỉ sợ họ bỏ thêm hạt cau, túc thậm chí là ngũ thạch tán. Điều thể phòng.”
Tô Hòe : “Bệ hạ đúng là quan tâm quá nên lo loạn. Thịnh gia sắp xếp những thư đồng như thì lẽ nào để ý đến những thứ đưa miệng thế tử?”
Tạ Dực suy nghĩ một chút tự giễu: “Đứa nhỏ đơn thuần và dễ hiểu như một làn nước trong. Hắn và mẫu đều lương thiện, trung hậu đến mức luôn khiến cảm thấy họ khả năng tự bảo vệ .”
Tô Hòe : “Nô tài thấy bệ hạ mấy ngày nay vẻ gần gũi với nhân gian hơn.” Trước đây Ngài giống như một vị thánh nhân thở con và luôn làm việc theo quy tắc khiến nghi ngờ Ngài thể rời bất cứ lúc nào.
Tạ Dực ông một cái gì.
Tô Hòe mỉm thêm nữa mà lắng buổi giảng bài bên ngoài.
Sau khi Thẩm Mộng Trinh sai phát xong giấy học tập, mở lời: “Chư vị công t.ử chắc hẳn ở nhà đều học qua cuốn ‘Đại học diễn nghĩa’ . Vì cần giảng giải từng câu từng chữ. Trước tiên mời một vị Thái Học sinh lên giảng thử một quyển. Ai tiên phong về thứ tự trị quốc của đế vương?”
Mọi : “...”
Lớp học chìm trong im lặng. Hứa Thuần cố gắng cúi đầu thật thấp vì sợ Thẩm Mộng Trinh thấy. Tạ Dực đối diện thấy đỉnh mũ bạc mái tóc đen nhánh của thì nhịn mà mỉm .
May lúc Tạ Phỉ lên: “Học sinh nguyện giảng thử một vài phần.”
Thẩm Mộng Trinh đáp: “Rất , mời.” Trước đó sai đặt sẵn một chiếc ghế riêng. Giờ thì mới hiểu lý do.
Tạ Phỉ dậy bước đến chỗ . Y bắt đầu giảng về kinh nghĩa một cách lịch sự, văn nhã. Y đĩnh đạc mà gần như cần nguyên văn.
Hứa Thuần thở phào nhẹ nhõm. Cậu thẳng lưng nghiêm túc và phát hiện dường như thể hiểu . Cậu càng thêm cao hứng và bắt đầu cầm bút ghi chép.
Tạ Dực phía một lát dậy im lặng rời .
Những ngày ở Thái Học khác hẳn đây. Kể từ khi Hứa Thuần chăm chỉ học, đám Liễu Thăng cũng còn tìm nhiều nữa.
Vì quá bận rộn với công việc lớp và lo lắng gọi tên nên thư cho Tạ Dực cũng ít hẳn. Một phần vì sợ Cửu ca thấy học thức nông cạn. Phần khác vì dường như Cửu ca cũng bận. Những vấn đề đây của khi giảng kỹ ở lớp mới thấy hóa thực sự thể hiểu .
Đặc biệt là những buổi học của Thẩm Mộng Trinh. Hơn nửa thời gian là để học sinh biện luận kinh thư. Một trình bày quan điểm, những khác sẽ đặt câu hỏi, phản bác hoặc bổ sung.
Các tiết học ở Thái Học thực sự tự do hơn . Tiên sinh ít khi giảng giải tỉ mỉ từng chữ mà thường đưa các sự việc thực tế, các phán lệ hoặc các vụ việc ở địa phương để họ thảo luận.
Thẩm Mộng Trinh cũng đặt câu hỏi cho . Tuy nhiên các câu hỏi chủ yếu về thực vụ, thuế khóa và vận tải đường thủy. Hắn ít khi làm khó về kinh văn vì đó sở trường của .
Điều khiến cảm thấy nhẹ nhõm. Đặc biệt là trong Thái Học bắt đầu nhiều chủ động kết giao với . Họ giống đám bạn ăn chơi đây chỉ chực chờ bao ăn uống. Họ thực sự trao đổi với về kinh thư, kỹ thuật vẽ tranh, mua sắm t.h.u.ố.c màu những cái mất trong tính toán thuế pháp. Ít nhất vẻ bề ngoài của họ hề sự khinh miệt mà là sự kết giao chân thành.
