Sủng Thần - Chương 27 An ủi
Cập nhật lúc: 2026-03-28 16:35:07
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Dực bỗng nhiên tới Trúc Chi phường khiến đám Xuân Khê, Hạ Triều đều giật kinh hãi. Họ đang định lên bẩm báo thì Tạ Dực ngăn : “Không cần bẩm báo, tự lên tìm , ngủ ?”
Hạ Triều đáp: “Dạ vẫn ngủ, thế t.ử từ ngoài thành trở về liền rầu rĩ vui, khi rửa mặt chải đầu xong liền đòi rượu uống một gác mái……”
Tạ Dực đầu một cái với vẻ mặt vô cùng nghiêm khắc: “Thế t.ử nhà các ngươi tuổi còn nhỏ, mới ăn tiệc về, đòi uống rượu mà các ngươi cũng thật sự đưa ? Không sợ say quá độ tổn thương thể ?”
Đông Hải vội vàng giải thích: “Chúng tiểu nhân dám đưa loại rượu mạnh, chỉ dâng chút rượu mơ băng sữa đặc chua chua ngọt ngọt, thứ đó cũng chỉ mượn chút cảm giác say thôi, đến đứa trẻ cũng thể uống vài chén mà lo say .”
Tạ Dực lúc mới khẽ gật đầu trực tiếp thẳng lên . Ngũ Phúc và Lục Thuận vội vàng ngăn mấy vị thư đồng xuân hạ thu đông : “Đi thôi mấy vị ca ca, chúng một bên ăn điểm tâm , đây là món bánh mới mang tới còn nóng hổi.”
Khi Tạ Dực bước , Hứa Thuần ghé giường gác mái ngủ từ lúc nào. Hiển nhiên đó gối đầu lên tay, qua cửa sổ lưu li ngắm phong cảnh bên để uống rượu giải sầu, trong phòng lúc chỉ thắp một ngọn đèn lưu li lẻ loi nơi góc tường. Ánh trăng sáng rực như bạc chảy, soi gian gác nhỏ khiến thứ trong trẻo như ban ngày. Bên cạnh sập gỗ đặt một chiếc bàn thấp, bàn bày biện bầu rượu, trái cây và nho.
Tạ Dực thấy tóc tai Hứa Thuần tán loạn, chỉ mặc chiếc áo gấm bạc rộng thùng thình. Đôi bàn chân trần tất đè tùy ý lên lớp chăn mềm, tấm t.h.ả.m lông thì tuột xuống sàn quá nửa. Cậu chỉ ôm lấy cái gối xuống , góc nghiêng để lộ đôi lông mi ướt dầm dề, kỹ thì thấy gối thấm ướt một mảng lớn. Một bàn tay vẫn còn cầm chiếc ly lưu li rỗng sắp rơi xuống đất, may mà sàn trải t.h.ả.m dày.
Tạ Dực tự nhủ: “…… Sao thương tâm đến mức ?” Cậu thậm chí đắp chăn trong khi thời tiết vẫn còn se lạnh, cứ thế tùy hứng để chân trần với quần áo đơn bạc. Ngày thường thấy mấy đứa tiểu đồng cũng lanh lợi, mà giờ chẳng cách chăm sóc chủ nhân.
Hắn đặt hộp sách mang theo sang một bên phất tay hiệu cho theo hầu lui xuống. Hắn nhẹ nhàng kéo tấm t.h.ả.m che cho Hứa Thuần mà làm thức giấc. Ánh mắt chợt thoáng thấy thanh Long Lân kiếm tặng đang đè gối, vỏ kiếm lộ một đoạn mà chủ nhân nó cũng chẳng thấy cộm khi ngủ.
Khác với phòng ngủ rộng rãi bên , gác mái khá nhỏ khiến hai ở phần chật chội nhưng sạch sẽ chút bụi trần, thậm chí còn tỏa mùi hương thoang thoảng. Trên tường treo bức họa một con chim đang sải cánh, bên cạnh là vài dòng chữ thảo phóng khoáng rằng “Độc hạc cùng phi”, qua là nét vẽ của chính Hứa Thuần.