Cậu rằng đây các học sinh chỉ nghĩ là kẻ thô tục, bỉ ổi và phóng đãng. Nay cùng học, thấy tuấn mỹ, chăm chỉ và thuận tâm, họ mới lời đồn là sai sự thật. Khi tiếp chuyện, họ thấy Hứa tiểu công gia tính tình hào hiệp, ăn dễ mến nên những cận ngày càng nhiều hơn.
Nhất thời nhận ít thiệp mời dự văn hội và yến hội. Nghe thích vẽ nên cũng gửi thiệp mời tham gia thưởng tranh.
Nhiều lời mời khó lòng từ chối nên bắt đầu nhiều hoạt động xã giao hơn. Những lá thư gửi cho Cửu ca vì thế cũng thưa dần so với .
Càng nhiều sách, càng nhận tài hèn học ít. Nghĩ những câu hỏi đơn giản đây làm phiền Cửu ca, cảm thấy vô cùng hổ thẹn.
Đã lâu gặp, tâm lý kính sợ đối với Cửu ca trỗi dậy. Cậu bắt đầu nảy sinh tâm lý tự ti. Cậu nghĩ Cửu ca là cao khiết, lẽ cuốn họa chán ghét mà đốt bỏ . Hắn chỉ vì trả ơn cứu mạng và giữ thể diện cho nên mới nhẫn nhịn bấy lâu. Sự xa cách những ngày qua lẽ chính là điều nên . Cậu nghĩ nên mặt dày làm phiền nữa.
Tạ Dực bận rộn với kỳ thi mùa xuân và chính sự nên nhất thời quá chú ý. Cho đến khi kỳ thi hội kết thúc và các đại thần bắt đầu chấm bài, mới chút nhàn hạ. Lúc mới chợt nhớ vài ngày thấy thư hỏi về bài vở gửi tới.
Hắn liền hỏi Tô Hòe. Tô Hòe đáp: “Đã nhiều ngày thấy đưa bài vở tới. Nô tài hỏi bên Lục Thuận cũng thấy gì. Lấy danh nghĩa tìm Đông Hải lấy t.h.u.ố.c để thăm dò thì là từ khi Thái Học, bài vở nhiều. Hơn nữa còn quen nhiều học sinh Thái Học nên ngày nào cũng nhận ít thiệp mời. Đi nhà mà nhà thì đắc tội nên thực sự bận rộn.”
Sắc mặt Tạ Dực nhạt một chút. Hắn hỏi: “Thuốc kiểm nghiệm ?”
Tô Hòe : “Ngự Dược Phòng nghiệm một thời gian và thấy yên tâm nên sai Lục Thuận lấy thêm. Hứa thế t.ử tưởng Cửu gia cần nên đưa cả phương t.h.u.ố.c cùng một tráp t.h.u.ố.c thành phẩm lớn tới. Ngự Dược Phòng thử chế biến và kiểm nghiệm kỹ càng. Họ xác định t.h.u.ố.c vô hại và gây nghiện. Ngài xem phương t.h.u.ố.c ? Nô tài thấy đa là thạch xương bồ, ngũ vị t.ử và bạc hà để nâng cao tinh thần và trí tuệ.”
Tạ Dực trời: “Nghiệm là . Khó lúc rảnh rỗi, trẫm ngoài dạo một chút.”
Tô Hòe vội : “Để nô tỳ gọi đại nhân Phương T.ử Hưng cùng.”
Tạ Dực thản nhiên: “Hắn đang bận việc ở ngoài . Không cần huy động nhân lực quá mức. Trẫm sẽ tự cưỡi ngựa một vòng hồ núi về.”
Nghe thấy địa điểm hồ núi, Tô Hòe liền hiểu ngay đó là Trúc Chi phường. Ông hiểu ý nên lặng lẽ chuẩn quần áo cho bệ hạ .
Tiểu kịch trường:
Ấu Lân (Hứa Thuần): Huynh và vốn dĩ duyên nợ gì, tất cả đều là nhờ vung tiền mà thôi.
Cửu ca: Hay cho một tên ăn chơi trác táng nhỏ bé, mới mới nới cũ ?