Cạnh giường ánh đèn một chiếc ghế bằng trúc thoải mái trải đệm lông cáo dày. Khi xuống, thấy chiếc tủ lùn bên cạnh đặt một hộp bát bảo đang mở nắp. Bên trong là bộ tượng khắc gỗ sống động gồm heo, mèo, ch.ó nhỏ trông ngây ngô chất phác. Những vật đều vuốt ve đến mức bóng loáng, thì bình thường nhưng cầm lên thấy hương thơm nồng nàn, hóa đều làm từ trầm hương. Ngoài còn mấy viên đá quý thô dù mài dũa nhưng phẩm cấp , cùng với vỏ sò, ốc xà cừ khắc hoa vương vãi trong hộp như những món đồ chơi trẻ con.
Tạ Dực cầm vài viên đá quý lên xem thảy hộp. Ánh mắt hướng xuống ngăn của bàn nhỏ, thấy vài cuốn sách liền rút xem. Quả nhiên thoại bản thì cũng là tập tranh. Hắn rút một cuốn tập tranh , mở thì thấy mỗi trang đều vẽ chính với những đường nét đơn giản. Có trang vẽ sườn mặt, trang vẽ khóm trúc, trang vẽ lúc đang ngủ say, trang vẽ che băng gạc mắt với y phục nới lỏng. Thậm chí bức tranh còn tô màu sinh động, khắc họa làn da mịn màng và nốt ruồi chu sa nhỏ phía vai trái.
Tạ Dực trầm mặc: “……” Hắn suýt chút nữa cởi áo để kiểm tra xem chỗ đó nốt ruồi thật .
Xem xong, thuận tay nhét cuốn tập ống tay áo cầm cuốn thoại bản lên lật xem. Hắn tiện tay lấy chiếc ly thủy tinh bàn, rót chút rượu phô mai uống thử và thấy vị chua ngọt mát lạnh ngon. Hắn ngả ghế , cảm nhận cổ, vai, lưng và khuỷu tay đều nâng đỡ vặn như đang lọt giữa đám mây vô cùng dễ chịu.
Tạ Dực bao giờ buông thả dáng vẻ như thế . Hắn lật vài trang thoại bản Hứa Thuần đang thở đều, thậm chí còn phát tiếng ngáy nhỏ. Trong gian gác mái nhỏ bé , âm thanh như ngưng đọng ánh trăng thanh khiết. Tạ Dực nhắm mắt , trong lòng bỗng hiện lên một câu thơ thời Tống: “Say tới ôm chăn ngủ say, như gì thể.”
Từ khi hiểu chuyện là hoàng đế nên luôn ghi nhớ đạo trị quốc, coi thiên hạ vạn dân là trách nhiệm của . Hắn học cách làm việc quản ngày đêm, mà tại nơi của tiểu ăn chơi trác táng , cảm thấy nhẹ nhõm đến lạ kỳ.
Hứa Thuần mơ màng ngủ bao lâu. Cậu trở mở mắt thì bỗng thấy Tạ Dực đang đầu giường cúi đầu sách. Cậu cứ ngỡ đang mơ nên chằm chằm một hồi lâu, thầm nghĩ ngày nhớ đêm mong nên mới thấy Cửu ca đến .
Hứa Thuần cứ ngẩn mãi. Tạ Dực cảm nhận ánh mắt đó liền sang hỏi khi thấy vẫn còn ngơ ngác: “Tỉnh ?”
Đây là mộng ? Hứa Thuần giật vội vàng dậy nhưng cơn choáng váng ập đến khiến lảo đảo. Tạ Dực thấy liền đỡ một tay, ấn sập kéo t.h.ả.m lông che kín vùng bụng cho : “Đừng vội lên, Phương T.ử Hưng chuyện tiệc tùng ban ngày, nghĩ là ngươi chịu ủy khuất nên đặc biệt tới thăm.”
Tạ Dực nhắc thì thôi, nhắc đến là chạm đúng nỗi đau của Hứa Thuần. Ban đầu thấy Cửu ca thì mừng sợ, chỉ hỏi thăm sức khỏe , giờ hỏi đến sự sỉ nhục ban ngày khiến hổ thẹn đau lòng. Chuyện mất mặt như mà cũng để Cửu ca . Nghĩ thì Thẩm Mộng Trinh là bạn của Phương T.ử Hưng, trở về chắc chắn sẽ kể . Đôi mắt Hứa Thuần cay xè, nước mắt tự chủ mà rơi lã chã.
Cậu càng thêm bực bội cái sự yếu đuối của . Nam t.ử hán đại trượng phu nén nhịn nhục nhã, nhưng Cửu ca thì khác.
Tạ Dực quả nhiên nhạo , chỉ lấy khăn tay trong ống áo lau nước mắt cho : “Đừng nữa, Lý Mai Nhai là kẻ thời, chúng chấp ông .”
Hứa Thuần lau nước mắt, nghẹn ngào một lúc lâu mới bình tĩnh : “Để Cửu ca chê . Là tự chuốc lấy nhục, đám sách đó vốn dĩ chướng mắt hạng như chúng . Tiểu vương gia chẳng qua nể mặt mấy món quà tặng nên mới tỏ vẻ ôn hòa, mà tưởng coi trọng thật, để tự đưa mặt lên cho tát.”
“Ta và biểu ca vì yến hội chuẩn lâu vì sợ chậm trễ quý nhân. Không ngờ liên lụy biểu ca cùng chịu nhục với , sẽ nghĩ gì về nữa. Trước đây còn khen trưởng thành, san sẻ việc nhà. Giờ chắc hẳn biểu ca thất vọng lắm, thấy đứa biểu suốt ngày ăn chơi, làm vẻ vang cho Thịnh gia. Ngày thường gì cũng gửi cho , mà giờ khiến chịu vạ lây.”
Tạ Dực trấn an: “Chuyện là gì, biểu ca ngươi lăn lộn thương trường nhiều năm, chút việc để mắt ? Vả bọn họ đang dùng chiêu đ.ấ.m xoa , cốt để chèn ép ngươi và Thịnh gia cho các ngươi thấy thấp kém, từ đó về lời họ. Ngươi cứ đợi mà xem, vài ngày tới tiểu vương gia chắc chắn sẽ mời ngươi để xoa dịu. Sau khi đả kích, các ngươi sẽ thấy kinh thành thật khó sống, triều đình đầy rẫy hiểm nguy, lúc đó mới chỉ điểm để các ngươi coi là .”
Hứa Thuần ngẩn : “Hóa là ? Lúc đó tiểu vương gia trông cũng lúng túng quẫn bách, dường như tính toán …… Lúc ngài còn liên tục xin .”
Tạ Dực chẳng mấy để tâm: “Cái tính của Lý Mai Nhai thì ai ở trong triều mà . Tạ Phỉ tự dưng đưa ông tới yến tiệc của ngươi thì dù là ý của ai cũng đều gì. Bọn họ thừa ngươi chiêu đãi tông thất, là tiêu tiền tiếc tay nên tất nhiên sẽ bày biện linh đình. Lý Mai Nhai xuất hàn môn bần hàn, từng chịu nhiều khổ cực nên cực kỳ ghét thói xa hoa, tính tình cương trực nên chẳng nể nang vương công quý tộc nào. Thấy các ngươi tiêu tiền như nước ở đây, lão làm yên cho .”
Hứa Thuần ủy khuất : “Đã là chiêu đãi quý nhân thì món ăn tất nhiên phong phú. Người Thịnh gia là hoàng thương, nếu chỉ dâng cơm canh đạm bạc thì trách là chậm trễ. Huống hồ quy cách yến hội ở kinh thành phần lớn đều như , cố ý khoe giàu.”
“Thịnh gia buôn bán đường biển nên những sản vật đó đối với đất liền thì quý, nhưng với chúng là thường thôi, đều là đồ nhà làm cả. Hơn nữa vì để thưởng tranh nên ánh sáng cần rõ nét, mới nghĩ cách dùng bạc phản chiếu ánh nến để xem rõ hơn……”
Cá Mặn
Tạ Dực đưa tay ấn nhẹ lên môi : “Không cần thanh minh nữa……”
Hứa Thuần cảm nhận ngón tay chạm lên môi , vành tai lập tức nóng bừng lên và quên bẵng định gì. Mọi uất ức xả với Lý Mai Nhai giờ tan biến hết, chỉ còn chằm chằm gương mặt Tạ Dực. Dưới ánh trăng, Cửu ca khoác chiếc áo Cát Quang Cừu tặng, đôi mày vẫn lãnh ngạo như xưa nhưng ánh mắt vô cùng ấm áp.
Tạ Dực chậm rãi giải thích: “Ngươi còn trẻ nên khi gặp chuyện thường vội vàng biện bạch, nhưng cách cãi lý cho đúng nên mới rơi thế hạ phong. Theo thấy, phản ứng của Thẩm Mộng Trinh mới là cách đối phó lão luyện, trực tiếp công kích đối phương là kẻ giả tạo và hám danh.”
Hắn thu tay về : “Đây mới chỉ là bắt đầu thôi, nếu ngươi kế thừa tước vị Quốc công thì chuyện sẽ còn xảy thường xuyên. Khi ngự sử buộc tội, phản ứng đầu tiên của quan viên là tự bào chữa mà là dâng sớ xin từ chức. Ngươi tại ?”
Hứa Thuần lúng túng đáp: “Cha còn trẻ lắm, vả triều đình chê ông vô dụng nên chẳng giao việc gì. Cửu ca xem nguyên nhân là gì?”
Tạ Dực giảng giải: “Các quan viên đều hiểu rằng tự biện bạch là hạ sách, cứ trực tiếp xin từ chức . Nếu triều đình chuẩn tấu, chứng tỏ cấp vẫn bảo vệ họ và quân thượng vẫn còn tín nhiệm. Khi đó hướng gió sẽ đảo chiều, phe phái khác sẽ nhảy tìm vết nhơ của kẻ buộc tội để công kích , biến lời buộc tội đó thành vu cáo.”
Hứa Thuần vỡ lẽ: “…… Hóa biện bạch mang ý nghĩa như .”
Tạ Dực tiếp lời: “Việc thanh minh chỉ nên làm khi chuyện ngã ngũ và chiến thắng thuộc về , nếu lời đều vô dụng và chỉ khiến bản lún sâu rắc rối.”
Hứa Thuần thấp giọng hỏi: “Vậy nếu thật sự oan uổng mà gì, làm nhịn cho nổi?”
Tạ Dực đáp: “Bị công kích mà biện bạch là lẽ thường tình, ngay cả hoàng đế cũng ngoại lệ. Trước đây vị hoàng đế dị nghị về tính chính danh khi lên ngôi, ông cũng nhịn mà hạ chiếu thư thanh minh với cả thiên hạ và hậu thế. Thế nên nếu nhịn thì cũng đừng trách đủ kiên cường.”
Hứa Thuần mở to mắt Tạ Dực. Hắn mỉm kể tiếp: “Ta đại thần dùng sữa nuôi heo để làm bánh hấp dâng lên hoàng đế. Có quan viên chỉ thích ăn chim sẻ chiên khiến kho hàng đầy ắp chim sẻ. Có của vị quan nọ chỉ thích ăn lưỡi vịt nên mỗi ngày g.i.ế.c hàng trăm con vịt. Thậm chí thủ tướng tiền triều cũng cần ba mươi hai khiêng kiệu……”
“Chẳng xa, ngay như Nhiếp chính vương qua đời vì ngã ngựa, trong vương phủ của ông dùng tiền xanh để lát nền. Ông thích săn b.ắ.n nên nuôi vô ch.ó săn và chiến mã, mỗi ngày tiêu tốn hàng vạn tiền thức ăn, nô bộc phục vụ lũ vật nuôi đó lên đến cả trăm .”
Vẻ mặt Tạ Dực thoáng chút châm chọc: “Nếu Nhiếp chính vương còn sống, Lý Mai Nhai vốn từng chịu ơn ông chắc chắn sẽ dám khách khứa mà mỉa mai như . Thế nên ngươi hiểu rằng dám mặt nặng mày nhẹ với ngươi là vì ngươi còn yếu thế, họ ngươi làm gì họ nên mới nhẫn nhịn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sung-than/chuong-27-an-ui.html.]
“Tạm bàn đến kẻ cố tình đưa Lý Mai Nhai tới, chỉ riêng về ông thôi. Ông là đại học sĩ nội các, từng làm ngự sử nên ngay cả hoàng đế cũng dám can gián, buộc tội mà hoàng đế cũng chẳng làm gì ông . Khi ông làm ngự sử, cả triều văn võ cả Thái hậu cũng từng ông dâng sớ nhưng thấy ai vì thế mà đổi . Cho nên ông phê bình ngươi thì cứ thôi, ngươi ăn dùng đồ nhà thì lão làm gì ngươi, thì sửa thì thôi, đừng để trong lòng.”
“Với dân đói thì cơm no áo ấm là xa xỉ, với hàn sĩ thì gấm vóc lụa là là xa xỉ, với sĩ phu thì rượu thịt hưởng lạc là xa xỉ. Xa xỉ là do điểm mấu chốt trong lòng ngươi, miễn là phí phạm của trời một cách vô ích thì gì hổ thẹn.”
Hứa Thuần thẹn thùng: “Ta hiểu , những lời dạy bảo của Cửu ca đều ghi nhớ. Trước đây ở chỗ , thấy sống xa hoa như chắc hẳn cũng thấy đúng ?”
Tạ Dực lắc đầu: “Ta chỉ cảm nhận tấm chân tình của ngươi dành cho thôi.”
Hứa Thuần vẫn tin hẳn, chằm chằm mắt Tạ Dực: “Huynh đang an ủi . Ta vốn sống giản dị và kỷ luật, hề chú trọng chuyện ăn uống hưởng lạc.”
Tạ Dực khẽ : “Ai mà chẳng sở thích riêng. Hồi nhỏ từng một trận sốt cao đến mức chẳng ăn gì, lúc đó một bà v.ú bỏ tiền túi nhờ phòng bếp nấu canh cá đậu hũ cho uống. Lần đầu nếm thử thấy nó vô cùng tươi ngon nên ăn sạch, còn dặn bà tối nay nấu tiếp.”
Hứa Thuần hình dung hình ảnh Tạ Dực lúc nhỏ chắc hẳn đáng yêu lắm: “Hèn chi thấy thích uống canh cá.”
Tạ Dực lắc đầu: “Kết quả là đến tối, mẫu dẫn bà v.ú đó đến phòng, bắt bà quỳ xuống quở trách tội xúi giục sống xa hoa. Bà cha đây sống giản dị thế nào, cá vốn là mồ hôi nước mắt của dân, vận chuyển từ phương nam về kinh thành tốn bao nhân lực. Chỉ vì một bát canh của mà tốn kém như là đại tội, đó bà sai đ.á.n.h c.h.ế.t bà v.ú ngay mặt .”
Hứa Thuần kinh hãi Tạ Dực. Hắn nhẹ một tiếng: “Lúc đó cũng giống như ngươi bây giờ, vô cùng áy náy và hối hận vì miếng ăn mà hại c.h.ế.t hầu cận. Ta căm ghét thói ham ăn uống của và đụng đến một miếng thịt nào suốt một tháng đó.”
Hứa Thuần bật dậy khỏi sập: “Cửu ca, đó của !”
Tạ Dực mỉm : “ , mới món cá đó vốn là phòng bếp thu mua cho mẫu . Bà luôn phòng bếp riêng với thực đơn phong phú, bất kể sơn hào hải vị gì cũng đều đủ. Ngay cả trái cây trái mùa cũng trồng trong nhà kính đốt than sưởi ấm với chi phí cực kỳ đắt đỏ.”
Hứa Thuần trợn tròn mắt. Tạ Dực tiếp tục: “Bà đối xử với như chẳng qua là kiểm soát mà thôi, tất nhiên là dùng những đạo lý đường hoàng. Cho đến tận bây giờ, mỗi khi dùng đồ quý trọng vẫn thường thấy tội , cảm thấy đang hưởng thụ mồ hôi nước mắt của dân.”
Hứa Thuần tự chủ mà nắm lấy tay Tạ Dực: “Cửu ca!” Cậu sinh trong nhung lụa nên từng khắt khe như . Cậu Cửu ca xuất cao quý nhưng ngờ giáo d.ụ.c khắc nghiệt đến thế, trong lòng trào dâng niềm thương xót vô hạn.
Tạ Dực cúi đầu Hứa Thuần : “Nói chắc lòng ngươi dễ chịu hơn chút chứ? Kẻ trách cứ thì luôn tìm những đạo lý lẫm liệt, quan trọng là xem mục đích của họ là thật lòng cho ý đồ khác. Trên đời ai hảo nên đừng quá khắt khe với bản vì lời khác.”
Thấy tâm trạng Hứa Thuần bình phục, mới : “Ta còn mang cho ngươi thứ đây, thắp đèn sáng lên chút kẻo hại mắt.”
Hứa Thuần vội vàng khêu đèn cho sáng hơn. Tạ Dực lúc mới thấy bàn và tường đều giá đèn. Hứa Thuần đang quỳ sập để thắp sáng các ngọn đèn tường, đôi chân trần lộ ánh đèn trông đầy sức sống của tuổi trẻ. Mái tóc xõa tung chiếc áo choàng nhăn nhúm, gương mặt đỏ bừng với đôi mắt vẫn còn sưng vì nhưng long lanh lạ thường.
Tạ Dực thầm thở dài mở cuộn tranh trải bàn. Hứa Thuần thấy bức họa những đàn hạc bay quanh cung điện nền giấy xanh đậm liền thốt lên: “Là Thụy Hạc Đồ?”
Tạ Dực đáp: “Phải.”
Hứa Thuần mừng sợ, cúi xuống kỹ chấn động: “Đây…… dường như là thủ bút của Huy Tông? Chẳng nó cất giữ trong cung ?”
Tạ Dực giải thích: “Trong cung thường các buổi bán đấu giá đồ trong kho cho các hoàng thương thông qua Nội Vụ Phủ để làm từ thiện. Tiền bán sẽ quy đổi thành lương thực tích trữ ở các châu huyện để cứu tế khi thiên tai. Bức tranh bán từ năm ngoái và chủ nhân của nó quen với . Biết ngươi thích tranh chim chóc nên hỏi xin về định tặng ngươi từ nhưng bận quá nên cứ cất đó. Thật đúng lúc chuyện hôm nay nên mang tới luôn.”
Hứa Thuần vô cùng cảm động vì hiểu rằng để lấy món đồ từ cung đình, Cửu ca chắc chắn bỏ ân tình lớn. Có lẽ chịu ủy khuất nên mới lặn lội mang tới đêm khuya thế . Cậu thấp giọng: “Món đồ quý giá như mà trong cung cũng đem bán ……”
Tạ Dực thản nhiên đáp: “Tranh của vị vua mất nước mang điềm , bán cứu dân còn ích hơn. Buổi tối xem tranh rõ lắm, ngươi cứ cất để mai xem . Ta còn thứ khác cho ngươi nữa.”
Nói xong nhấc một hộp sách từ lên và bảo: “Mấy cuốn sách lúc rảnh ngươi hãy xem, gì hiểu cứ hỏi . Đây là sách cấm nên đừng để ngoài thấy.”
Hứa Thuần ngơ ngác mở hộp, thấy bên trong là những cuốn sách cũ nhưng giữ gìn phẳng phiu. Tên sách là Tạng Thư, Bình Luận Sử, Đốt Sách, Sơ Đàm Tập, bên trong nhiều lời phê với nét chữ cứng cáp, thanh thoát.
Hứa Thuần mải mê nét chữ hỏi: “Sách cấm ?”
Tạ Dực : “Phải, đây là tác phẩm của Lý Trác Ngô mà gom góp từ thời trẻ vì thấy bổ ích. Cuốn cuối cùng là những tâm đắc tự khi sách, ngươi cũng nên xem qua.”
Hứa Thuần nâng niu những cuốn sách trân quý , bàn tay nhẹ nhàng vuốt qua từng nét chữ và thầm nghĩ hóa đây là bút tích của Cửu ca. Nét chữ đến khiến khỏi nảy sinh lòng hổ thẹn, bèn ý thoái lui: “ Cửu ca, vốn là kẻ học vấn nghề nghiệp, sách quý giá thế ngài nên giữ bên thì hơn, đặt ở chỗ chỉ e lãng phí……”
Tạ Dực ôn tồn bảo: “Ngươi thì sẽ lãng phí. Vị Trác Ngô cũng là Mân Châu, cùng quê ngoại với ngươi và cũng xuất từ thế gia hải thương. Ông vốn họ Lâm nhưng vì tổ tiên đắc tội với ngự sử nên gia tộc khép tội mưu phản, gia cảnh suy tàn tới mức đổi sang họ Lý để tránh họa. Sau ông thi đỗ khoa cử làm quan, là tài học và kiến thức uyên bác bậc nhất thiên cổ, đáng tiếc là kẻ ly kinh phản đạo, tính tình cuồng ngạo kiềm chế nên cuối cùng vu oan hạ ngục và tự vẫn trong đó. Ông từng rằng hai mươi phần thức giả, hai mươi phần tài năng và hai mươi phần gan .”
Hứa Thuần thắc mắc: “Vậy tại sách của ông cấm?”
Tạ Dực giải thích: “Vì ông dám kẻ nào cũng thể làm thánh nhân, thứ dân thấp và hầu vương cao, những lời đó coi là cuồng bội quái đản, khinh nhờn thánh hiền và đại nghịch bất đạo nên triều đình chính thống dung thứ .”
Hứa Thuần mở to mắt với vẻ mặt khó hiểu khiếp sợ. Tạ Dực thấy mí mắt vẫn còn sưng nên nỡ tiếp tục dọa dẫm, bèn : “Ngươi sẽ thích những ý tưởng của Trác Ngô thôi, chẳng hạn như việc ông phản đối tư tưởng trọng nông ức thương khi khẳng định rằng kẻ quản lý tài sản thì tuyệt đối thể trị vì thiên hạ.”
Hứa Thuần rụt rè hỏi Tạ Dực: “Cửu ca những cuốn sách cũng là vì phản đối triều đình chính thống ?”
Câu hỏi thật khiến kinh ngạc. Ngày thường thiếu niên vốn chẳng để tâm dò hỏi về những dấu vết xung quanh, hỏi kẻ thù của là ai, hỏi đang ở nơi nào hằng ngày bận rộn việc gì, mà bỗng nhiên thốt một câu hỏi như sấm truyền giữa đất bằng về việc liệu phản đối triều đình .
Tạ Dực chăm chú một lúc lâu. Ánh mắt đối phương vô cùng chân thành, phảng phất như thể nếu thực sự mưu phản thì cũng sẽ tìm cách để giúp đỡ . Hắn thực lòng hỏi liệu sẵn sàng bất chấp tất cả để lưng , nhưng đành lòng khiến sợ hãi. Dẫu lưng vẫn còn tộc và một Thịnh gia to lớn, cần thiết khiến sống trong lo âu sợ hãi. Nghĩ đến đây, khẽ mỉm : “Ta sách của ông nghĩa là tin tất cả. Thà sách còn hơn là tin sách, nhưng ông một câu đúng là kẻ sĩ quý ở chỗ sống vì và cầu sự thảnh thơi. Mỗi đều đạo riêng, dù là danh giáo muôn đời bàng môn tả đạo thì hễ cái gì thể phục vụ cho mục đích của thì đó chính là đạo của . Các bậc thánh hiền cũng từng mắc sai lầm, ngươi nên sách nhiều hơn để còn tin mù quáng chúng nữa.”
Hứa Thuần ngẩn xếp gọn đống sách Tạ Dực. Cho dù vẫn còn chỗ hiểu chỗ nhưng lúc cảm nhận dụng tâm lương khổ của dành cho . Một luồng điện ấm áp dâng lên trong lòng, thầm nghĩ tuy Cửu ca tình ý với nhưng đối đãi với tuyệt đối hề khinh bạc, chỉ đơn giản là học hỏi để lên thôi.
Tạ Dực thấy cứ ngẩn ngơ thì thấy đứa trẻ thật thú vị, bèn đưa tay xoa đầu và vuốt mái tóc rối bời của : “Được , trời sắp sáng , nhà còn việc nên về đây. Ngươi ở nhớ chăm chỉ sách.”
Hứa Thuần ngơ ngác ôm lấy xấp sách. Thấy Tạ Dực bước xuống sập định rời , cuống quýt nhảy xuống theo: “Ta tiễn Cửu ca, khi nào tới nữa? Nếu chỗ nào hiểu thì thỉnh giáo thế nào?”
Tạ Dực xoay thấy đang chân trần bèn nhíu mày nhắc nhở: “Xỏ giày , đừng để lạnh.” Sau đó mới tiếp lời: “Sắp tới bận nên khi nào rảnh sẽ tới tìm ngươi. Cứ , nếu vấn đề gì thì cứ thư gửi tới hẻm Bấc, Ngũ Phúc và Lục Thuận đều ở đó nên sẽ giúp ngươi chuyển tin.”
Hứa Thuần đầy vẻ lưu luyến, chỉ kịp hấp tấp xỏ giày tiễn Tạ Dực xuống lầu cửa . Phương T.ử Hưng cùng mấy thị vệ đợi sẵn ở đó và xa xa chắp tay chào Hứa Thuần.
Hứa Thuần trân trân bóng dáng Tạ Dực vẫn còn khoác chiếc áo Cát Quang Cừu nọ. Hắn xoay lên ngựa rời trong tiếng vó ngựa lộc cộc ánh trăng.
Lời tác giả:
Cửu ca: Xem Thụy Hạc Đồ thôi, cần mượn hào quang của khác.
Ấu Lân: Cửu ca trông vẻ như đang ý định làm phản thật ~